Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

NGUYỄN NHO KHIÊM: Tựa vai vào tường lạnh

 

 

                          Nhà thơ Nguyễn Nho Khiêm

 

- Nhà thơ Nguyễn Nho Khiêm sinh năm 1962, nguyên quán tỉnh Quảng Nam, hiện ở tại thành phố Đà Nẵng. Các tập thơ đã xuất bản: Khói toả về trời (1994), Bên ngoài cánh đồng (2003), Nắng trên đồi (2011). Hiện nay anh là Chủ tịch Hội Nhà văn thành phố Đà Nẵng, Tổng biên tập Tạp chí Non Nước.

Xin trân trọng giới thiệu chùm thơ tâm đắc của anh.              (nhavantphcm.com.vn)

 

 

TÌNH YÊU CỦA EM

 

Trong ly trà xanh có tình yêu của em

Vị ngọt lạ quấn quanh đầu lưỡi

Những buổi chiều thành phố nắng nghiêng sông

Ta ngồi nghe bolero nhớ tiếng mưa rơi bên hiên nhà cũ.

 

Trên biển xa kia có tình yêu của em

Cơn gió đẩy ta vào góc vắng

Anh khép cửa để bên ngoài 50 năm cuộc đời xao xác

Và chìm vào biển sóng vuốt ve thương.

 

Trong không gian này có tình yêu của em

Nên hơi thở thơm trời hương buổi sáng

Nên ánh mắt níu mùa xuân gửi mây vàng xuống phố

Nên rừng xa cây cỏ chật phương chiều.

 

Trong góc quán này có tình yêu của em

Ly cà phê cũng giọt thương giọt nhớ

Đĩa muối kia cũng thấm vị gừng cay

Ngồi bên nhau. Im lặng. Một ngày...

 

 

BÊN THÁP CHÀM

 

Còn lại đây cây tháp

còn lại những vị thần bằng đá

vũ điệu Áp-xa-ra

còn lại bí ẩn bên trong những viên gạch nung đỏ.

 

Lại gặp nhau

trong trái tim người nghệ sĩ

trong lòng tháp kia

trong thớ đá này

trong đêm hoan lạc Yo-ni và Lin-ga

nhiều khi chỉ là thần thoại

đầy ắp tưởng tượng.

 

Chiêm ngưỡng thời gian

chiêm ngưỡng điêu tàn

lặng im

nghĩ về thân phận.

 

 

ĐỢI CHỜ

 

Bay trên đôi cánh chuồn chuồn

Ngọn cây chiều xuống đổ chuông vào hồn

Mây dừng thiêm thiếp đầu non

Gió liu riu bóng, biển mòn mỏi yêu.

 

Xa nhau nắng cuốn về chiều

Em và nỗi nhớ dâng triều rồi tan

Bóng đêm chầm chậm không gian

Vẫn vầng trăng khuyết mênh mang đợi chờ.

 

Bàn chân cứ bước vu vơ

Cuối đêm chẳng biết bây giờ là đâu?

Đất thì rộng, trời thì sâu

Sờ tay nghe tóc và râu mọc dài.

 

Bỗng nhiên tay gặp bàn tay

Và nghe gió lạnh trên cây mệt nhoài

Giật mình ngửa mặt lên soi

Tôi và ai đứng lẻ loi, đợi chờ...

 

 

NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÓC

 

Người đàn ông hai tay ôm mặt

nấc lên

biển không còn sóng

bầu trời thẫm đen

gió xuân chìm trong lá.

 

Người đàn ông hai tay ôm mặt

cắn môi

tựa vai vào tường lạnh

đôi chân củi khô.

 

Nuốt nước mắt vào trong

bước qua nỗi đau

người đàn ông muốn quên

người đàn ông muốn làm lại từ đầu

nỗi nhớ và tình thương thấm vào lồng ngực

làm sao quên!

 

Người đàn ông

sống trong tình yêu

người đàn ông lắng nghe

trái tim mình sóng dội.

 

Người đàn ông hay cười

người đàn ông không khóc

nhiều khi nước mắt tự nhiên chảy.

 

             Viết trong những ngày tang con.

 

 

GỬI CHỊ

 

Chị gánh cho em và cho cả

Lỗi lầm ngày lập địa khai gia

Mảnh ruộng trắng cuộc đời áo vá

Vui và buồn một cõi người ta.

 

Chuyện ngày xưa nhắc buồn đứt ruột

Cày cấy quanh năm giáp hạt run người

Thương nhớ quá củ Huỳnh tinh, củ Chóc

Chị em ta giữ được nụ cười.

 

Giữa phút giây chập chờn thao thức

Viết bài thơ tặng chị quặn lòng

Gánh nặng đường xa nơi nào chị vịn

Ngõ ngách nào vơi bớt ước mong?

 

Chẳng lẽ suốt đời gồng gánh mãi

Nợ nần kia biết trả có xong

Mùa xuân đến thập thò ngoài cửa

Chị trong em như ngọn đèn chong!

 

NGUYỄN NHO KHIÊM

 NGUỒN: nhavantphcm.com.vn/ tháng 12.2012