Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

NGUYỄN NHÃ TIÊN: Sông lãng du từ buổi xa nguồn

 
 
 
 
Nhà thơ NGUYỄN NHÃ TIÊN 
 
 

Bút hiệu khác : Dã Châu

Sinh ngày 9.10.1952

Quê làng Phường Đông ( Mỹ Hảo ),Xã Đại Phong,

                   Đại Lộc,Quảng Nam

Chỗ ở hiện nay: Thành Phố Đã Nẵng

 

Dạy học, viết báo và làm thơ

Hội viên Hội Nhà Văn Thành Phố Đà Nẵng

 

Tác phẩm:

* Thơ cho người  (GIÓ MỚI - 1972)

* Mênh mông quê nhà  (Nxb Đà Nẵng-1996)

* Cõi về  (Nxb Đà Nẵng-1997)

* Khúc hồi âm của lá  (Nxb Hội Nhà văn-2003)

* Ngày bắt đầu truyền thuyết  (Nxb Đà Nẵng-2004)

          

 
 
           Sông BỒ - Thừa Thiên-Huế 
 
 
Với sông Bồ
 
Nước sông Bồ ngày ngày chảy qua ngõ nhà anh
không có sông Bồ câu thơ anh sẽ khác
không có những đêm em ngồi giặt áo
có thể con sông đã lấp, không chừng
 
Ly rượu sáng nay đích thị nước sông Bồ
bỗng dưng mơ hồ
một nường con gái
và trăng thanh
và gió mát
chèo ghe qua nhà anh rơi vỡ tiếng cười
 
Con cá móng mồi ơi cá dại
con cá tham ăn, tội chết đáng đời
ta lội nước sông Bồ
lội qua rồi lội lại
mong được chết một lần cắn vỡ tiếng em rơi !
 
 
Gió gọi
 
Cải đã hoa vàng em ạ
bao mùa gió bấc qua sông
thổi mãi không thành áo lụa
người đi bỏ tóc lại dòng
 
Đâu đây quen quen lời cỏ
mơ hồ trí nhớ tôi...sương
nhen nhúm làm sao nên lửa
thì thôi, cọng khói dẫn đường
 
Vốc đầy bàn tay hoa khói
núi xa cuồn cuộn mây về
chiều nghiêng thả quầng ráng đỏ
tôi còn mấy nỗi sơn khê
 
Núi xa gởi niềm sâu lắng
đường mây mắt dõi phương tìm
có gì xa bay hoang vắng
ngân một tiếng buồn lặng im !
 
 
Chuyển mùa
 
Nghìn nghìn tuổi rồi chú Cuội cứ trẻ thơ
em ưu tư gì bao năm, trăng khuyết
mùa đi, chẳng rõ mùa nào rêu vẫn ngày ngày
                                                 rêu biếc
cỏ dại xanh tràn sau mỗi bước khai hoang
 
Mở cửa mỗi bình minh lại gặp ngàn sương
bàn tay ai vô hình ẩn trong mây sớm
gieo xuống vườn tôi hàng hàng nến thắp
hàng hàng mắt đẹp ngước nhìn hợp xướng
                                              long lanh
Dường như có tiếng tóc chuyển mùa từ biệt
                                                  thời xanh
không gióng nổi một âm thanh sao vô vàn lay động
mới hay ra
em khuyết, em tròn trinh nguyên sự sống
bào thai không ngừng chuyển dạ sinh sôi
 
Cọng cỏ cành sương kia có là gì đâu
Nhưng em ạ, giống loài phù du sinh ra khát khao
                                        tắm mình lửa sáng
hết con đường mưa qua con đường nắng
con ve lột vỏ luyện mùa tiếng hạ lại ngân nga .
 
 
 
Lãng mạn với sông Hương
 
Thôi sông ạ! đến đây rồi, dừng lại
chân trời kia đến để mà gì
còn nếu sông trôi
xin chừa Vỹ Dạ
rằm em tròn vành vạnh. Nỡ nào đi
 
Nói với Huế vu vơ hoài, vẫn nói
bước thơ mơ sai quấy mọi con đường
biết là em nói những lời mây gió
vẫn thích dại khờ được chết với yêu đương
 
Đời thực quá, may còn sông hư ảo
áo sương mù xin cứ khoác cho nhau
để đêm xuống với vầng trăng cổ sứ
xoa xít dỗ dành mỗi lúc tôi đau
 
Đời thực quá, may còn thơ cứu rỗi
em lụa là nhân ảnh bước rong chơi
xanh biếc ngọc vườn nhà ai trăng tỏ
đá vấp bàn chân còn mộng tưởng lên trời
 
Sông Hương ạ! đến đây rồi, vòng lại
bờ Bắc, bờ Nam áo trắng phiêu bồng
làm gì Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp
tôi bước hoài
đếm không xiết mênh mông.
 
 
LỜI... THÊM
 
NGUYỄN NHÃ TIÊN là một trong số ít nhà thơ sống bằng ngòi bút - theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Ngoài thơ, anh còn viết nhiều thể loại khác như: truyện ngắn, tuỳ bút, tản văn, bình luận văn học, chân dung văn nghệ... Điều đáng trân trọng là: với bất cứ thể loại nào anh cũng tỏ ra là người cầm bút "nghiêm cẩn" với chữ nghĩa và anh đã gặt hái được khá nhiều thành công khiến đồng nghiệp phải "tâm phục khẩu phục", được bạn đọc khắp nơi yêu thích,  đồng cảm... Dù có thể viết HAY nhiều thể loại, nhưng theo tôi biết, NGUYỄN NHÃ TIÊN đã và đang dành riêng một phần đời quan trọng cho THƠ và vì THƠ... Anh cũng viết về quê hương, về tình yêu, chiêm nghiêm về cuộc đời... như bao nhà thơ khác. Nhưng, điều lạ đáng chú ý là: những hình ảnh tưởng như thân thuộc, gần gũi, quê mùa... qua ngòi bút NGUYỄN NHÃ TIÊN bỗng trở nên lung linh huyền ảo, ĐẸP và BUỒN một cách thanh cao và sang trọng. Điều lạ thứ hai là: thơ NGUYỄN NHÃ TIÊN có khá nhiều bài viết về DÒNG SÔNG. Có lẽ cuộc đời anh cũng như dòng sông: khi êm trôi, lúc lên thác xuống ghềnh; bên bồi bên lở; khi trăng vàng soi sóng nước xanh, lúc cuồng nộ phong ba dông bão... Trong bài CUNG THIÊN DI, anh viết: "Anh là con sông lãng du từ buổi xa nguồn / có phù sa đức tin có lở bồi mặc khải..." Xin trân trọng giới thiệu Trang thơ NGUYỄN NHÃ TIÊN, mời quý độc giả khám phá DÒNG SÔNG LÃNG DU từ NGUỒN THƠ XỨ QUẢNG!
      
NGUYỄN VÂN THIÊN
 
 
 
 
Cung thiên di
 
Sao anh không là hòn đá vô tích sự lăn lóc suối khe
để hiển lộ cái triết lý nghìn năm: đá mòn sông cạn
để phơi tấm lòng yêu em như nhật nguyệt
                                            phơi bày ánh sáng
đôi mắt đẹp đến nhường nào em chẳng thể nhìn
                                        mồn một rõ bên trong
 
Nhưng anh là anh đôi chân mòn vẹt da xương
còn tình yêu suốt đời thiên thần vỗ cánh
bài thơ đẹp anh viết về mây trắng
chẳng thể gìn giữ nổi đôi mắt đẹp nhường kia
                                 năm tháng đã thâm quầng
 
Mùa xuân hoan ca, mùa xuân đẹp vô cùng
nhưng cũng chính mùa xuân rõ từng tóc xanh tóc bạc
thôi em đừng trách anh kẻ cuồng tín đua bơi
                                       lên ghềnh xuống thác
mẹ sinh anh ra để...chảy đến chân trời
 
Anh là con sông lãng du từ buổi xa nguồn
có phù sa đức tin, có lở bồi mặc khải
hãy áp tai vào ngực anh để nghe thấu lời nước chảy
có thay đổi gì đâu sông cạn đá mòn.
 
 
Khúc quê
 
Em va gàu vào giếng khuya gọi ngàn đêm
                                            thức giấc
bếp lửa thức xa xôi rực đỏ một góc trời
ngọn gió thức ngoài đường chập chùng
                                            cung bậc
trừ tịch thức gọi người đủ mặt lứa đôi
 
Đập vỡ thời gian hoa lửa rơi rơi
mọi ẩn nấp xô bật tường rêu nhú lời cỏ biếc
bấc se se ngập ngừng ngoài sân đợi tết
nước tràn mái,tràn thùng, em gánh tiếp
                                          niềm tin (*)
Giếng ngời ngời gương mặt của đêm
đêm cháy sáng
đêm giũ mình bóng tối
những cát bụi không còn nơi ẩn trốn
hạnh phúc từ ngực người nhuộm thắm cỏ hoa
 
Cả ngàn nhà, nước từ giếng chia ra
cười nói dội vang vang hồi âm của đất
có một thiên đường đêm ba mươi rất thật
trừ tịch chia đều mọi ngõ trầm hương
 
Khói bay trong nhà, khói bay hàng hiên
về em nhé
giao thừa đang điểm
có tiếng gàu ai bỏ quên ngoài giếng
chạm vào tôi ngân mãi khúc quê mùa.
 
(*) Mỹ tục của người Quảng gánh nước đêm giao thừa 
                 như là lời cầu  phúc cho một năm mới
 
 
 
 
          Sông VU GIA - Đại Lộc, Quảng Nam
 
 
Nhà em bên kia sông
 
Nhà em bên kia sông,suốt đời nhà em
                                       bên kia sông
nơi hạt cát cũng biết phúng dụ mình
                                      làm mây trắng
nơi tôi ngụp lặn ngàn ngày mưa nắng
chân mãi lênh đênh qua những cầu vồng
 
Bỏ quên mùa thu và cỏ úa trên đồi
tôi đuổi bắt bơ vơ nghe bốn bề gió giục
tưởng cầm chặt tay em
                  chút guộc gầy hạnh phúc
nhen nhúm ánh chiều căn nhà gió bên sông
 
Người muôn năm là chuyện hư không
người khoảnh khắc cũng hư không nốt
lẽ nào tình yêu trò chơi lửa đốt
một ít tro than nguội lạnh để bến bờ
 
cọng khói hoàng hôn huyễn hoặc vẽ lên trời
có sông Ngân nào đâu cặp bờ con mắt
con sông chia xa chảy hoài mặt đất
bồi phía bên này lại lở phía bên kia
Nhà em bên kia sông, nơi những đám mây
                                                chia lìa
trăng rót hàng hiên vá từng dang dở
chợt trên tay phiến vàng trăng vỡ
tiếng đêm rơi gọi cát trở mình .
 
 
Bạn cũ
 
Người gieo mùa thu trong thành phố bỏ đi rồi
bỏ hoang công viên
bỏ hoang những con đường thông thốc
bỗng thấy lạ những mặt người, lạ trời, lạ đất
còn mỗi ngọn heo mây bạn cũ dẫn đường
 
Nhiều khi soi mặt vào gương bỗng gặp một nỗi buồn
anh chẳng còn là anh
môi mắt bỏ hoang đượm màu gỗ mục
anh chẳng còn là con của mẹ, chẳng còn là anh của em
anh thành kẻ khác
sơn son rụng xuống rồi màu khác lại bôi lên
 
Ngày đi qua, ngày thứ bao nhiêu
tháng cũng thế, và năm dài cũng thế
gấp gáp những hình nhân chen chúc đua nhau
lên nguồn xuống bể
ghế đá lỗi mùa, thời thượng rêu xanh
 
Buổi tổi anh về, buổi sớm anh đi
con đường mòn không thể mòn hơn nữa
chân trời cũ càng xa xăm ánh lửa
ai thả khói lên trời di chúc một tình yêu .
 
 
Tiếng khuya
 
Chuyến tàu ấy đã khuất vào thăm thẳm
đã non cùng
đã bể tận
đã đâu đâu
sao ngọn đèn vàng trong mắt tôi chưa tắt
mỗi một ánh lên là văng vẳng tiếng còi tàu
 
Dường như cái ngày mùa đông em lên tàu bỏ quên
                                                lại rêu xanh
những mật ngữ thời gian biếc từng âm sắc
để mỗi bận chuyển mùa xôn xao gió bấc
cứa vào ngực tôi ngọt xớt tựa dao mềm
 
Thôi nhé, đường quên không ngoái lại
tôi còn mưa nắng để tình nhân
còn một vườn hoang hồn cỏ dại
một tiếng dế kêu đủ bận lòng
 
Không nên nổi đường dài giờ trú ngụ sân ga
nương nấu chia xa, ăn nhờ tiễn biệt
tàu đến tàu đi dốc vào tôi kỷ vật
mỗi tro than tôi tạc một hình hài
 
Những nhớ quên xây đắp đền đài
hư vô cả thôi sao ngàn tiếng vỡ
ai như tiếng khuya theo gió bấc về đầu ngõ
không một bóng người mà ngực nhói âm vang !
 
 
* Xin mời đọc thêm các bài :
       
   * NGUYỄN NHÃ TIÊN với TUỔI THƠ ĐỜI NGƯỜI
                      - Huỳnh Minh Tâm
 
     * Nguyễn Nhã Tiên: Cây bút viết tản văn có nghề
                          -Thanh Quế