Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

NGUYỄN VÂN THIÊN: Tương tư Kinh

Cầm tinh con Ngựa, Nguyễn Vân Thiên từ đất Quảng bôn ba vào Sài Gòn mưu sinh đã gần 20 năm. Vừa bôn ba anh vừa tương tư, tương tư tình, tương tư kinh, tương tư cả những hệ luỵ trong đời sống đầy bôn ba này. Tác giả của tập thơ Điếu thuốc, cây nến và que diêm đã lặng lẽ “sáng” và có một chỗ đứng riêng, chia sẻ cùng tri âm nhiều tứ thơ độc đáo.         (Nhà thơ Phan Hoàng)


 
 
 
Nhà thơ Nguyễn Vân Thiên


Cây đinh


Đôi bờ sông sâu
Ai qua cầu
Thương cây đinh vô danh âm thầm ghép ván?

Xem tranh khen tài người vẽ
Ai nhớ cây đinh nhỏ nhoi lặng lẽ
Ghép tranh treo tiếp nhận mặt trời?

Có cây đinh qua tay quỷ dữ
Treo đời Thánh Nhân lên thập tự
Lại được tôn thờ cùng với Thánh Nhân!

Giữa đôi bờ vô danh - thần tượng
Xin đóng đinh đời treo nửa câu thơ.

 
Chia gia tình

Em giành mùa xuân
Để lại cho tôi những xác hoa tàn
Em giành mùa thu
Tôi chỉ xin dăm ba chiếc lá vàng
Em chọn tiếng suối tiếng chim
Ừ thôi, tôi xin nhận tiếng cành cây khô gãy
Cả nắng lẫn mưa em đòi tất thảy
Trừ bão giông hạn hán riêng để phần tôi
Cũng đành thôi thế thì thôi…

Chia gia tài tình yêu, tôi đây còn lại
Một nửa vòng tay
Một nửa nụ hôn
Nửa con đường đi ngựơc hướng đời nhau
Ngày và đêm
Em phân vân nên cho tôi chọn trước
Tôi chỉ xin hoàng hôn và tàn canh gà gáy

Còn vầng trăng?
Vầng trăng của chung đất trời tôi đâu dám xẻ
Mảnh hồn thơ chưa kịp xé làm đôi
Em nhẫn tâm mang cả đi rồi
Tôi còn lại mình tôi
Nửa đời…
 


 
 
Huế mười năm xa

Mười năm xa trăm mùa trăng vỡ
Hương giang trôi tóc nữ sinh buồn
Về vườn xưa thềm rêu mai nở
Mơ môi gần đêm Huế chớm xuân

Lụa thơm bay chiều xưa qua phố
Nón trăng nghiêng thơ rớt ven cầu
Tuổi ngu ngơ lần đầu biết khổ
Giọt đàn trầm rụng mắt em sâu

Mắt em sâu mười đông xa Huế
Ta về tìm chút nắng xuân hanh
Nhánh sứ già rung rinh tiếng sẻ
Thành Nội chiều thoi thóp rêu xanh

Lăng tình đầu em xây đá nhớ
Thơ gọi mùa thông réo hồn thiêng
Thiên An chào người xưa ngờ ngợ
Ta lên đồi đợi Huế ra giêng.
 
 
Gai tre
1.

Đuổi bắt đành thua cuộc bạn bè
giận đường làng sao cứ lắm gai tre
thương em quá chân dài đi cà nhắc
trêu nhau bật cười mà nước mắt rưng rưng
xanh nước sông quê - đò nắng trưa hè
tóc hai đứa vàng hoe
hái phượng bắt ve
tuổi học trò qua đi như lật từng trang vở
trái ổi chín cắn chung nghe ngọt hoài thương nhớ

2.

Tìm nhau một tối băng rào
gai tre cào vai em rách áo
em đứng khóc dưới trăng cho lòng tôi mưa bão
biết tuổi thơ bay xa theo những cánh diều
trò chơi cuối cùng : đuổi bắt tình yêu

3.

Mười mấy năm đi xa
nay trở về làng
thờ thẫn lang thang
giả vờ vô tư như người đi dạo
giật mình ai níu áo
ngoảnh lại nhìn sửng sốt: Nhánh gai tre!
 
 

Xuân nhớ

 

Ngày ta đi, vịn gốc cau em khóc

Vườn ra giêng ngơ ngác tiếng chim gù

Mười xuân xa thời gian pha sắc tóc

Gió đông đùa hồn rợn sóng sông Thu

 

Gạch hoang rêu thóp thoi mùa mong đợi

Mẹ già buồn tháp cổ có Bằng An?

Mơ bếp chiều toả thơm hương nếp mới

Về bên hiên ta đếm nụ mai vàng

 

Biết ai còn ra bến xưa gội tóc

Ngóng ven cầu xe tung bụi vù qua?

Người không về lẻ mươi mùa hoa khóc

Sao người còn hoá tượng đứng Ngã Ba?

 

Bồng Lai ơi! Gọi thầm tên làng cũ

Ngoái ngày thơ hun hút bóng thiên đường

Trong chiêm bao bờ tre khuya gió hú

Lật đời buồn đếm bao tết tha hương.

 

Màu áo xuân

 

Tháng giêng em mặc áo hồng

Đào phương Bắc trách gió đông thích đùa

Xuân cho em tuổi từ thèm chua

Chim bay khế rụng mấy mùa hồn anh

 

Tháng hai em mặc áo xanh

Trời phương Tây giận mây thành cơn mưa

Giọt buồn lất phất lưa thưa

Bến xuân ai gọi đò vừa sang ngang

 

Tháng ba em mặc áo vàng

Mai phương Nam tiếc mau tàn sắc hoa

Lặng thầm treo vách ghi-ta

Xuân theo tiếng hát đi xa với người

 

Sài Gòn mơ thu đất Bắc

 

Mùa thu Sài Gòn làm gì có, Thơ ơi!

Sao hồn anh mãi xạc xào rơi tiếng lá

Thơ dắt chân đi, lạc mưa khuya phố lạ

Buốt heo may hun hút nửa đời

 

Em mang vào tặng anh thoáng thu xanh đất Bắc

Mùi hoa sữa say hồn gió phương Nam

Một chút tình thơm hương cốm Tràng An

Vị chè sen góc phố Khâm Thiên

Xui môi ngoan hiền

Cuồng điên bùng cháy

 

Hết nắng rồi mưa, Sài gòn trăm năm vẫn vậy

Buồn vui như khách lạ đến rồi đi

Quán quen

Cà phê đen

Luân hồi quay băng Sơn Ca Bảy

 

- Ướt lạnh tình buồn mơ chút nắng thuỷ tinh

Mưa vẫn mưa bay tháp cổ đời mình-

 

Ngồi chiêm bao mượn môi mắt người tình

Cho em dắt anh đi trắng đêm thu Hà Nội

Một chút tình điên cuối đời muộn vội

Bay theo sương mù lãng đãng hồ Tây

 

Hội An mưa

 

Mưa đuổi tiếng guốc ai vào sau vòm cửa lạ

Nét hoa văn nhạt nhoà gỗ đá buồn hiu

Mưa qua sân chùa cổ ướt cả tiếng chuông chiều

Đàn sẻ vụt bay, hoàng hôn vỡ rơi trên mái ngói

Thấy em không dám gọi

Sợ mưa ướt tên người

 

Nhớ xưa run lạnh môi cười

Ngoại phố lang thang chiều tóc rối

Dù nhỏ chung che nghiêng về phương gió thổi

Nụ hôn tình đầu đẫm lệ và mưa

 

Về thăm phố cổ tìm lại tình xưa

Mơ áo trắng ai bay chiều tan học

Phố hẹp không cây oan hồn lá khóc

Mưa Hội An thì thầm hát gọi ngàn thu

 

 

     Trang Thơ  NGUYỄN VÂN THIÊN 

                         Lên sóng lúc 18:00 / 05.7.2011

 
 
 
 
 
 
Tương tư kinh

                 “Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần”
                                   (Kinh Thánh)


Trước có em
Ta độc thân một mặt trời cao ngạo hào hoa
Từ có em
Ta vầng trăng sánh đôi trời xanh soi đáy nước
Từ đêm không còn em nữa
Ta hoá vì sao côi cút cuối thiên hà

Nhân danh sao và trăng và mặt trời
Quỳ gối nói yêu em bằng lời Kinh Thánh
Xin một góc tim em ta xây lại thiên đường
Nhân thơ và rượu và hương
Xin được gởi nhớ thương vào nước Chúa

Nhân danh cỏ và hoa và bông lúa
Xin được chôn tình mình trên cánh đồng quê
Bia đá xin đề:
Không tên không tuổi
Mắt nhớ môi mong đồng phụng lập
Mai lưu lạc khắp trời cao đất thấp
Biết chốn tìm về thắp nén hương yêu.


 
 
Ngã ba

Ngã ba sông hay ngã ba lòng
Lần cuối xa quê qua đò Ba Bến
Chuyến cuối sang ngang dòng định mệnh
Ai tiễn đưa, ai đứng khóc ven bờ?

Lưu lạc chợ đời đêm phố lạ nằm mơ
Giương cánh buồm trăng ngược nguồn sông quê mẹ
Thương thuyền giấy về đâu thời thơ trẻ
Nhớ tóc xưa buồn ai gội bến hoàng hôn

Khách thập phương mười năm bụi vương hồn
Thơ về hành hương qua đò Ba Bến
Mỏi rụng tay chèo bờ xưa chưa thấy đến
Núi sương mờ ai đợi dáng bồng con

Mười năm vin cửa dấu tay mòn
Cha đứng nhìn ngõ khuya xào xạc gió
Thắp mười năm chân tàn hương còn đó
Đếm từng đêm nguyện cầu mẹ khóc nhớ con xa

Ta mười năm sâu mắt ngóng quê nhà
Qua ngã ba sông rời đò Ba Bến
Gặp ngã ba đời liều đi thử đến
Trước ngã ba lòng quay quắt nhớ mong.

 
Răng

Quanh sân gạch ai cùng ai đuổi bắt
Vấp ánh trăng tuổi thơ ngã lăn cù
Răng sún cười chân mây xa lắc
Hương ổi hoài thơm ngọt góc vườn thu

Xưa răng sữa dại khờ đau vú mẹ
Giọt ca dao nhỏ máu thắm nuôi hồn
Táo cành cao em gọi mời leo té
Vườn địa đàng nay gãy chiếc răng khôn

Thương nội quê nghèo móm mém nhai ngô
Ngày giáp hạt cháo cơm nhường con cháu
Ta lưu lạc xứ người gặm bánh mì khô
Cắn phải nỗi buồn chân răng rươm rướm máu

Rừng chưa kịp xanh mùa thu vội đến
Kỷ niệm hoá răng nanh hoang thú xé hồn ta
Hiên mưa xưa ai đứng cười răng khểnh
Cuối trời còn hiu hắt nắng môi hoa.

                                     
                                      Chia xa

Tình học trò mong manh giấy vở
Trang thương trang nhớ ghép chung tờ
Ai đem tình chia hai thương nhớ?
Để tim mình nhói buốt nửa câu thơ?

Lần cuối trường tan, cổng trường sao khép vội?
Chia hai phần đời: Hè phố - sân chơi
Lần cuối chia tay, cầm tay nhau bối rối
Bỗng hai lối chia xa, chưa kịp nói nửa lời

Người vội về, sợ chiều mưa ướt tóc
Mưa không về, sao ướt mắt nâu thương?
Ta thơ thẩn đường xưa nghe lá khóc
Qua phố quen, sao chân lại lạc đường?

Thế rồi xa, xa hoài, xa mãi,
Phượng bao mùa hoa đỏ mắt rưng rưng
Có nhớ có thương, thôi em đừng ngoái lại
Sóng lở bờ, sông kỷ niệm - sau lưng.

 

Gió từ đâu về đâu?

 

Vào rừng hỏi: gió từ đâu về đâu?

Cây lặng lẽ khoác tay lắc đầu

 

Xuống sông hỏi: gió từ đâu về đâu?

Cánh buồm ngó lơ bỏ chạy

 

Vào nhà hỏi: gió từ đâu về đâu?

Cánh cửa giật mình đập ngón tay máu chảy

 

Ra vườn hỏi: gió từ đâu về đâu?

Lá vàng rủ trái chín quyên sinh

 

Gặp em hỏi: gió từ đâu về đâu?

Em giật mình

Tròn xoe đôi mắt

Mới hay gió từ trái tim trước mặt

Về bão nổi lòng tôi

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tiếng chuông trên đồi sương

 

Như mơ thánh thót chuông ngân

Tay run tay nắm, vai gần ấm vai

Thiên đường nào giấu mắt nai

Môi thơm bối rối nửa bài thánh ca

 

Đồi sương bên gốc thông già

Cành khô nhóm lửa, tay ngà em hơ

Ta ngồi hong sưởi vần thơ

Mắt cay cay khói, hồn mờ mịt sương

 

Lòng ta hang đá nhớ thương

Tình yêu nào tận thiên đường giáng sinh

Chuông reo rối nhịp tim mìmh

Chớp mi thánh nữ lung linh sao trời

 

Chuông rung tiếng kép tiếng rời

Tiếng bay đỉnh gió, tiếng rơi thung mờ

Giật mình rụng quả thông khô

Hồn thơ gợn sóng, mặt hồ vỡ gương.

 

Nghi vấn về nụ hôn

 

1.

Vườn địa đàng chắc chưa có nụ hôn

Môi lưỡi buồn rủ nhau ăn trái cấm

Nụ hôn nở hoa từ bụi rậm

Khi Adam & Eva biết thân thể trần truồng (?)

 

2.

Nếu đào được nụ hôn trong đất đá

Ai có cùng ai phục chế tình đầu (?)

 

3.

Ba mươi đồng có đắt đỏ gì đâu

Giá mạng Thánh Nhân và một linh hồn

Quỷ sứ lọc lừa nài thêm một nụ hôn

Nụ hôn phản thầy bội Chúa

Để ngàn đời Juda bị đất trời nguyền rủa

Dây thắt cổ tòn teng

Nụ hôn vấy máu bầm đen (?)

 

4.

Nhớ dáng ngọc soi gương

Suối khóc thương mỹ nữ

Chết giữa rừng trong dáng ngủ nàng tiên

Ai ban cho hoàng tử nụ hôn thiêng

Sơn nữ hé môi cười, tử thần co cẳng chạy (?)

 

5.

Nồng ấm vòng tay sao run rẩy vai gầy

Môi sắp kề môi bỗng nhiên em giấu mặt

Dấu chấm hỏi to em ghi bằng nước mắt

Anh đốt nghi vấn buồn bằng chính lửa hoa môi.

 

 

Đám giỗ tình yêu

 

Hằng năm anh vẫn nhớ ngày

Thắp hương kỷ niệm chắp tay vái tình

Chết oan tình chắc hiển linh

Thơ xưa đem đọc thay kinh nguyện cầu

 

Kể từ tình chết chôn sâu

Mộ hồn cỏ nhớ xanh màu đìu hiu

Mây hoàng hôn rớt lệ chiều

Nghiêng tim rót chén thương yêu cúng tình

 

Nhớ ơn cha mẹ dưỡng sinh

Ba năm tang chế tỏ tình cháu con

Kể từ tình khuất bóng non

Hơn mười năm lẻ hồn còn khăn sô.