Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

THỨ LANG: Tình yêu thẩm định màu hoa

 
 
 
ĐÊM MÙA HÈ
 
Đêm mùa hè
những con sói lang thang hung hãn
đêm mùa hè
những người đàn ông lợm giọng nhàm chán
 
những người đàn ông
bị đạn xuyên
qua ngực qua óc
những người đàn ông
bật khóc như trẻ thơ
tìm kiếm tìm kiếm hoài…
 
Đêm mùa hè
những con sói thèm xác chết
những người đàn ông
đi hết cả tuổi xuân
chợt thấy thân mình
chôn trong miệng sói…
 
 
HÀNG NHẬP CẢNG
 
Tôi ngủ trên chiếc giường có hình kỷ hà
Của vợ tôi và em vừa bỏ lại
Trên trụ cờ của trí nhớ
 
Có Salvador Dali có Ben jamin Péret có Maiakovski
Nhưng thiếu một ngọn tóc bất tỉnh
Tôi đã xin nhập cảng
 
Em sẽ gồm thêm những sợi bạch kim
Tôi ngồi trong buồng phổi mùa hè
Thấy em bước xuống nhà ga có đôi vú lộ liễu
Thấy em đeo trên da đầu món hàng nhập cảng
 
Thấy mình em với ví xách tay với vòng hoa sắt
 
Với y phục em còn dính mật ong
Chuyến xe lửa đang hút thuốc bằng củi bằng hơi nước
Chuyến xe lửa đang đợi em
Gã tài xế làm sao thấy nổi quả mìn giấu dưới tà vẹt
 
1965
 
 
THÁNG GIÊNG ĐẾN VÀ ĐI
 
Sau cùng
cơn lũ già nua cũng ẩn mình chờ dịp khác
dòng sông trải dài niềm hối tiếc
khua những giọt nước mắt giận dỗi
 
Mùa xuân đến
thả những bông hoa dại lấm tấm trên lối đi ẩm ướt
cuộc mặc cả muộn mằn
(Ai đã vứt những hơi thở trên đường
như người hành khất trả lại từng đồng tiền sám hối?)
 
2
Em đã may áo chưa? Áo mặc trong đêm dạ hội
                                                     đầu tiên
chiếc áo sau cùng thời con gái
hồi hộp say mê thắc thỏm dại khờ
điều dự báo có từ bao năm trước
và em đã mở thêm trang giấy mới
trong cuốn sách riêng tư của đời em
không ngập ngừng không quả quyết không lo sợ
như em đã sống
mà chưa từng chịu đựng
những hạnh phúc những khốn khổ
đến và đi không tưởng tiếc
 
3
Ngày tháng cứ trôi như dòng sông vô tội
như tiếng chuông mỗi chiều ngân nga hiền lành
từ tháng giêng này đến tháng giêng sau
trong nỗi thầm lặng chờ đợi.
 
28.02.1995
 
 
MÙA ĐÔNG
 
Như bà lão tóc xám đến gần
cắt xén từng ô vuông tình cảm
cung cấp những mẩu thuốc tàn
 
Sự oái oăm của cái đói
cơn khát của dục vọng
lều phều cọng rơm
bảng lảng bóng mây
 
Riết đôi tay gầy guộc
sự phủ định rực rỡ đối với mùa hạ
trong thế giới của vĩ mô và vi mô
của lâu đài và hung thần
 
Hãy quên
những điều còn đang ngờ ngợ
quên những đền thờ ma quái
những ước mơ không lối thoát
 
Trên vùng ngực bất hạnh
quên như quên da thịt mình
 
 
 
 
 
 
 
 
           Nhà văn THỨ LANG
 
Sinh năm 1941
Quê quán: Quảng Ngãi
 
Công việc đã trải qua: Viết văn xuôi, làm thơ, làm báo, dạy học, công tác trong ngành Văn hoá.
 
Đã cộng tác với các báo: Văn Nghệ, Tuổi Trẻ,
                         Thanh Niên, tạp chí An Lạc...
Tác phẩm chủ yếu:
 
-Dao nhọn và mắt đêm (thi phẩm - Sài Gòn 1966)
-Mộng Châu (tiểu thuyết - Sài Gòn 1968)
-Hoang tưởng về những cái chết có thực
                   (truyện - Giải  thưởng báo Tuổi Trẻ)
-5 tập thơ và tác phẩm văn xuôi khác
-Biển lạc loài (tập truyện - NXB Thanh Niên 2002)
 
 
 
THẨM ĐỊNH
 
Tình yêu thẩm định màu hoa
Trà lúa kia thẩm định tay người trồng tỉa
Người nhắm rượu trắng với me xanh thẩm định
                                                    trăng rằm
 
Ánh sao băng trong đêm thẩm định độ dày vũ trụ
Đôi mắt đen sâu thẩm định điệu buồn
Nốt nhạc ngỡ ngàng trong tim thẩm định lòng
                                                   chung thuỷ
Vết thương của người chiến sĩ thẩm định bàn tay
                                                     thần chết
 
Mũi tên cắm phập trên lưng
Ai đếm được nỗi mừng vui của cung nỏ
Ai phán xét được lửa trời
Ai thông cảm được cơn đau
 
Tôi bơ vơ giữa đời
Em thẩm định sao đây
Tôi ngất ngây trong hồn
Em phiền trách tôi say
 
Khi người thẩm định nhau
Lòng đất sâu nhận hài cốt.
 
 
 
KHÔNG ĐỀ 92
 
Kẻ làm thơ âm u lòng thanh thản
kẻ làm thơ trong sáng đầu óc đen kịt
loé sáng trên trang giấy
mờ mịt trước mặt
 
Con sâu ẩn mình chờ bị bắt
cánh rừng phơi mình chờ bị đốt
cô ca sĩ lộ hình chờ nổi tiếng
gã quan chức nôn nao chờ lên cao
kẻ lỡ vận âm thầm mửa máu
 
Canh bạc về sáng thua cháy túi
ai lúi húi tìm trong búi cỏ
chút thanh âm một trời hư đốn
khúc quanh dập trán bưu đầu
 
Đâu rồi
mớ ngôn từ siêu phàm rỗng ruột
đè lên số phận
những thân người trồi lên dập xuống
đâu rồi
những câu thơ
thành oan hồn vất vưởng.
 
 
NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT
 
               "Sau rất nhiều năm ở cõi chết, nỗi nhớ nhung
                                  người sống mới da diết làm sao"
                                G.G.Marquez (Trăm năm cô đơn)
 
Những người chết vui vẻ
những ngưởi chết hờn dỗi
những người chết cầm súng đánh nhau...
 
Những người chết băng qua đồi cỏ tranh
qua các hầm đào
về lại những mái nhà
ngồi bên nhau
thắp lửa
 
Những người chết quệt nước mắt
từ chối những mâm cơm
từ chối những quả trứng luộc
những đĩa muối
 
Những người chết trở về không đi bên nhau
không bắt tay nhau
những người chết trở về mang mặt nạ
đi ciné
shopping
những người chết trở về ngồi quấn thuốc hút
nhìn mẹ già bươn chải...
 
Những người chết cầm súng đánh nhau
giải quyết bao điều ân oán
khê đọng nhiều ngày
và có khi
họ tập hợp được những đơn vị lớn
nỗi oán hận tràn lên mắt
bốc hơi
gây nên các đám cháy rừng
các vụ hoả hoạn đầy bí ẩn
mà những kẻ còn sống
không sao hiểu nổi.