Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

NGUYỄN HẢI TRIỀU: Sóng THƠ dào dạt biển ĐỜI

 
 
                                        Xin đọc thêm bài:   Đọc RƠM RẠ MÙA của Lãng Tử Chân Quê
 
 
 
                         Nhà thơ  NGUYỄN HẢI TRIỀU
 
Sinh năm 1958.

Quê quán: Làng Đại An, Đại Lãnh, Đại Lộc, Quảng Nam

Hiện công tác tại Phòng VH & TT huyện Đại Lộc

Hội viên Hội Văn học-Nghệ thuật Quảng Nam.

 

Tác phẩm :

Đại Lộc- một vùng văn hóa - NXB Đà Nẵng 1995
                                              (Viết chung với Vũ Giang)

Rơm rạ mùa - Thơ- Hội VH-NT Quảng Nam 2007.

            

 
 SÓNG

 

 

Lãng du

màu sóng biển khơi

Bão giông

như để đất trời nhớ nhau

Chao mạn thuyền

sóng ghềnh sâu

Lá hoàng hôn rớt bên cầu

sóng đêm

Bờ môi

sóng nụ cười em

Ngửa nghiêng

trăng giọt bên thềm dư âm

Cái thời

sương gió xa xăm

Dấu chân là sóng

lặng câm con đường

Người về

khuất nẻo mờ sương

Sóng lòng tôi

rơm rạ nương cỏ bờ

Nghìn trùng

em với hư vô

Đợi chờ như đã

mơ hồ bóng tăm

Một lần

hái lượm tháng năm

Để nghe sóng vỗ

lặng thầm cõi tôi.

 

 
TRỞ VỀ
 

 

 

Ngọn gió ký ức thổi vào thân phận thổi vào thời gian

Khói rạ tháng bảy tháng ba mờ cay mắt nắng

Đường ra bến sông xiêu vẹo những mái nhà

Cơn mưa giông và câu đồng dao cong vòng

                                            nhớ quên chiều đã xa…

 

Tôi về rồng rắn khúc hát mình với ta

Lở bồi đời sông. Đêm bờ xa sậy lau cởi trần bão táp

Thương sóng lênh đênh sinh ra chịu đời xô lệch

Em mộng du qua vàng bóng trăng xưa qua những nỗi niềm…

 

Hư thực một đời biền bãi bóng chim

Mùa cũng đã xưa đỏ màu quay quắt

Cỏ non xanh trắng cánh diều câu thơ vừa nhặt

Em thơm phức hương chiều tím nõn hoàng hôn

 

Tôi trở về cùng tôi dại khôn

Gặp trò chơi trốn tìm ụ rơm sau nhà tiếng cười giòn tan cơn gió

Ngóc ngách những lối mòn lặng câm sương khói

Rối bời chân dung em suối tóc chảy phiêu bồng

 

Sẽ là năm cùng tháng tận trời đất cội nguồn

Của giấc mơ đêm trăng tròn cỏ xanh và cát bụi

Long lanh hạt sương mai tiếng gà trưa vọng vào đá núi

Tôi với bây giờ ôm câu mẹ…

                                                quê ơi! …

 

CÂU THƠ QUA NGÕ
 
 
Đợi xuân về câu thơ qua ngõ
Gởi nỗi buồn lại phía sau lưng
Cây sầu đông ươm đầy lộc biếc
Áo em phơi con nắng đậu ngập ngừng
 
Vàng thu câu thơ qua ngõ
Cho mắt người ngấn tím hoàng hôn
Lang thang tôi người khách lạ
Một đời tìm nhau sương sớm mưa hôm
 
Em bồng câu thơ qua ngõ
Tiếng sáo ngân bàng bạc cánh diều
Chim kêu trăm chiều tắt tiếng
Người xa rồi câu thơ đìu hiu
 
Dắt câu thơ qua ngõ
Hôm sang sông con sáo đậu chái nhà
Mây gói trăng vào góc núi
Có một gã nhà quê
ngồi tiếc thuở xưa xa...
 
 
 
 
 
 
 

 

                             

 
 
 

                                              GÓC QUÊ                                                                                   

Bữa về vượt cạn câu thơ

Bóng trăng xưa đậu cuối bờ trời quê

Phù du thắp lửa đêm hè

Trót đa đoan mãi bộn bề tháng năm

 

Bữa về tao ngộ dòng sông

Lở bồi nên vẫn rộng lòng nắng mưa

Câu à ơi khuất sương xưa

Mẹ ngồi vá víu sớm trưa mỏi đời

 

Bữa về mờ nẻo sương rơi

Bới lên dâu bể gặp thời xa xăm

Muộn mằn chín một đời tằm

Vấp câu hát cũ tưởng trăm năm buồn

 

Ừ thôi, em cứ ngọn nguồn

Dở chừng một cõi yêu thương xa rồi

Sóng xưa từng đã thề bồi

Rót ly rượu đắng đợi người góc quê...

                                    Tháng 7.2003

 

 
 
 
BÀI LỤC BÁT GỞI SÔNG  
 
 
Bữa về chỉ bến và tôi
Ngẩn ngơ một cánh buồm trôi giữa dòng
Lưng chừng nắng với mênh mông
Lặng im sông chảy mà không nói gì...
 
Hình như lau cũng già đi
Lơ phơ tóc muối người đi sông buồn
Tháng năm chớp bể mưa nguồn
Mây còn trắng để trời buông nắng ngàn?
 
Vẫy bàn tay gió lang thang
Níu triền sông gọi thu vàng võ xưa
Ngày trăng giặt áo phơi mùa
Đục trong trôi hết được thua sự đời!
 
Sông là sông của đời thôi
Non mòn biển cạn để rồi... bóng tăm
Chỉ là sóng phía trăm năm
Dấu phù du chảy xiết dòng nước xuôi
 
Bữa về tôi gặp lại tôi
Trắng màu ký ức lở bồi... với sông!
Tháng 10.2009

 

 

 

SAY

 

 

Cạn.

Rót tràn giọt nắng cuối ngày

Rót âm thanh từ cơn mưa góc khuất

Rót xuống tháng năm chua cay đắng chát

Gom cả đất trời một bữa

Anh say!

 

Cạn.

Ngày nào mỏi mòn bước tản cư

Sinh ra em

Tuổi hoa niên chẻ đôi vầng trăng rằm

Cha thành sóng trùng dương

Mẹ ru góa bụa

Cõng trên lưng câu cơm áo dặm trường…

 

Cạn.

Kể về thằng bạn một thời chiến trận

(Em đừng hờn anh lẩn thẩn

Ôm hoài mớ kỷ niệm không nguôi)

Gió biên cương rung cơn sốt rét rừng

Vết đạn găm vào làn nắng

Hắn về với đất rưng rưng…

 

Cạn.

Sương chiều bạc tóc

Rót đầy ly nữa đi em

Để cho anh đa sự một mình

Tình cũ rích về đẩu đâu non cùng biển tận

Vậy mà mỗi lần say là u u minh minh…

 

Cạn.

Rót nhẹ tay thôi em

Quê buông con gió thổi đầy

Sông lơ mơ cánh buồm

Liêu xiêu bóng chiều

Ngất ngưỡng

Anh say!...

                                                                                   

Thu 2010