Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

TÓC NGUYỆT: Bước du ca qua cầu đời

 
                                       Nhà thơ TÓC NGUYỆT
 
 
Tên thật: NGUYỄN NGỌC TUYẾT
Các bút danh: TÓC NGUYỆT, NGỌC TUYẾT
Sinh tại Đà Nẵng
Hội viên Hội Nhà văn TP.HCM
 
Tác phẩm đã xuất bản:
     *Giọt đầy giọt vơi (2005)
     *Lá trở (2006)
     *Sang mùa (2007)
     *Nháp (2009)
     *Mót (2011)
 
 
 
Trò chơi
 
 
Như loài dơi đêm căng cánh buồn níu trĩu

rớt giọng ru khàn

mất chuẩn đường bay

thân thể mê man trên nghìn bóng sáng hoài nghi

rã rượi

tưởng chừng bầu trời già cỗi sẽ vô vàng mất mát

giấc ngủ tưởng chừng không bao giờ trở dậy

trong góc ngày – chiếc gường quay lên, xuống tựa trò chơi tung xiếc phận người

 

Yên tĩnh, yên tĩnh thật kỳ diệu

vầng trán rươm rướm tụng ca bàn tay mát dịu

sột soạt vết thương hồi sinh bởi chút tình người sót lại

chiếc áo choàng trắng lặng lẽ điểm danh

ống tiêm nhiệm mầu bơm đẩy hạnh phúc vào tĩnh mạch

sòng phẳng tự do bay lên một điệu cười

mê sảng

Qua khe cửa, nhìn qua khe cửa

dấu chân sự sống quay cuồng bao ý nghĩ

bao giờ thấy mặt thần linh

khi những ngôi sao đều thuộc về đêm tối

lời nguyện cầu nhấm nhá

con cú mèo đang làm dấu thánh

rửa tội

vâng… rửa tội
 
 

Những bước chân

 

Bàn chân không bao giờ mất cảm  giác đất

cái đầu không bao giờ mất cảm xúc với trời

chúng tôi từng đi tìm chân lý

dẫu mất LÝ

còn CHÂN

những bàn chân Việt từng đi trên gai nhọn thời cuộc

 

Đất nước uyên nguyên đã mang hồn dân tộc

văn hiến 4.000 năm

một ngàn năm kẻ thù nhầm lẫn…

cờ nương tử chém đầu quân xâm lược

Bạch Đằng giang vùi tóc đuôi sam

vó ngựa Quang Trung tung hoành trên xác Mãn

và những bàn tay riết cò trước quân thù như đang tham dự một nghi lễ thanh tẩy cho quê hương

 

Ngàn năm viết lý luận trên bàn tay thầy bói mù

những phép thử mang nội hàm xâm lấn

những toan tính đặt quyền của kẻ manh làm méo mó cái nhìn chân chính của thế giới

lời rao giảng tâm thần

xảo biện khái niệm lãnh thổ

vô lý “Con Đường Lưỡi Bò”

cái lưỡi trợn trạo ngũ vị hương tự xoa dịu vị giác âm mưu…

 

Hỡi trái tim lương tri thời đại!

mảnh đất cụ thể cho con cháu mình bắt gặp định mệnh trên dải non sông

ngày Trường Sa, Hoàng Sa bức bối duỗi những con sóng căm phẩn

bờ sẵn lòng tang chế trên ngọn triều sôi…

chúng tôi soi mình trong cái màu đỏ của con tim truyền thống uy mãnh

để phủ nhận cái lăm le xâm chiếm của Người

chúng tôi có niềm tin sẽ thay đổi đường đi của các biến cố lịch sử

Hội nghị Diên Hồng và Hịch tướng sĩ

mãi mãi là biểu tượng cho sức mạnh Việt Nam

mọi cung bậc sẽ hợp thành dòng chảy

ru thân thể Việt Nam uy nghi trong chiếc nôi Ông Cha
thừa tự

 

Lại lần nữa chiếc quan tài sẽ rung lời hố huyệt nơi đây

người Việt chúng tôi đủ kiên nhẫn để nuôi cái chết
xứng đáng!
 
.

Mạch đời có thật

Viết cho quê hương

với chính mình độc thoại

ngôn ngữ - những lời không đáy

những suy tưởng chín rụng trong thẳm sâu Hà Nội

lịch sử - còn quá nhiều câu hỏi

cảm xúc ninh nhừ nhiếp dẫn về nơi có huyền thoại và sự thật đan xen
huyền thoại “Cổ Loa” - một thời dựng nước của tổ tiên

 

Em xa quê khi chưa kịp đánh vần trái tim nhỏ đã cưu mang quốc tịch

khát vọng con người mọc gai trên da thịt

ngàn năm thách thức với thăng trầm

Hà Nội vẫn xanh

một Thăng Long ca trù nhạc lễ

một châu thổ sông Hồng gọi mùa váng nổi xói bờ bên

huyền sử nổi nênh

cắn một miếng lệ chi mọng tình Nguyễn Trải

để bây giờ Thanh Hà vải thiều se sắt trộn yêu thương

đọc dăm con chữ ê a - học bài Việt sử

đất nước nào cũng cần hạnh phúc tự do

khái niệm quốc gia có từ khi vừa Bộ lạc

ông cha ta chưa từng biết đi lùi

bao chiến công đã đặt những trái tim lên bàn thờ tổ quốc

dòng bất khuất gieo mầm lên trực giác

giục liên hồi trống trận Bà Trưng
những nguời chết không bao giờ chết - là những người làm nên lịch sử

canh chừng đêm phôi dựng lại bình minh…

Nơi thẳm sâu của tình quê hương là đó
văn tự hành hương ẩn ngử trong sắc cờ
Việt Nam ơi!

đất vọng - những gien di truyền màu đỏ

trong trái tim mình thừa hưởng uy mãnh của tiền nhân
Việt nam ơi!
mây bay ngàn năm trắng đục
tôi gom vào dòng sữa mẹ làm hành trình ý thức

chân bước về lăng miếu cho hồn chạm vóc dáng ông cha

năm ô cửa nhốt bao nhiêu hoài niệm

mưa nhiều mùa hoe nước mắt chân quê

dòng máu mẹ chảy đường vòng em giữ

ký hoạ nhịp tim lên gương mặt sáng Hà thành

có những phế tích vươn mình chế diễu bóng đêm

xin đừng đánh mất ý niệm về Quốc hồn chân thành cao cả

 

Tất nhiên!

có những giọt nước mắt rơi làm đau ngón tay lật tìm quá khứ

nhưng lịch sử không thể chẻ đôi để riêng nhận nụ cười

thi vị hoá hay tri thức hoá đều là vấn nạn

Việt sử

mảnh đất cụ thể ươm hạt giống cội nguồn

mạch đời là có thật

hãy sắp xếp lại các mảnh vỡ thành bức tranh toàn bích
hôm nay và ngày sau…

 
 
 
Trang Thơ TÓC NGUYỆT
         Lên sóng lúc 07: 45 ngày 4.11.2011
 
 
 
Mời đọc thêm:
                      
                 *TÓC NGUYỆT: Tìm Thơ trong mớ hỗn mang... 
 
Trên chiếc cầu đời

Lóng đông len rãnh kín thở dài
đêm sần sượng trộn trạo những âm thanh vấp vòng eo ám mốc
em ngồi bên đường viền dự tiếp phần nghi lễ tiễn đưa
thiên sứ già nua rùng mình vớt vát những rối răm đám phù vân thon thót giả danh
những ảo giác lưỡi lê đâm vào từng giấc mơ đầy mùi thuốc ngủ

Biết chẳng lành!
những con thiêu thân vẫn buồn hiu vác bóng mòn lao vào vùng sáng
ngày mai nhai đất cục tội tình
trong những nấm mộ em chôn rục rã dối lừa, phản trắc, điêu ngoa... từ bạn, từ tình yêu, từ sơ giao ban tặng không nghĩa trang tưởng niệm
mọi thứ đã chìm vào yên lặng lãng quên

Đêm hoen rỉ
đánh rơi tiếng khóc
giấc mơ mồ côi ngã rẽ mỏi mình
Ơi những im lặng thưa thớt
bồn chồn
ơi một tờ lịch tiễn năm
giàn giao hưởng nghèo khó bỗng vang lên khúc dẫn
em tận tình dâng bàn tay bấu vào bình minh hiếm muộn
che đậy bao muộn phiền ý nghĩ
hẹn hò với tháng giêng mông lung...
thấu kính hoang tưởng màu gì quét tiếng chuông dội vào mùa đông chết
chờ một đêm trừ tịch - đêm hun hút những khoảng trống đầy ma lực
rót vào em câu kinh tình yêu đầy xác tín - hy vọng vẽ kiêu hãnh lên đôi chân đứng thẳng
cơn nhiệt em nóng giấc mơ trăng loang loáng xuống mặt hồ
nôn nao réo gọi từ cõi mờ vọng lại
sức bật lạ lẫm đông cứng em trên môi đời từ cuộc người tan chảy

Trên chiếc cầu đời người vội vã - nước dưới chân xiết khua âm vọng hứa hẹn dâng mùa
em như loài sứa trong suốt không mang những ẩn dụ
thanh khiết
anh
bình minh tưới vào xuân cám dỗ không lời
 
 
Thâm u lòng đất

 

Đêm!

Em thắp nến về lại những hoảng loạn buổi dậy thì

vết nứt tâm hồn khom mỏi / những tầng buồn bất an bung rễ

biển bức bối duỗi sóng / bờ nhẫn nại tang chế

những con sóng loang xa… loang xa… và mất hút

em thức ngộ với chính mình

tình yêu tự nó đã là một khôn ngoan!

 

Anh!

cuộc Thánh hoá cam go tẩy sạch thân tâm / em hoá kiếp

trong bài Diễm ca: “ Rốn em tựa chung rượu – ta phủ phục bên em mọi nghi thức… hồi quang trinh bạch. Ôm chặt yêu!”

chúng ta sẽ hoà vào vũ trụ thanh khiết

vũ trụ tiềm ẩn trong góc sâu kín nhất của nội giới chúng ta

em nạo vét và vứt hết những ảo tưởng lộng lẫy…/ nguyên xi cho anh sau lần phục sinh…

 

Anh trải độ sâu thâm u lòng đất

em bị khuất phục uy quyền của đêm và bóng tối đồng loã

bền bĩ trong ân sủng tình yêu thâm u lòng đất (hiền như anh con sùng đất)

cơn khát anh vĩnh viễn sôi trào hoan lạc…

xa anh đêm hoá trắng cùng sao

giá lạnh như tinh cầu chưa kịp tan trong dung môi nhớ

đôi mắt sầu vô hạn - lối dẫn một đường ngầm thâm u lòng đất…

 

Đêm!

khủng hoảng đặc dị kết án chung thân em vào vùng tối đặc

sự lên ngôi mê sảng / co vào mắt những  giọt thuốc giãn đồng tử

em vẫn không sao nhìn thấy anh phát tiết nhục cảm vào… Buốt!

 

Đêm!

thắp nến một mình, thổi và hát… một mình!

Mùa sinh em đi tìm phương anh / giam lại tiếng khóc sau cánh lưỡi đỏ sần
để giọt nước mắt không rơi ngoài tim / em cất giấu trong không gian tật nguyền

một hoạt cảnh câm huyền bí… đến nhức nhối

những xao lắc chênh vênh em làm cuộc lữ

nhặt ra chiều thực tại / sự liên thông thiêng liêng… Bắt nhớ!

Trong mê cuồng những bặt âm

em đi vào độ sâu thâm u lòng đất

hôn vào lòng đất!

biết ngày mai sẽ rữa vì nó…

 

Ngày chủ nhật trên ô cửa

Sáng thứ bảy
căn phòng rỗng
giấc mơ búp bê im nằm bọt mây


Mùa đông mốc chiếc áo dạ hội
mùi nhựa ẩm từng milimet ký ức
sâu bệnh lúc nhúc 
bàn tay những đường gân xanh mang theo cơn bão tháng mười

im lặng đeo khuyên hình giọt nước
bông tuyết rơi

ngoài kia sẹo trắng

Khóc
kim đồng hồ trượt dài những tích tắc huyên náo 
và đầy lên, căn phòng những búp bê
trên cửa sổ rớt lại ngày chủ nhật

 

Bản du ca ngày thứ bảy

 

Nỗi nhớ người dưng
âm âm bản du ca ngày thứ bảy
mưa chiều vỡ nước
phố bạc đầu
cánh cửa khép, thế giới biến mất
tình kiêu căng khai sinh ngổn ngang nước mắt
quá khứ phỉnh phờ và ngôn từ giăng bẫy
mơ ước dội

miên man hạnh phúc đổ hạt

 

Tất bật ngày
quất buồn vào con nhạc
thảng thốt bật lên
người đàn bà mút tình yêu bằng lời cầu nguyện
trang kinh gói mưa nhỏ giọt bốn mùa
nhật tụng

 

Máng xối đêm

 

Thay những mảng lông mượt mà ngây thơ

lần đầu linh miêu vò đau nước mắt

chưa từng biết kêu gào mùa động

máng xối đêm hứng tình đỏ ối

ghi vào chứng tích một lần cuộc đời

lát cắt ngày âm thầm rỉ giọt

 

Bật thức ô cửa - khoang trời riêng trùm tím cả chiều

thèm chút môi khuya khuất lấp ánh đèn

tơ nhện mịn màng nhốt linh miêu cô độc

bước nhảy tuyệt vọng

sương cúi buồn lên mái ngói màu trăng

 

Meo meo
                meo meo

vuốt móng, vuốt buồn lên phím

ngân run kỷ niệm

cược với hốc mắt thời gian bằng ảo ảnh
gõ lên mặt trống thanh tân - nụ cười

lung linh chiếc bóng phù dung

phố cạn lòng chi - trách cứ

 

Mùa động

cấu cào

trên máng xối cuộc đời

bước chân linh miêu gõ hư thực vào con lốc

bão địa đàng lùa dấu chân lạnh tháng ngày đi

 

Ôi những đêm hoang cho loài linh miêu

thèm bàn tay ủ ấm

bên kia bờ tuyết
có một thứ xác ướp của quá khứ cần chôn vùi
ùa vọng những âm thanh ngủ mê

khảo cổ trong đống đổ nát

níu lại bóng mình

lẩy bẩy 

gọi