Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

NGUYỄN TẤN SĨ - Rêu màu lục bát

 


Photobucket
 
 
                     Nhà thơ NGUYỄN TẤN SĨ
 
Sinh năm 1956
Quê quán: Tam Kỳ, Quảng Nam
Hiện Dạy học - Nguyên Bộ đội chiến trường K
Hội viên Hội VHNT Quảng Nam
 
Tác phẩm thơ đã xuất bản:
* MẶT TRỜI và CƠN KHÁT
* LỜI HÁT KHẼ (2003)
* MÀU RÊU LỤC BÁT (2011)
 
Giải thưởng:
* Giải Thơ Tạp chí Đất Quảng (1984)
* Giải Thơ Tạp chí VNQĐ
* Giải Thơ 10 năm TP Tam Kỳ 
 
 

KHÓI VU LAN


Mẹ còn bận bịu chợ quê
Buồn tro vàng mã không về vu lan

Con đò xưa hết sang ngang
Xếp con thuyền giấy mà man mác buồn

Mẹ là trái đất hình vuông
Sáu mặt xúc xắc cuống cuồng con chơi

Còn đâu nữa một bầu trời
Lưng cong vì nỗi cuộc đời cong hơn

Cơm dưa mắm..nhẹ oán hờn
Mẹ lên trời với mây rờn rợn bay

Vầng trăng đà chín cơn say
Mùa thu đã giục heo may bốn bề

Hết rồi những nẽo chợ quê
Chờ chi ! khói bếp không về nữa đâu

Mẹ còn bận bịu thiên thâu
Gió đưa vàng mã theo câu thơ buồn

 

VÀ HEO MAY GIÓ


phố tàng ẩn một ngày rêu
Tường vôi chơm chớm nghiêng theo phía mùa
Người về nghiêng phía cơn mưa
Chào con ngõ hẹp, xin thưa tôi buồn

Vỡ tan bong bóng mặt đường
Một đôi chân nhớ cứ bương bã tìm
Phố tàng ẩn một trái tim
chút tình xưa đã khuất chìm nơi đâu
ngồi im ỉm ở đầu cầu
tôi đang hóa đá tự sâu thẳm lòng

chùm dây điện rối bòng bong
gởi xanh xao sáng và mong điều gì

đêm rồi cũng phải ra đi
mùa thu vừa mới vô vi chân ngày
tôi còn ở với cơn say
chờ em làm gió heo may...
vẫn chờ

 

NGỦ ĐÔNG

 

Em đi cỏ úa lưng đồi

Con chim mộ đạo cũng rời rã kinh

Một hôm mưa gọi tên mình

Nhận ra trể quá mùi quỳnh hương tan

Ai chôn cất một thu vàng

Ai tung cánh cửa tang hoang mưa dầm

Đo lòng nhiệt độ chưa âm

Sao không khí lạnh âm thầm qua đây

Kín trời chỉ một màu mây

ở trong nỗi nhớ đã đầy cõi em

môi nào như những que kem

chút tình hấp hối buông rèm ngủ đông

mơ về cọng cỏ lông chông

giờ này đã chết cóng trong gió lùa

biển ngày xưa một màu mưa

gió ngày xưa thổi lọc lừa đi hoang

 

 

NGOẢNH LẠI, TRÔNG THEO...


mỗi khi nhớ lại xức dầu
con đường trở lạnh không đâu ấy mà
đi hoài nên hoá đường xa
cái rét không ở ngoài da nữa rồi

về Nam cuồn cuộn mây trôi
dòng sông phương Bắc cũng bồi hồi theo
lại thương vó ngựa lưng đèo
nụ hôn ngoảnh lại, trông theo...một mình

về dinh ? Đâu có, về Vinh
đêm khua lời lá chẳng bình yên rơi
tàn dư rét cũng tơi bời
dầu đem ra xức chơi vơi nỗi buồn
hai vai thương nhớ căng bồng
nỗi niềm kem, bót.. nói không nên lời

Về thôi, chẳng ở người ơi
chút rêu xanh cuôi chân trời gọi nhau
mỗi khi lạnh lại xức dầu
nhớ đôi con mắt, đi đâu cũng về...

 

 

RƠI và TÌM

 

Tìm vầng trăng

Mọc chân cầu

Để vầng trăng ở trên đầu

Lẻ loi

Sống một nơi

Nhớ một nơi

Sốt đơì tìm suốt đời rơi

Để tìm

 
 
 
* Trang thơ NGUYỄN TẤN SĨ
                             trích từ tập MÀU RÊU LỤC BÁT 
 
 
MÀU RÊU LỤC BÁT
 
 
cháy và để lại tàn tro
khô rêu tường cũ chìm đò bến xưa

mưa và để lại...sợi mưa
cứ gian dối rớt nhặt thưa con đường

đã xanh rêu những phố phường
nghe mùa hạ chết vô thường hơi thu

là em làm cuộc sa mù
anh ngồi nhặt xác phù du đỡ buồn

chỉ còn lại những hồi chuông
ám quanh câu chữ trần truồng thành thơ

màu rêu  lục bát nguyên sơ
mỗi đêm nguyệt rụng là phờ phạc thu

một câu giấu ở sương mù
một câu theo gió phiêu du lên trời

màu rêu lục bát à ơi
nhớ thì hát để tơi bời, ru nhau
 
 
NGẪU HỨNG TÒ HE
 
 
đi tìm một tiếng tò he
bỗng nhiên trong gió xuân nghe tiếng người

ở đâu trong một bầu trời
mà đi hết nửa cuộc đời tìm nhau

vẫn xanh rêu chuyện chùa cầu
vẫn con phố hẹp nhuốm màu thời gian

tò he trong gió mơ màng
gọi nhau tiếp cuộc xuân vàng hoa xưa

buồn ngâu là chuyện cơn mưa
một vòng tay đủ ấm chưa hỡi ngừơi

chụm môi, thổi nắng à ơi
tiếng thơ ấu níu bên trời chiêm bao

tò he, em ở nơi nao
giữ đôi chân bước thấp cao giữa đời

xin chầm chậm kẻo xuân rơi
tò he phổ nhạc không lời, tò he..
 
 
KHÔNG KHÍ LẠNH
 
 
Ban ngày thức để đêm mơ
nuôi đau khổ để bài thơ bạc đầu
Ru người, ta trắng đêm thâu
ru ta là chuyện bể dâu của đời

Mùa đông tấu nhạc không lời
giọt ngoài hiên cửa, giọt rơi phận mình
Về đâu hỡi tím lục bình
và mênh mang gió cố tình tôi đau

Dài hay ngắn cũng mưa mau
ủ chung cái lạnh, như nhau nỗi buồn
Tường vôi rêu đã cuống cuồng
phù du chẳng biết yêu suông là gì

Đêm đi - đỏng đảnh - mùa đi
trái tim tê cóng... nói gì cũng đau.
 
 
 
NGỰA Ô


ngựa ô anh khớp ngựa ô
chưa đeo lục lạc mà đò sang ngang

làm sao khớp được kiệu vàng
đã nghe trên bến chút hoàng hôn rơi

ngựa ô anh khớp ngựa ơi
khớp con ngựa kẻo tơi bời lòng ai

đời bao nhiêu dặm đường dài
ngựa ô khớp bóng trăng phai, bóng mình

về dinh, ừ thì về dinh
sóng không động biển lặng thinh một đời

sao đêm cứ rụng bên trời
ngựa ô ơi giọt lệ thời yêu em

 
 
BẢN THẢO
 
 
là xuân.Dấu chấm sang dòng
bẻ đôi nỗi nhớ uống cong nỗi buồn

là em thuở gió mưa cuồng
dòng sông cô độc cánh buồm chao nghiêng

còn bờ cát trắng cõi riêng
con chim vỗ cánh về miền xuân xa

dòng đời là những sân ga
con tàu lăn bánh đi qua, lạnh lùng

đã yên ngủ những bão bùng
ngàn cây còn ngọn gió rung, nhớ người

vẫn thầm níu gọi xuân ơi
giọt sương tí tách như rơi phận mình

giao thừa ngọn lửa lặng linh
soi trong vô tận chút tình như mơ

giao thừa lặng lẽ câu thơ
cứa đau ngòi bút phút giờ lặng yên

là xuân câu chữ ngủ quên
đã lênh đênh nhớ rồi lênh đênh buồn
 
 
 
VÀ PHỐ SẼ THU
 
 
ngổn ngang gạch, đá, lá hoa
mùi xăng xe máy, mùi cà phê rang
đi trong quảng cáo giăng hàng
những khuôn mặt bịt hòa tan phố phường diễn
ngồi yên nghe những con đường
niềm vui hắc ín chưa mường tượng ra
ngồi yên, ngã bốn ngã ba
tôi rơi chầm chậm như là...thời gian
mùa thu đã chật mặt bàn
đã vô tình nắng về trang trải buồn
tìm em đâu phố cuống cuồng
tôi rơi chầm chậm làm sương khói đời
giọt cà phê thỉnh thoảng rơi
hương mùa thu đấy ở vời vợi xa
lắng yên trong cõi phồn hoa
mùa thu góc phố cũng là....mùa thu