Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

PHẠM TẤN DŨNG: Tiếng lòng hoài âm vang PHÍA SÓNG

 
 
  

Phạm Tấn Dũng

 

Sinh năm 1962

Tại Gò Nổi, làng Bảo An, Điện Quang, Điện Bàn,

                                                          Quảng Nam.

Hiện nay: C.ty Tư Vấn Thiết Kế Mỹ Thuật Trung Du,

              Thị trấn Vĩnh Điện, Điện Bàn, Quảng Nam.

Hội Viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Nam

Có thơ đăng trên các báo, tạp chí & nhiều tuyển tập.

 

Tác phẩm thơ đã xuất bản: PHÍA SÓNG

 
 
 
 
 
VƯỜN KHUYA
 
Nơi góc vườn kia
Ai đó vừa thắp lên đoá trăng non
Đêm lệch về phía vỉa hè
Tiếng gió rung lên
Quét tôi cùng tiếng kêu đêm của loài chim mộng du
 
Nơi góc vườn kia có tiếng hát ẩn nấp sau tường
Trong giấc mơ ngắn vừa len lỏi
Tôi đoán chắc mình đã ngủ
Nhưng bóng tôi gửi giấc ngủ bay qua nhà
 
Nơi góc vườn kia
Có loài cây thở hắt
Đoá trăng non nở rộ
Gió chừng như lặng yên
Cơn mơ không tự thức dậy
Tôi sinh tôi ở mảnh vườn khác…
 
 
 
LỜI ĐÁ ONG
 
Xếp những viên đá
như tạo hoá xếp thân phận đời người
thời gian xói mòn
những tảng đá nên vẻ đẹp vô tình
 
Người làm thêm nét đẹp cho đá
Người hao mòn
 
Đá khóc nguyên sơ hao khuyết
 
Người khóc từ âm khúc thôi nôi
đá thương người câm nín
người khóc đá nở lời
trơ cùng nhau
lỡ kiếp
nói cùng lời khuyết hao
 
Hôm đi về cuối phố
đá
người
chồng chất nhau
 
Anh hoá thân thành đá
nói chuyện đời khuyết hao
 
Này đá ơi đừng buồn
này người ơi đừng khóc
khúc sông buồn rêu xanh
mai mưa lên ngày cũ
mát đoạn đời rong rêu.
 
 
 
VÔ ĐỀ
 

Chạm vầng trăng

nghiêng xuống

nửa đời

làm chảy máu bến mòn khuất gió

chảy sông sâu rưng rức dòng khuya

 

Bão từng cơn

nghiêng mùa rét ngọt

những bờ rêu xơ xác

bốn vạt chiều giăng

cây cỏ một mình

                                    

Tìm

bóng hình hòn cuội

rơi vào vòng tròn không bán kính

lặng yên

sợi tóc mưa chiều

                                    

đâu bàn tay

vịn hờ trăng nghiêng

cội hoa xấu hổ trễ tràng mưa ngâu

một tiếng chuông chùa

rụng xuống

chạm dòng thơ

vô đề.

 

 

 

BỨC TRANH 

 

Anh tỉnh dậy như thế thức giấc

tiếng chim ban mai như thể lần đầu

 

Anh về với màu vàng

bên trang thơ tàn sức

sau lúc gặp người đàn ông không biết mình là ai

chợt thấy to hơn chiếc bóng

như lửa đòi cháy trong mưa

                                    

Anh về với màu xanh đen

sau đêm sao rớt

tắt ánh nhìn thiếu phụ

khúc sông buồn thổn thức đò sang

                                    

Anh về với màu tím xa xôi

sau khúc xa em

không thể nhớ lúc nào em khóc

ở lại nỗi buồn mắt khô

 

Anh trở về

sau chặng nghêu ngao chiều xanh

sau những lần chín trên bàn rượu

vò nát - xếp lại - vỡ tung

                                    

Anh về...

 

 

 

 

 

*** Trang Thơ PHẠM TẤN DŨNG

 

được trích từ Tập Thơ PHÍA SÓNG

 

 

 

 

 

 
 
  
PHÍA SÓNG
 
Như mây trắng trôi đi trôi lại
Còn đó một thằng tôi Quảng Nam
Mơ cái mơ ngày
                   lặn vào chớp đêm
Lật mặt từng vì sao khuya khoắt
 
Còn đó những ngày
Níu thời gian phía trước cột vào lưng
Nghe bão tố quăng quật
Đĩnh đạt dáng một chồi xanh
 
Còn đó một Phương Đông
Một dòng sông dịu dàng âm ỉ sóng
Một bờ sương vừa ngập đến trời
Một chuyện tình nhoà hiện trong tôi
 
Trong tôi còn đó
Một mặt hồ ba phía sóng
Ném dò viên sỏi xanh về hướng mưa bụi thác ghềnh
 
Nghe suốt đêm xa mưa lạ
Còn đó đôi chân mòn
Sá gì non đá lở…
 
 
 
KỶ NIỆM
 
 
Những dây đàn bật khóc
trời chiều nhện giăng
chiếc lá bay đụng vai người
lòng nối với cơn giông
 
Về phố xưa
bay ngang trời câu ru hời xóm vắng
cây thông già in trên nền quạnh hiu
ai đã ném vàng trăng non vào quên lãng
em mang sang sông sợi nắng hanh vàng
 
Tôi đốt nửa ngọn nến hồng còn lại
nhớ mùi tóc sụt sùi mưa tháng sáu
tuột rơi về vùng ký ức xa xăm
nhớ nón nghiêng thành chân chim khuất phố
giọt lệ đầu cuốn đưa
 
Về phố xưa
vị mặn ngày gần
khi chúng ta là mây của trời
vùng đất nào hồi sinh cành mơ trể muộn
 
Hội An
mình tôi ôm hết gió
cây thông già ứa trổ một nhành xanh.
 
 
 
 
RAO TIẾNG ĐÊM
 
Đêm
Mưa phùn gió rét
tiếng rao đêm
xuyên khung cửa sổ
nhìn nhau
ròng rã mười năm
tôi
như người điên ôm mặt nhớ
nhớ mưa rợp buổi chiều đuổi theo chim chiền chiện
thuở cùng nhau lấm lét cánh chuồn chuồn
đêm trăng vàng quẫy sóng
một thoáng - một thời
 
Tiếng rao đêm
chở nỗi đau đi suốt dọc đường
mũ sụp ngang tai
ẩn hiện lớp trường xưa cũ
 
Người  đàn ông và tôi
vội vã nhìn nhau
bão lịm
tóc râu gió mưa trút xuống
tiếng rao đêm
khắc khoải
gõ vào tôi.
 
 
 
                             THIÊN NGA ĐEN
 
 

Lâu rồi về phố cũ

Có người quở ta già

Có người khen ta trẻ

Lòng bồi hồi rêu xanh

 

Bãi mờ mịt phương đông

Mưa chìm trong nước cạn

Bờ sa vành trăng khô

Tràng áo em xiêu lệch

Goá phụ cười rưng rưng

Ta non một câu thơ

Ta già ly rượu đắng

Buồn thiu chiếc lá rụng

Bên góc trời âm quen

Này đây Thiên Nga đen

Vẹo đường bay chế giễu

Trôi mơ ước bến sông

Ước mơ chiều giăng nhện

 

Ta nợ một đường bay

Nợ võng trăng đêm nằm

Nợ hơi tay bè bạn

Nợ bờ xưa rêu phố

Nợ hàng đèn chao nghiêng

 

Về thầm lặng tắm trăng

Tắm trần gọi sương sớm

Dỗ em cười nắng lên

Anh ngước nhìn mây trắng

Reo thầm Thiên Nga đen.

 
SAU BÃO
 
 
Rồi cũng trả cho bãi cát vàng
mảnh buồm tả tơi và thanh gỗ mục
biển - lặng yên phờ phỉnh
như em
 
Đưa nhau một chặng
lầm lỡ thanh xuân
ngôi nhà xa xứ mặt trời
xây trên mơ màng cát đụn
vãi số phận lên sóng
tiếng khóc thôi nôi
bập bềnh…
 
Chia tay
rong rêu lưu vết
ngày tự do đặt vào bàn tay người khác
chỉ còn là giọt cường toan kỷ niệm mọc gai
 
Đêm
hững hờ chân bước
hoang liêu phố rộng
cúi nhặt mảnh buồm tả tơi và thanh gỗ mục
nhặt tiếng khóc thôi nôi
giữa bốn bề sóng vỗ.

 

 

Mời đọc thêm: 

 

 PHẠM TẤN DŨNG: Không muốn chấm, phẩy vào mạch thi ca