Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

NGUYỄN GIÚP: Cuối làng ngồi giữ lửa quê

 
 
         Nhà thơ NGUYỄN GIÚP
 
Sinh năm: 1961
Quê: Đại Lộc- Quảng nam
Giáo viên - Trường THCS Trần Hưng Đạo- Đại Lộc
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Quảng Nam
Đã có thơ đăng trên các Tuyển Thơ, Tạp Chí,
                                       Trang mạng... 
 
 
RỒI EM SẼ VUI
 
Rồi em sẽ vui như chưa lần có nỗi buồn
Những lá thư đã cùn không cứa đứt một buổi chiều
Tình rơi trên phố
Người đi đường không nhặt nhạnh
Chiếc ô non se sắt đến vàng thu
Thở đều những đam mê ta trở về lầm lủi
Đôi bàn tay sấp ngửa
Một đi hai ở
Tình ơi
 
Rồi sẽ cạn nỗi buồn này như rượu tàn một ta ngồi dốc
Bóng ai nhập nhòe cuối con đường
Mắt em cay
Bụng ta đầy rượu đắng
Môi ấm đêm qua rét cóng ngày mai
Trời đã sang mùa
Em đã xa
Sẽ chim non chuyền cành định hình đường bay
Lá bắt đầu rơi
Bức tranh mùa thu ai vẽ
Mà chiều nay phố lạ đến ngỡ ngàng
Tình vỡ
Mắt em hay khúc sông này cuộn sóng
Nỗi lòng ta vừa trăng mọc ban ngày
 
 
Rồi em sẽ vui
Niềm vui sang thu
Rửa sạch tâm hồn cỏ mọc
Một thoáng xanh rì vụt trôi
Ta nghe tiếng gót giày người đi thật rõ
Vẽ lên mặt đường chùm giai điệu cô đơn
Có ai đang ngồi hát bên thềm chiều
Rồi em sẽ vui…
 
 
CÂY CHUỐI
 
nỗi đau trổ buồng
nỗi đau mọc từ nách lá non cuối
nhọc nhằn nở hoa sâu bọ
dửng dưng trăm đứa ra đời
không mảy may hạt giống
 
Và chuối sinh ra những đứa con khác
những đứa con vô tính
lại nỗi đau sơ khai
nỗi đau nứt đất
bình sinh nhú chồi
ngày lớn khôn xanh lơ xanh lớ
nhận ra đứa cho người dịu dàng lột xác
mềm môi
hào hiệp
thoát tục
phiêu diêu
không quay về chốn cũ
đứa cho ta sẽ ngày sau áo rách
lại nỗi đau...
hóa kiếp trổ buồng
 
 
CUNG TRẦM XUÂN
 
Trong cung trầm
em ngồi vẽ vầng trăng cuối năm
trăng như quả chín ở cành thu
và giấc mơ mùa đông vừa trở.
 
mơn mơn sông hắt tiếng chim gù
quê nhà thức dậy
sẽ sớm mai một nụ tầm xuân phương Bắc
gửi về.
 
em cười khoe chồi lộc
căng căng phù sa sông
có thể đất trời không chuyển giao vầng trăng em vẽ
có thể trăng hơi cay mùi rượu mới.
 
sớm mai một ngụm
những ngón tay búp măng
em quẫy cọ vào sông
trăng nửa hư nửa thực
em quẫy cọ vào trăng
sông nửa thực nửa hư.
 
sớm mai xuân đầy
em ngồi nhớ trăng
muộn đã xưa hư ảo một cung trầm
em hát.
 
 
KHÚC LỮ HÀNH
CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ
 
Những người đàn bà cùng lữ hành về phía biển
Nơi mặt trời sẽ mọc
Tìm sự tinh khôi
Sống
Họ cùng đi cùng hít hà
lầm lủi
Những ý tưởng nâng niu sinh tồn
Ai biết ?
Họ thoát khỏi đêm
Xa lánh gã chồng sặc mùi rượu thịt
Họ bước đi cần mẫn dẻo dai
Và những người đàn bà tập hợp thành khúc lữ hành
Xuyên phố
Lầm lủi hít hà cuộc đời mỗi họ
Khát vọng gieo xuống bọc thai ngày sắp nở
Tôi
Đứa trẻ mất ngủ
Đứng nhìn .
 
 
QUA SÔNG
 
Có thằng người
qua sông
ngồi trên bờ đếm những đồng tiền chẵn
đồng tiền sấp ngửa
cuộc đời hắn đổi thay
giọng hắn đổi thay
rất lạ
như những đồng tiền cong cớn
Một hôm
thằng người về trường
lẻn vào
bẻ cành kỷ niệm
lão già nhận ra có người trốn học
hắn bỏ chạy
bằng ô tô
lão già đuổi theo
không kịp
hắn đã qua sông
 

EM LÀ KHOẢNG TRỜI NGỌT TÍM  

Có những mùa sim lưng chừng núi

Cho ta ngồi nhớ búp tay ngoan

Ngu ngơ chịu lời con dế

Để ngàn sau tím biếc mùa màng

Hoàng hôn theo em xuống đồi

Mặt trời đỏ hoe ngọn dốc

Mùa sim ứa mật

Chín lòng ngày ấy mang theo

Con đường thì dài

Bàn chân chưa mỏi

Em còn hân hoan (?!)

Một ngày lang thang phố xá

Nguyên đêm quay cổ hướng quê nhà

Trong linh hồn ta em là khoảng trời ngọt tím

Mùa sim ứa mật

Cánh diều bay ...

Niềm riêng từ đây ngấu nghiến

Gió đồi thông thốc vô phương

Đành như môi cười vậy

Đành như núi lưng chừng

Về trong giấc mơ ta

Em là khoảng trời ngọt tím .

 
 
 
 
ĐÊM HỘI AN
 
Sông chảy đến mềm lòng em ạ
Đi bên em đâu dễ trách mình
Phố nhỏ nuôi đời mộng mị
Thịt da thơm từ độ lúc trăng tan
Bữa về với em mưa giăng kín chỗ
Trốn bàn tay chân vội bước qua cầu
Em sang đường tôi ngu ngơ phố
Đêm hoang sơ nối khúc kinh cầu
Đèn hoa ai xuôi về bến
Ngây ngất hồn ta một tối rằm
Ngõ khuya dát trăng vàng óng
Em mãi kiêu sa tóc vướng cằm
Hởi Chùa Cầu ai gieo chi điều ước
Sấp ngửa đời ta một trăm năm
Phố mắc đèn lồng
Hoa trôi sông
Em mắc tình tôi lên mái cổ
Và nhân gian cùng phố cứ rêu
Mai chia xa tên đường chưa kịp gọi
Nợ nần nhau em một tiếng rao dài ...
 
 
LÚA
 
ngày bén mộng
giấc mơ lên màu diệp lục
cào cấu bùn
rễ ngót sâu
lột mịn non tơ yếm vỡ mùi
phơi tuổi mạ
em đồng xanh ngút ngát
từ buổi tôi đi
dậy thì em mây mẩy
ngọt măng ràng ràng
những ngón tay hình lá vẫy trời gang tấc
ngước mặt mây bay
đêm đất lấy em có đòng
chợt mình thôi con gái
nghèn nghẹn sương và bóng tối
em úp mặt xoà bông
tôi về bẽn lẽn
hương hoa người thành thục
tôi hỏi trời
trời rất xanh
tôi hỏi đất
đất nặn màu chì
tôi hỏi em
em vẽ lời vàng óng
chỉ có nỗi buồn cúi mặt
nỗi buồn cõng những miệng ăn.
 
 
MẸ VẪN NGOÁY TRẦU
 
Trộn trệu đời mình trong ống ngoáy
Mẹ dằm chí thú xác trầu cay
Được chăng một thằng trở lại
Mom mem bả đã hóa trầm
Đêm khuya
Tay gầy nhuộm đỏ
Bàn chân hết mòn
Màu pha lê bước
Ở phía lạch nguồn
Những đứa con bất tử
Có về bện trắng giấc mơ ?
Ống ngoáy tròn xoay mẹ mở tung kiếng cửa
Bầy sao vụt trời đêm ...
Hoa lửa kết thành đại ngàn thương nhớ
Ống ngoáy chao nghiêng màu máu ngã trào
Tĩnh tại
Tròn xoay , tròn xoay
Mẹ vẫn ngoáy trầu .
 
 
ÔNG THỢ RÈN
 
Búa gõ “cùng”
Búa gõ “cực”
“Cùng cực”- Âm thanh cái lò rèn vọng từ cuối xóm
Lô nhô bệ thổi
Quay tít vòng đời
Giữ lửa tro than
Vuốt ve một mặt trời nhỏ
Mùa đông không qua
Bốn mùa nóng rát
Gõ cục vô tri
Gò miếng sắt lì
Hà hơi thiêng kiếm
Giấc mơ ông thợ rèn lặng lẽ
Nơi cuối làng ngồi giữ lửa quê
 
 
 
PHÍA QUÊ
 
Ở phía quê nhà
Chị ngồi trắc* thóc
Ưu tư chuyện cấy chuyện cày
Rồi nhớ thằng em bỏ xứ
Nỗi buồn rưng !
Ở phía quê nhà
Thân cau dầm nắng
Rễ trầu nứt vách tường rêu
Ở phía quê nhà
Nỗi buồn khuất lấp
Ngày xuân có đứa không về
Mình chị trống không vườn tạp
Hoa quê rò rỏ khoe màu
Mùa màng đâu đem ra phố
Chị đành một chị mà thôi
Tình duyên gửi thì con gái
Tiết trinh chăn chiếu mỗi mình
Hoa mua suốt đời tim tím
Buồn vui ở phía quê nhà
 
*TRẮC: cắn hạt thóc, như cắn hạt dưa. Phụ nữ ở Quảng Nam khi có chuyện buồn hoặc có điều chi cần nghĩ ngợi... thường ngồi lặng lẽ "trắc" thóc, một mình ưu tư. Có người còn khéo léo dùng lưỡi dán  xếp các vỏ thóc trên vành môi, trông rất điệu nghệ, lạ mắt. ST                                                                          
 
 
CHIỀU TRÊN SÔNG YÊN *
 
 
Chiều trên Sông Yên

ai gọi giấc mơ về

có phải em áo dài trắng như mây trắng

để tôi xa xứ gặp quê nhà

em qua cầu đẹp như tranh vẽ

môi cười ngọt khúc ca dao xưa

Này em đừng về

đợi tôi chờ trăng tháng Tám

tôi hái tuổi rằm tặng em

 

 

*Sông YÊN: Tên một  khúc sông VU GIA chảy qua Thị trấn Ái Nghĩa- Đại Lộc

 

Chiều trên sông Yên

mát ngọn gió nồm

cánh diều bỗng thức

xưa quê nghèo mẹ tôi gánh tôi lên chợ

chợ cũng nghèo hòn đá đòi theo

Này em, đừng đi em nhé !

em đi tôi mất thăng bằng

 

Chiều trên sông Yên

bóng mẹ xuống đò

đôi quang gánh lệch

con phía này còn mẹ ở đâu ?

 

 ĐÔI LỜI... KHÉP MỞ

 

Có lẽ NGUYỄN GIÚP đến với thi ca có phần muộn hơn so với anh em văn nghệ đồng hương cùng trang lứa. Vì vậy, hơn mươi năm trước, ít người biết "có một NGUYỄN GIÚP làm thơ". Sống ở một vùng đất mà thời nào cũng có quá nhiều người làm thơ, trong đó không ít người làm thơ hay nổi tiếng cả nước như Quảng Nam - Đà Nẵng, để thơ mình vượt lên, bay ra khỏi huyện, khỏi tỉnh là điều không hề dễ dàng. Khoảng mươi năm nay, thơ NGUYỄN GIÚP xuất hiện khá đều đặn trên các tạp chí, tuyển tập, trang mạng... và được bạn đọc trên cả nước  mến mộ một cách khá đặc biệt...

Thơ NGUYỄN GIÚP mở rộng nhiều đề tài khác nhau, cũng lấy chất liệu từ cuộc sống đời thường gần gũi quanh anh. Nhưng, hiện thực trong thơ NGUYỄN GIÚP có CÁI-GÌ-ĐÓ tưởng như là cái diễn ra trước mắt có thể sờ -nghe-ngửi-nếm được, lại lung linh mờ mờ ảo ảo như trong chiêm- bao-giữa- ban-ngày. Anh thường viết theo thể thơ tự do, không vần, nhưng anh đã tạo cho riêng mình một nhịp giọng thơ rất riêng. Nói theo thuật ngữ âm nhạc thì thơ NGUYỄN GIÚP: khúc thức rất tự do, phóng khoáng nhưng vẫn giữ được luật cân phương rất tự nhiên. Thơ anh thường có cấu tứ khá lạ và độc đáo nên mỗi bài thơ của anh có thể xem là một tác phẩm độc lập có đời sống riêng...

Trong bài ÔNG THỢ RÈN, NGUYỄN GIÚP viết:"...Gõ cục vô tri / Gò miếng sắt lì / Hà hơi thiêng kiếm / Giấc mơ ông thợ rèn lặng lẽ / Nơi cuối làng ngồi giữ lửa quê." Đọc những dòng này, tôi hình dung: NGUỴỄN GIÚP cũng từng ngày cặm cụi thổi lửa, "RÈN" cho riêng mình  những "THƯ CỤ" để tự gieo cấy và gặt hái mùa vàng trên cánh đồng THƠ và mơ một đêm trăng nào đó "RÈN" được "THI KIẾM"- kiếm thiêng của thi sĩ...

Thú thiệt, tôi cũng là một FAN hâm mộ thơ NGUYỄN GIÚP, nên những lời trên khó tránh khỏi ít nhiều thiên vị. Vậy, tốt hơn hết xin mời quý độc giả thưởng thức Trang thơ NGUYỄN GIÚP và mỗi người sẽ có cảm nghĩ và nhận định của riêng mình...

NGUYỄN VÂN THIÊN