Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

PHẠM CÔNG THIỆN: Ngày sanh của Rắn

PHẠM CÔNG THIỆN là Giáo sư, Thi sĩ, Nhà nghiên cứu triết học nổi tiếng ở miền Nam, trước 1975. (Xin xem mục Nguồn Tin).
 Để tưởng nhớ Thi sĩ tài hoa PHẠM CÔNG THIỆN mới qua đời vào ngày 08.03.2011, tại thành phố Houston, Texas, Hoa Kỳ,
 SôngThơ xin trân trọng giới thiệu Chùm thơ của ông. "Ngày sanh của Rắn" là tập thơ nổi tiếng của ông. Độc giả cũng nên
biết thêm: ông sinh năm 1941, tuổi Tân Tỵ, "cầm tinh" con rắn...
 

Thi sĩ PHẠM CÔNG THIỆN

 

Đi

Đã đi thì đã đi rồi

Thượng phương trùng điệp thấy gì nữa đâu

Hạ phương ngày tháng bể dâu

Sắt son tình cũ phượng cầu túy hương

Có còn gì nữa mà thương

Buổi trưa nằm ngủ thấy nường năm xưa.

 

Đã đi rồi đã đi chưa

Thượng phương lụa trắng đong đưa giữa trời

Đã đi mất hẳn đi rồi

Hạ phương tịch mịch trùng khơi phong kiều

Chuyển hình trên đỉnh cô liêu

Lửa bay thành ngọn hồng điều mật ngôn

Đại Huyền biến ngưỡng triêu tôn

Tiền thân Tây Tạng nhập hồn chiêm bao

Án nga nga nẵng bạch nào

Một luồng sáng rực chiếu vào trái tim

 

Năm nàng thiên nữ tôn nghiêm

Trùng quan ngũ sắc ứng điềm tán không

Án Đa La tịch mịch hồng

Mười phương xuất hiện những đồng sinh thiên

Bát Nhã là gái thiên tiên

Khoan thai cởi áo mây hiền trên cao

Gió lùa thơm tóc tơ đào

Thập bát Không Định tiêu dao tiếng đàn

Trời mưa chim ngủ trên ngàn

Sắt son tình cũ nước tràn sang sông

 

Đã đi rồi có đi không

Thượng phương trùng điệp cỏ hồng thúy hương

Đi đâu mà lại lên đường

Hạ phương còn gặp cô nường năm xưa

Đã đi rồi đã đi chưa

Sắt son triều ngưỡng tình xưa hiện về

Phượng cầu ngũ lĩnh sơn khê

Một bông hồng nở bốn bề lặng im

Năm nàng tiên đậu vào tim

Âm nhập dương khởi lim dim xuất thần

 

Nhập định tam muội tần thân

Trở về động cũ như lần gặp xưa

Đã đi rồi đã đi chưa

Đền thiêng triệu ngưỡng người xưa kiếp nào

Tình bay lên nóng trăng sao

Gió lùa thơm tóc cô nào năm xưa

Đã đi rồi đã đi chưa

Thương phương lụa trắng đong đưa giữa trời

Đã đi mất hẳn đi rồi

Hạ phương tịch mịch bỏ đời biệt tăm.

 

 

Ngày Sanh Của Rắn

(trích)

 

I

tôi đi đông chìm

trời âm u thung lũng khô

nhiều mây chim bay không nổi

 

tôi đi

dưới kia sụp đổ

núi cấm nổ tôi ra

cửu long ca từ tây tạng

 

tôi về

tôi hiện

đèn tắt trời gió tắt trăng

chim lạ

kêu tiếng người

hố thẳm ra đời

tôi bay trên biển

 

II

tôi nằm cho rã chiếu cạp điều

nước chảy lên vùng phố tịch liêu

tôi nhớ một lần cây quế mọc

tôi đứng gọi hương trọn buổi chiều

 

III

mưa chiều thứ bảy tôi về muộn

cây khế đồi cao trổ hết bông

 

IV

trời mưa nữu ước cây mọc

nhớ hương trời mưa ngày tháng

nhớ hương đường hoang mái vắng

nữu ước chỉ còn hương trong giấc ngủ

tim anh tràn máu

con chim đã bay về rừng đạn

anh không còn làm tu sĩ

anh chỉ còn hương trong giấc ngủ

anh chỉ còn máu để đổ vào tim hương

đổ vào tám tách cà phê đen anh uống mỗi đêm

 

tại greenwich village

tại làng thi sĩ

tại đường khói bay

tại hương trong giấc ngủ

tại chiều ba mươi tết ở việt nam

bây giờ anh xa hương đến mấy đại dương xanh

mấy phương trời cỏ mọc

mấy phương trời hương khóc

hương còn ca hát

hương còn phơi áo giữa phố buồn

hương còn cười

mười năm rồi cây quế vẫn mọc trên đời anh

trên mắt anh

môi anh

trên bước chân buồn phố mẹ ngày xưa

trên bước chân chiều phố lạ hôm nay

mưa làm tóc anh thơm

mùi cây quế

giữa hồ

mọc giữa hồ quế hương

tóc anh mọc dài

che chở hương

lúc mưa rơi

lúc đông lạnh

lúc chim chiều đi mất

mưa trên phố đêm

trên quán cà phê ý đại lợi

trên chiến tranh

của quê hương

của quế hương

còn anh

 

V

rạng đông tôi xin thề thức dậy ba giờ sáng

đợi kinh đào chảy ngược

cửa nhỏ đóng kín

những chiếc cầu tuổi dại

mười sáu năm tôi thức trong đời

mười sáu con kinh đào không bao giờ chảy ngược

đứng ngang cầu pont-neuf

nhìn sông seine tôi thấy cửu long

paris đuổi mất mây mộng hoang đường

đập vỡ cơn điên trên triền đá sương

tôi trốn giặc đời

tắm trong hồn hương

trái đu đủ

trong khu vườn xưa

con rắn nhỏ

 

VI

tôi chấp chới

đắng giọng

giữa tháng ngày mơ mộng

nốt ruồi của hương

hay nốt ruồi của rigvéda

tôi mửa máu đen

trên nửa đêm paris

tôi giao cấu mặt trời sinh ra mặt trăng

tôi thủ dâm thượng đế sinh ra loài người

cho quế hương nằm ở nhà thương điên của trí nhớ

mặt trời có thai!

mặt trời có thai!

sinh cho tôi một đứa con trai mù mắt

 

VII

tôi nuốt nọc đen giữa đường guillaume apollinaire

từ xóm saint-germain-des-prés

mọc lên giáo đường hang động

cà phê biến hồn đầu thai

hoá thành một triệu con ma đen

nhảy múa trên núi lửa đầu tôi

tôi mặc đồ xanh

và mang đồng hồ da đen

tôi chứa chấp sáu ngọn lửa điên

trong sáu diêm quẹt còn rớt lại

tôi gọi hương và tôi chết giấc

tôi chạy lên trời làm rắn thâu đêm

máu đổ mưa đen

ồ cây mồng tơi

của thời trẻ dại

tôi gọi thầm

rắn cuộn tròn

tương lai

 

VIII

mười năm qua gió thổi đồi tây

tôi long đong theo bóng chim gầy

một sớm em về ru giấc ngủ

bông trời bay trắng cả rừng cây

gió thổi đồi tây hay đồi đông

hiu hắt quê hương bến cỏ hồng

trong mơ em vẫn còn bên cửa

tôi đứng trên đồi mây trổ bông

gió thổi đồi thu qua đồi thông

mưa hạ ly hương nước ngược dòng

tôi đau trong tiếng gà xơ xác

một sớm bông hồng nở cửa đông

 

IX

rắn trườn vỡ trứng chim rừng

tôi nghe tiếng hát hoang đường nửa đêm

khuya buồn tủi nhục môi em

mưa bay nhỏ nhẹ qua thềm bơ vơ

tiếng ru chín đỏ điện thờ

hoang vu tôi đứng đợi chờ chim kêu

tay còn ôm giữ tình yêu

tôi về phố động những chiều hư vô

đời đi trên những nấm mồ

đau tim em hát cơ hồ khăn tang

phố chiều tôi bước lang thang

nuôi con sông nhỏ mơ màng biển xanh

nửa đêm khói đốt đời anh

yêu em câm lặng khô cành thu đông

lời ca ru cạn dòng sông

trọn đời chạy trốn mống vồng cầu điên

bỏ mình nước chảy đồi tiên

theo con chim dại lạc miền thiên hương

về đâu thương những con đường

lê thê phố cũ nghe buồn hè xưa

 

X

mùa xuân bay thành khói

tôi ca hát một mình

suốt đời không biết nói

nước chảy tràn con kinh

quá khứ bay lên trời

biến thành cánh chim non

tôi quì hôn lá mới

đau khổ trắng linh hồn

hư không đổ ra khơi

kỷ niệm trôi qua cầu

bãi chiều chưa người tới

tình nhỏ quên từ lâu

xuân bay trắng núi đồi

tôi nằm ngủ mơ chim

bỗng hét lên trong tối

ngồi thức dậy bảy đêm

trời cuối năm gác trọ

đèn tắt suốt đêm dài

con chim mười năm nhỏ

bay về đậu nơi đây

hơi thở giết thời gian

bướm nằm chết thang lầu

tiếng chim ru ngày tháng

máu chảy về sông sâu

suốt đời không biết nói

tôi ngồi thức một mình

đốt thuốc lên nhìn khói

đêm rạng điềm hư linh

 

 

Hãy ca hát đi và đừng nói nữa

                      Singe! Sprich nicht mehr!

 

Trang giấy trắng sống trăm ngàn thế kỷ

Có gì trong tơ sợi nga my

Lời nói ngang dọc đan hình

Vũ trụ nở ngài trong hắc đạo

Mòng tơ se trời cho óc não

Mật gan bắn máu ven rừng

Vành nước đen linh hiện không ngừng

Tôi còn sống mấy giờ chơi nữa

Mửa máu ra dập tan ngọn lửa

Xanh màu xanh ôi chết đợi mình

Không nữa đâu linh

Nhắn đường đi băng qua sơn đạo

Cái trà my bay lên ngoài đảo

Ôi còn chi thôi về dưới nga my

Phi bản chất vô luân nguyên hạo

Toàn thể nguyện thề chung thí

Ngựa hí

Đi về đi

Ngồi không động đậy

Hình tượng trong đầu

Ngồi lâu nín thở

Gõ đầu tay vào trong bích thảo

Hồn không bay vì hồn ở trong mương

Bạch dương năm nhuận

Sống không cần hứng

Khô cho khô màu đỏ ban trưa

Nằm ngó lên ngó xuống như rùa

Thời dĩ vãng leo lên đầu cây ngủ

Bói kinh kệ trong cơn mưa tàn rữa

Ôi em ơi xanh lên biển xanh đùa

Con gà gáy vu đồng ngã ngửa

Nhìn mặt trăng báo triệu thua rồi

Về đi chưa

Không ai hỏi

Tôi trả lời

Nghe không rõ

Buổi chiều dưa leo

Tiếng trẻ con kêu gọi cái về

Bắt tréo chim heo

 

NGUỒN: nhavantphcm.com.vn