NGUYỄN LÃM THẮNG: Khóc trên cánh đồng

                                                   & MỜI ĐỌC THÊM: NGUYỄN LÃM THẮNG: Tàu chợ nằm nghe kiếp người
 
 
Nhà thơ NGUYỄN LÃM THẮNG
 

 

tiếng khóc trên đồng

 

tiếng khóc của núi chảy dọc theo phù sa bào mòn giấc ngủ

sợi dây thừng tàn bạo của cơn mê sảng thắt cổ giấc mơ niên thiếu

anh ngã sấp xuống buổi chiều hôn mê

vết dao trá hình chém phập phía sau lưng hờn tủi

những viên sỏi lăn lóc dòng sông đời nhá nhem tao loạn

ghim vào từng cơn đói

ký ức mọc lông vỗ cánh phía mặt người

 

gánh củi nặng oằn đè trên vai người đàn bà có chửa

đứa con lọt lòng rớt giữa đồng khô

máu nhoè từng cơn sản hậu

hoà nước mắt mồ hôi tưới xuống đất cày

con bò u mê đạp lên tiếng rên oán thán

mê nón che ngang một giọt máu chào đời

kiếp người bắt đầu biết đau trên lưỡi liềm cắt rốn

đắp vết thương bằng miếng cỏ hò khoan...

 


cái nghèo trớ trêu như trái đào lộn hột

cứ phơi ra ngoài một cục ghèn đau

anh bước ra đồng

anh bước theo trâu

lật lớp bùn nâu lật từng thớ tuổi

nghe tiếng khóc chảy ra từ khe núi

gần nửa đời người

con sâu đục thân mỏi mòn mắt lúa

cái khổ đục người méo miệng cười xưa

 

anh gác rựa bờ châm thêm điếu thuốc

con trâu giật mình đếm cỏ dưới chân

tiếng khóc giật mình trượt trên bầu vú

anh lật bàn tay đếm từng mùa hạn

nghe tiếng loài người khóc dưới đáy mộ sâu...

 

Kiệt Dứa, Hè 2008

 
hôn lần cuối

 

tôi quyết định hôn nàng lần cuối

như ánh mắt của con mèo đen hôn vào bóng tối

nụ hôn bế mạc loé lên như vệt sao băng

và tan ra thành nước mắt trên gò má nàng

 

bóng đêm gợn lên thuỷ triều đen

nàng ôm tôi thật chặt

ghì riết hơn mọi lần

thượng đế cũng cúi đầu xác nhận sự tồn tại của lực hút lỗ thủng

thiên hư hụt hơi

 

cuộc chia tay dưới gầm trời sương muối

rát rạt

tôi nghe từng đốt xương vỡ tan ra trên cột sống mình

sự rùng mình tê liệt

thời khắc cuối cùng của tiếng hôn

là âm thanh giọt.


 

ngờ

 

một ý nghĩ mở ra

coi chừng có sự nhập cư của ngôn ngữ

một câu nói mở ra

coi chừng có sự tòng phạm của ngoa ngôn

một nụ hôn mở ra

coi chừng có sự đồng thuận của xảo quyệt

và em mở ra

coi chừng...

 

 

 


sáng và tối

 

anh và em đang đi theo ánh sáng

nhưng ánh sáng không dắt chúng ta đi

vậy chúng ta là những người mù

chưa chắc

 

những gì phơi ra phải nhờ ánh sáng

và suốt đời làm nô lệ cho ánh sáng

những gì cần tìm, cần lục lọi, cần suy xét, cần khảo tra, cần chỉ trích, cần phê bình, cần nghiên cứu... thì phải cần bóng tối

cái bóng tối cần thiết để ý đồ lưu manh bước vào

cái bóng tối cần thiết để sự công tâm bước vào

[mà cái mập mờ nửa sáng nửa tối cũng khuyến khích tính tò mò ra phết]

 

sáng và tối

chúng ta đang đi giữa hai bờ sáng tối.


 

chỉ có điều là dòng sông không nói

 

đào mồ tiên tổ của kẻ thù

cho đái vào

rồi giã nát

trộn vào thuốc súng

bắn dộng xuống sông

dòng sông biết

 

những xác chết vô tội vạ trong cuộc thanh trừng

lềnh bềnh trong đám bèo khuya

những oan hồn còn trôi dạt bến này cồn nọ

dòng sông biết

 

những nhịp thở làm tình của gái điếm trên ghe

bì bà bì bõm

nghiêng chao rên rỉ

dòng sông biết

 


những cuộc nhậu vô tội vạ

xướng ca đến chán chường

của các quan một lần tham quan du lịch

bồng bềnh trên chín tầng mây

dòng sông biết

 

dòng sông không hề quan tâm đến những lời ca tụng

về vẻ đẹp huyền bí bẩm sinh của mình

dòng sông biết khóc

biết phẫn nộ bằng những cơn đại hồng thuỷ

 

dòng sông biết dưới đáy bụng mình có những gì

chỉ có một điều là dòng sông không nói.

 

 

qua cửa thành đêm

 

những khẩu súng thần công chĩa vào nhau từ hai phía

chúng đang nhìn nhau

hay đang nhắc về quá khứ của những xác chết đạp lên nhau?

chúng đang ôn lại Hương giang cố sự

hay đang gục mặt tưởng niệm quyền uy?

 

những đôi tình nhân cà sát vào thân súng bắn vào nhau những nhục dục

nhợt nhạt ánh đèn vàng — chất nhớt của không gian biến dạng

những họng súng im lìm co ro trong viên kẹo bảo tồn

toát lạnh hơi đồng

chạm những giọt mồ hôi của đôi tình nhân hổn hển

 

cửa thành nghẹn một tiếng nấc của viên gạch sắp vỡ

lũ chuột rú lên giành nhau những bao cao su sũng ướt

chúng tha lên phế tích của rêu

bánh xe xích lô vô hồn lăn bóng mình vào u lặng

chạm một vũng trăng thừa ra giữa ngã ba đường

 

cửa thành đã mục

tiếng đóng cửa cũng đã mục từ thế kỷ trước

loài người sẽ dán thêm vào bằng những lớp hồ hiện đại

cổng thành sẽ gánh thêm trên vai mình trách nhiệm mới

trong sự già nua oằn oại còn vương đọng tử khí Mậu Thân.


 

góc phố

 

góc phố

dầy đặc những panô, khẩu hiệu, quảng cáo, cờ xanh vàng tím đỏ

dòng người lướt qua

ấn tượng nhạt mờ không bám víu

 

góc phố

chi chít trên cột đèn, tường vách [có thể dòm được] những gia sư khoan cắt hầm cầu tìm người thân chuyên điều trị yếu sinh lý

dòng xe lướt qua

ấn tượng nhom nhem tuột

 

góc phố

lè rè chiếc loa phát thanh cũ rích độc thoại bản tin thành tích khẩn trương triệt để phòng chống kế hoạch hóa nghị quyết đại hội so với cùng kỳ năm ngoái

dòng đời lướt qua

ấn tượng nhập nhoè hụt

 

góc phố

các anh các chú hăng hái mở to đôi mắt nhìn đám người tất bật quan sát thật kỹ để truy tìm từng cá nhân không đội mũ bảo hiểm

dòng người lướt qua

ấn tượng thường ngày ở huyện, hì!

 

góc phố

đèn xanh đèn đỏ đèn vàng

nhìn kìa!

có người đang nép vào tường

đái...


 

những linh hồn trôi

 

theo thời gian trì trệ

những linh hồn trôi

vất vưởng giữa bình minh ngột ngạt

mặt trời khô máu

thoi thóp trên những khối bê tông man rợ

 

trong ngôi nhà mồ tối om

những linh hồn dẫm đạp nhau trôi

ngờ vực nhìn nhau

lạnh buốt

 

những ánh mắt cú vọ đã hút hết niềm tin của sự hiến dâng

những tiếng sủa của bầy sói tràn lan nghẽn lối

những oan hồn thét gào

chen chúc trong sự bất an khủng khiếp

 

những linh hồn tê liệt

bởi sự lặp lại của một chuỗi âm thanh phỉnh nịnh quen thuộc

những linh hồn tê liệt

bởi sự lặp lại của một chuỗi thời gian lọc lừa cũ rích

những linh hồn tê liệt

bởi sự lặp lại của một không gian sặc mùi chật chội

 

những linh hồn trôi

trên những bước chân còn di động qua những cánh đồng đói


 

trái tim mùa cũ

 

bọc một lớp khói đồng cạn kiệt

những giọt máu câm hoá bụi

chạy theo đường tàu nhân gian

về tận cùng sân ga mùa cũ

 

tiếng còi sót lại trong lồng ngực

trái tim cuộn tròn địa cầu

bung ra nham thạch

tạo thành những rô-bốt đơn độc huỷ diệt tù đày.

 

 

 

 

cái chết tồn tại trong ta

 

những dấu hiệu người

đang nhảy trên sàn diễn gây mê

la hét la hét la hét

cuồng nhiệt hơn khu rừng nguyên sinh cháy lửa

 

không có con đường trên những con đường

sự khát đói tình người đã kiệt

không có sự tắt thở nào giống nhau

chỉ có nước mắt mặn bằng nhau


 

 

vết đau dai dẳng

 

băng qua một con đường thép gai rất cũ

anh nhặt lên một tiếng thở rất tươi

tươi như máu từ bàn chân anh toé ra

khi giẫm phải một quá khứ trong giấc mơ nằm nôi

anh vẫn thản nhiên cười

nhổ một bãi nước miếng

đắp vào

bẻ một đọt lá dại nhai vội

đắp vào

một chút nhói đau

nhắc anh còn nhiều nỗi đau khổng lồ về một dân tộc!

 

 

 


trong cơn mưa vội

 

cơn gió đã kéo tuột những chiếc quần lót của em trên sợi dây phơi đồ

anh không hiểu được ý đồ của cơn lốc

anh đang cần những cơn mưa tưới mát những tháng ngày hạ cháy

sự bình yên bị xáo trộn

những giấc mơ bị xáo trộn

sẽ ám ảnh một chuỗi ngày xáo trộn

sự bình yên hé ra trong sự xáo trộn cần thiết

để những giọt mưa thấm vào gốc cỏ

sinh sôi.

 

 

 


trong bình minh

đã có nhiều chiếc lá xanh rơi rụng

 

anh đã nhận ra trong tiếng ú ớ của lũ chuột đêm

là một vũng tối âm thanh đê tiện

được nhân bản để bóp chết ánh trăng

lũ chuột đục khoét từng viên gạch cũ

từng chiếc ống nhựa dẫn nước

ngôi nhà đang hoại tử nền móng

anh tỉnh dậy

trong bình minh đã có nhiều chiếc lá xanh rơi rụng


 

sở hữu

 

tôi sở hữu hàng ngàn cánh đồng bạt ngàn nỗi buồn

hàng vạn ngôi mộ gió

tôi tin vào điều đó

như tin vào cái chết của mình

tôi vĩnh viễn sở hữu cái chết ấy

 

 

 


tiết kiệm

 

tôi biết tiết kiệm những giọt nước mắt của mình

để biến nó thành những câu thơ ngắn

rỏ giọt qua những ngày tháng mắt thủng

 

tôi biết tiết kiệm những nụ cười của mình

để biến nó thành những câu hát vội

như tiếng cưa xẻ trái tim mù loà

 

tôi biết tiết kiệm những nỗi đau của mình

để biến nó thành những quả đồi mang hình nấm mộ

chôn những linh hồn vất vưởng

 

 

 


bạn ảo

 

bạn đâm vào tim tôi bằng những lời khen ngọt như đường phèn

bạn bảo tôi hãy sống

và hồn nhiên sống

đừng âu lo buồn bực

hãy an phận

an phận tột cùng

để ăn tròn ba bữa

và gắng sức đẻ ra những câu thơ cũ mèm nịnh bợ

vâng

cảm ơn bạn

bạn hãy xem tôi đã chết từ lâu

thế nhé!


 

số nhiều bất chợt

 

những tín hiệu rú lên trong cõi tĩnh

những đôi cánh trần nâng gió

những màu đỏ lá rừng ngậm giọt

những âm thanh đậm màu linh khí

những giọt mồ hôi tinh khiết lăn trên bờ đá dựng

tất cả tồn tại số nhiều

và tôi

bất chợt

phân thân thành những chiếc lá

xạc xào

 

 

 


chảy hay trôi?

 

lá vẫn rụng mỗi ngày vào cái hồ cá chật hẹp

có bình yên không?

những chú cá vàng lồi mắt

tung tẩy cắn đuôi nhau

tiếng chổi bơi trong buổi sáng

cuộc đời chảy hay trôi?

 

 

Trang THƠ NGUYỄN LÃM THẮNG