Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

NGUYỄN LÃM THẮNG: Tàu chợ nằm nghe kiếp người

 
 
 Nhà thơ NGUYỄN LÃM THẮNG 
 

Sinh: 1973. Quê: Đại Lộc, Quảng Nam

Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế

Giảng viên Khoa Ngữ văn

Trường ĐHSP Huế

 

Tác phẩm thơ đã in:

ĐIỆP NGỮ TÌNH

Nxb. Hội Nhà văn, 2006

 

 

 

BIÊN HÒA ĐÊM XA EM

 

 

Mưa ôm lấy gió cầu Ghềnh

Khuya ôm phố lạnh, chúng mình ôm nhau

Chiếc ô khấp khểnh trên cầu

Không che nổi, nụ hôn nhàu… Tội chưa!

 

Vòng tay ướt sũng cơn mưa

Tóc em ướt sũng cả mùa yêu anh

Đôi chân hai đứa chòng chành

Nghe sông vỗ hết sóng tình vào đêm

 

Môi anh thốt một tiếng: EM

Mà nghe da thịt rung lên thiên đường

Tình cờ, bất chợt và thương…

Rồi mai, mỗi đứa mỗi đường… khổ chưa?!

 

Còn chăng? Chỉ một đêm mưa?

Ướt vào nhau, để cho vừa tình yêu

Từ đây, để  nhớ thật nhiều

Nhớ Cù Lao Phố, nhớ chiều Trấn Biên

 

Làm sao anh có thể quên

Phút ban sơ, nụ cười hiền, trao anh

Nhưng em ơi! Một chữ đành!

Dòng sông trôi, cuộn sóng tình về đâu?

 

Ngày mai, nặng trĩu chuyến tàu

Đưa anh đi, ánh mắt nhàu nhìn theo

Cầm tay em, giọt mưa gieo

Là bao nước mắt, càng đeo đẳng sầu

 

Còn gì? Gửi hết cho nhau

Mà thương một miếng cau trầu lỗi têm

Buồn! Thì cứ khóc đi em!

Bờ vai anh, đã ướt mèm nỗi riêng

 

Sợi mưa kéo những muộn phiền

Nụ hôn sao cứ xích xiềng chúng ta

Đêm nay nước mắt thật thà

Anh tan trong gió Biên Hòa và em.

 

Biên Hòa, tháng 6/2008

 

 

CHIỀU MƯA HÀ NỘI ANH NHỚ EM

 

 

Chiều mưa Hà Nội

Anh nhớ em

Ngọn gió nào mang anh tận cùng cơn khát

Trời vào đông

Đôi chim chắp cánh về tổ ấm

Anh xa em

Xa vòng tay ấm

Xa vầng trăng xanh mang hồn sông Hương

 

Chiều mưa Hà Nội

Anh nhớ em

Nhạc khúc nào đưa anh vào vùng mê đắm

Cung đàn thương

Cô đơn nỗi niềm gác vắng

Môi hoang vu

Nghẹn làn khói trắng

Mơ về em, anh sầu như mưa

 

Mưa

Mưa

Cơn mưa xé nát buổi chiều mái phố

Mong đợi ngày về

 

Mưa

Mưa

Mong mưa cuốn đi khoảng trời xa cách

Xích lại gần nhau một giấc mơ yêu

 

Xóm Hoa, 31/11/2008

 

 

CHIỀU QUA PHỐ CŨ

 

Chiều qua phố cũ ngợp mưa

Anh toan vuốt nụ hôn xưa bẽ bàng

Rét về đậu nhánh thời gian

Gió tương tư trỗi khúc đàn ái ân

 

Chiều qua phố cũ dừng chân

Hoa rêu đã biếc mấy lần hẹn em

Anh lơ ngơ đứng bên thềm

Giọt mưa òa vỡ muộn phiền xuống môi

 

Chiều qua phố cũ đây rồi

Biết em chừ đã có người đón đưa

Mình anh đứng giữa cơn mưa

Đủ làm vũ trụ vào mùa lập đông

 

Chiều qua phố cũ lòng vòng

Ô hay, nỗi nhớ cũng lòng vòng theo

Ngóng em suốt cả buổi chiều

Dẫu rằng vẫn biết tình theo tình rồi

 

Chiều qua phố cũ mồ côi!

 

 

COMMENT CHO EM

 

         

Như vạn mũi kim xuyên suốt vào nỗi nhớ

Nỗi nhớ hoài thai mầm đá lạnh lùng

Đá biết hoang rêu cuộn mình vực thẳm

Vẫn nghe bên đời thương nhớ mông lung

 

Đá chết ngàn lần trong biển ái ân

Lộc biếc tin yêu vừa xa vừa gần

Đá chết ngàn năm rã rời nỗi nhớ

Tình chết một lần rời rã trăm năm

 

Anh đi trong mùa biếc hoa hồng xanh

Nhịp thở hoang mang nhức nhối trên cành

Ai cắp bùa yêu chôn vào cổ tích

Ai đem thơ buồn đắp mồ cho anh?

 

Ngày tháng xa nhau là bao thử thách

Vắt kiệt tháng ngày thắp những bão giông

Luôn nghĩ về nhau cũng là hạnh phúc

Đá nằm ngây ngô mà nhớ muôn trùng!

 

 

 

SÔNG MƯA

 

Mưa nghiêng trắng cả đôi bờ

Đưa người đi, gió hững hờ qua sông

Mênh mông, một dải mênh mông

Trời nghiêng sông rộng mà đong giọt buồn

 

Đưa tay vuốt trận mưa tuôn

Lòng bâng khuâng tự ngọn nguồn nhớ thương

Mưa như em, ác khôn lường

Cho tình tôi cuộn dòng tương đỏ ngầu

 

Cơn mưa cõng mộng qua cầu

Bỏ tôi lại với tình đầu lãng quên…

 

 

LỤT NGUỒN ĐẤT BỎ LÀNG ĐI

 

         

Cái đêm đất bỏ làng đi

Dòng sông gánh phiến lầm lì trôi xuôi

Về đâu? hồn đất ngậm ngùi?

Xa bờ tre, để bồi hồi phù sa

 

Tan làm trăm mảnh xót xa

Đất làng đau đáu ruột da phận mình

Lụt chi cái lụt vô tình

Cuốn trôi cả nỗi lặng thinh muôn đời

 

... Đất tan thành bọt mù khơi

Có nghe mưa trút đổ nơi đầu nguồn ?...

 

 

GIÊNG NON

 

Ta cắn mùa xuân thơm nức môi em

Giêng non lắm, đất trời non nả lắm

Mai vàng áo, má hồng đào thắm

Tuổi hồn nhiên như cỏ ngắt xanh đồi

 

Ta trói tình yêu bằng hương sắc tơ trời

Bằng sóng mắt, bằng tóc trầm óng ả

Run nhịp thở giục máu tim hối hả

Khúc dương cầm của hai trái tim yêu

 

Giữa mênh mông ta không biết nói nhiều

Em cũng thế, chỉ biết mùa... xuân lắm

Dòng sông yêu báo tin ngày rất ngắn

Và âm thanh là tiếng nói của hương

 

Từng ngón tay đan nghe máu chảy vô thường

Thiên nhiên vẽ bức tranh mùa tuyệt tác

Ta chơi giữa ngày xuân uống say từng cốc nhạc

Lảo đảo hồn lại hát khúc giêng non.

 

 

  MỜI ĐỌC THÊM:

 

 

 

 

 

TÀU CHỢ

 

         

Bán mua giành giật chợ tàu

tiếng còi khét lẹt tiếng rao mời hàng

cháo, cơm, bánh, trái ngổn ngang

đàn ca, sáo thổi... cơ hàn gọi nhau

 

Người mớ ngủ, kẻ nghiêng đầu

môi phun khói thuốc, tay hầu rượu bia

lắc lư chiếc võng đi - về

vẫn ga, vẫn phố, vẫn quê, vẫn người

 

Khi thì ồn ả nói cười

lúc thì rấn ráo lắm lời chưởi nhau

sang hèn chung một chuyến tàu

cái quen thuộc ấy xưa sau lạ gì?

 

Sáng quay đi, tối quay về

ứ ư tàu chợ nằm nghe kiếp người.

 

Đà Nẵng - Huế 1994

 

 

GUITARE BUỒN

 

         

Guitare buồn nghiêng chảy

Từng giọt phúc âm buồn

Rớt từng sợi tóc gảy

Xuống hồn nhiên ruộng vườn

 

Gom hết bầu trời lại

Cả sắc màu cỏ cây

Anh vẽ chiều tình ái

Bằng giọng đàn chiều nay

 

Mắt em buồn như gió

Dáng em sầu như mưa

Tay em gầy như cỏ

Lời em mềm như thơ

 

Nhớ em... chiều nghiêng nắng

Nhẹ nâng giọt đàn gầy

Guitare buồn nằng nặng

Hóa thân vào heo may.

           

 

VIẾT TRƯỚC NGÀY CHỊ LÀM DÂU

 

Tuổi bốn mươi chị làm dâu

Bàn tay run, mẹ têm trầu đêm qua

Sáng nay khách đến đầy nhà

Người gần hỏi chuyện người xa, tủi mừng

 

Ngày vui vui quá chừng chừng

Rượu vui mẹ cũng uống cùng mấy ly

- Muộn mằn cũng chút vu quy

Mong sao có nghĩa có nghì với nhau

 

Mẹ tôi bạc trắng mái đầu

Lấy khăn quệt miệng nước trầu đỏ au

- Con tôi phước được làm dâu

Gia đình họ, cũng tình sâu nghĩa dày

 

Chị tôi dưới bếp loay hoay

Nỗi lo như khói trấu bay lòng vòng

Mai đây về với nhà chồng

Bốn mươi, lòng vẫn phập phồng lo âu

 

"Một lần run bước qua cầu

Ngoái nhìn tóc mẹ trắng màu thời gian

Mái tranh xiêu đã úa vàng

Tháng năm cũng đã cũ càng tấm chăn

 

Bên Người những bốn mươi năm

Một lần đi, lại quặn thầm nỗi đau

Ai trông ruộng trước vườn sau

Ai người hái giúp cau trầu mẹ xơi

 

Em con thì quá xa xôi

Mỗi năm mới phép được đôi ba lần

Mẹ ơi! con ngại con ngần

Đêm hôm trái gió mẹ cần... gọi ai?!"

 

Chị tôi giọt vắn giọt dài

Ngày mai, chẳng biết ngày mai thế nào?

Chị tôi sống giữa chiêm bao

Niềm vui chẳng biết thế nào là vui

 

Hòa vui bẽn lẽn nụ cười

Chào bà con, lại bùi ngùi tấm thân

Ngày mai sắp đến thật gần

Con chim đã hót mấy lần vườn sau...

 

 

RỒI NGÀY THÁNG TRÔI ĐI

 

Rồi ngày tháng trôi đi như cánh bèo trôi

Rồi mây nhớ cánh chim cô đơn lạc lối

Rồi gió lang thang mệt nhoài tiếc nuối

Rồi em như mùa đông giận dỗi

Khóc trên phím đàn giọt lệ ái ân

 

Rồi bình yên đem yêu đương trả về

Rồi nụ hôn trao nhau hẹn thề

Rồi hương yêu ngập tràn muôn lối

Anh trở về nói tiếng yêu em

 

Rồi đôi môi xanh lên nụ cười

Rồi con tim yêu thêm cuộc đời

Rồi bàn tay đan vào khao khát

Rồi đàn lên khúc ru hạnh phúc

 

Bao nhiêu vết thương lòng

Bao nhiêu ưu tư trách hờn

Hãy trả về hư không

Hãy trả về cho nhau

Nụ hôn đắm đuối

Cho ta gặp nhau trong nghĩa loài người.

 

 

KHÚC RU TÌNH CŨ

 

Ta ru cuộc tình mười lăm năm trôi

Những lá thư xưa như khói bên trời

Ta giông bão trăm bài thơ đắng nhớ

Vọng bến bờ câu hát hoá chơi vơi

 

Ta ru phận mình mười lăm năm qua

Vết dấu chân chim cũng đã phai nhòa

Ta giong ruỗi một đời trong nuối tiếc

Em theo chồng ngày ta đi xa...

 

Sao dòng sông xưa chưa phai hoài niệm

Sao mười lăm năm bằng lăng vẫn tím?

Sao gặp lại em vẫn màu áo ấy?

Nghe giọt cà phê rụng vỡ hoàng hôn.

 

Ơi ngày xưa ơi! Còn nguyên trong mắt

Ơi hồn nhiên ơi! Chiều nay em khóc

Nghe mười lăm năm đậu trên mái tóc

Chợt giọt mưa xưa làm ướt môi người...

 

 

CHO ĐỜI BIẾC XANH

 

Sớm vàng trong nắng

Chiều vàng trong cây

Đường xưa im lắng

Dấu chân lạc ngày

 

Có dòng sông cũ

Ru lòng sơn khê

Qua ngày bão lũ

Cuốn mùa u mê

 

Trái tim mặt trời

Đã hồng nhân thế

Nỗi đau loài người

Mọc lên dâu bể

Xin cho nụ cười

Nối những bờ vui

 

Ngọt lời yêu dấu

Cho đằm trăm năm

Môi nào hiểu thấu

Tim mang dấu dằm?

 

Yêu người yêu mãi

Mọng vòng tay đơm

Yêu ngày yêu tháng

Cho đời xanh hơn...

 

 

 

SO SÁNH HUẾ

 

Không có rượu nào sánh được trăng đâu

Đừng nên nghĩ sẽ một ngày xa Huế

Sẽ không ai đồng cảm với nỗi buồn cỏ lau

Khi thành quách mọc thêm tuổi mình hoang phế

 

Không có tứ thơ nào sánh được sông đâu

Đừng nên nghĩ sẽ có một ngày xa chiếc cầu cong nhịp

Sẽ không được ví lòng mình như bến Văn Lâu

Dẫu con sông chậm trôi nhưng tình theo không kịp

 

Không có nỗi buồn nào sánh được mưa đâu

Đừng nên nghĩ sẽ có một ngày xa mùa đông lẻ

Sẽ không hiểu được lòng mình trong những đêm thâu

Khi cái lạnh biết lên ngôi ngạo nghễ

 

Và không có tình yêu nào sánh được em đâu

Đừng nên nghĩ sẽ có một ngày xa tà áo dài lướt nhẹ

Sẽ không nghe tim mình gõ nhịp ban đầu

Khi chiếc nón bài thơ nghiêng nụ cười rất Huế.

 

 

 

 Trang THƠ     NGUYỄN LÃM THẮNG

 

    Lên sóng 16:45 ngày 20.4.2011