Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

TRẦN THỊ CỔ TÍCH: Năm tháng đi qua, những vu vơ dừng lại

  
 
Nhà thơ TRẦN THỊ CỔ TÍCH
 
Tên thật: Trần Thị Trầm
Nguyên quán: Huế
Sinh năm: 1955
Tại thành phố Quảng Ngãi
 
 
có thể ngày xưa...
 
         * Mến tặng các bạn gái thời áo trắng
 
cô gái ấy
với ánh mắt sáng trong
với nụ cười rạng rỡ
khi trầm buồn sâu lắng
khi rộn rã dạt dào
khi dịu hiền như một điệu ca dao
khi sắc sảo khiến người ta nhăn mặt
 
có thể ngày xưa
vì cô ấy anh nhiều đêm thức trắng
trang sách mở nửa chừng
hàng chữ bỗng bâng khuâng
tình cờ gặp nhau lời nói ngập ngừng
mắt bối rối
lòng càng bối rối
 
năm tháng đi qua
những vu vơ dừng lại
vẫn mãi là bạn của nhau thôi
giữa đường đời đôi lần gặp gỡ
mắt kia ơi!
xin đừng thoảng mây buồn
 
nhỡ vô tình cô ấy làm anh giận
trách làm gì người đã rất xa
cô gái ngày xưa
không là ngày xưa nữa
cô ấy đã đi rồi
đi với thời gian...
 
 
 
một bóng
 
        * thương tặng Kim Chi
 
tấp tểnh đường đời
tôi đi
thét gào gió
não nùng mưa
cung đàn xưa
lặng ngắt
cánh buồm thơ
khao khát biển hẹn thề
 
thất thểu lề đời
tôi đi
hoàng hôn thăm thẳm
tìm lời ru
vỗ về con tim trắng
 
có còn không
đóm lửa xa
thắc thỏm
góc vườn xuân
ai thắp?
đợi tôi về?...
 
 
 
về chốn cũ
 
            * thương tặng các bạn ban C
            Trần Quốc Tuấn NK 1970-1973.
 
chốn xưa ơi!
hơn ba mươi năm tìm lại
những khóm dừa xao xác gọi mưa ngâu
gọi gió mùa xưa dội về lay dòng sông cổ tích
và lòng ta tơi bời tung lớp bụi thời gian
 
ta ngỡ gặp em
đứng chông chênh giữa con đò nhỏ
mắt long lanh sóng nước
áo thẩn thơ bay thao thức trời chiều
những áng mây diệu kỳ
cứ trôi dần trôi dần
về dĩ vãng mù xa
ngoảnh mặt lại
dáng mong manh ai ngồi trên phiến đá
nghe gió chiều qua day dứt một nỗi niềm
 
vườn ổi xưa
bạn bè gái trai ngồi xúm xít
nắng rải hoa vàng vương áo trắng lay lay
ngày hôm ấy có một người xao xuyến
gói trong sóng lòng lớp lớp chuông ngân
để xa rồi mới biết mình lưu luyến
một nét cười ẩn hiện giữa trang thơ
 
mơ về đâu?
mơ về đâu!
mây trời biền biệt!
màu lá phai rồi
đường mờ rêu phủ
ai đó từng ủ trong tim một tấm tình
rất thật
nay trở lại nơi này
thả gió tình bay...
 
 
dòng sông cát
 
Trà Khúc ơi!
giữa mùa hè
chỉ có thể gọi tên người:
DÒNG SÔNG CÁT
 
bên bờ nam
nhìn những người yêu nhau hóng mát
trong mắt nhau họ có thấy sóng sông Trà
hay chỉ ngọn gió chiều mang theo bụi cát
làm xốn mắt ai?
 
ôi những bàn chân thả diều bé nhỏ
có bỏng rát không em khi chạy giữa lòng sông?
dòng dịu ngọt của một đời sông mẹ
sao mỗi độ hè về
chỉ còn dào dạt chảy
trong mơ?
 
cui cút nhỏ nhoi giữa hai bờ đèn màu rực rỡ
vóc mẹ gầy mòn... lay lắt... héo hon...
con nước quanh co
con nước ngập ngừng
chảy tức tửi giữa ngoằn ngoèo gờ cát
 
du khách hỡi!
một lần thăm đất Quảng
dòng sông nào níu được gót lãng du?
các con tôi mai này xa xứ
ký ức nào mềm mại một dòng sông?
 
hay chỉ nhớ sông gầm gào giận dữ mỗi mùa đông
sóng xô dạt đôi bờ nát nhàu vườn rau của mẹ
hay chỉ nhớ nắng hè sấy khô dòng sông cát
khúc hát bờ xe âm vọng mơ hồ!
 
Trà Khúc ơi!
bao giờ...
người trẻ lại?...
 
 
không đề 1
 
bên mẹ già con nhỏ
nôn nao đợi em về
bên tình anh vừa ngỏ
níu bước chân hẹn thề
 
giá em được là gió
giá em được là mây
phân thân về đôi chốn
khỏi dùng dằng một hai...
 
 
không đề 2
 
một tay em nâng tay mẹ
mẹ già tuổi hạc như sương
 
một tay em giữ tay con
hồn nhiên nhảy nhót đến trường
 
em còn tay nào
để siết... tay anh?...
 
 
buồn tôi những lúc
 
*
có những lúc sao lòng buồn quá
ngày đi qua nheo mắt cợt đùa
ôm gối co người vuông tường bức bối
cựa bên nào cũng đau điếng thịt da
 
**
đường ta đi cứ lắm ngã ba
chọn lối nào cũng lui về khởi điểm
những vòng xoay vòng xoay vòng xoay nghiệt ngã
nụ cười ơi!
ngươi có thật trên đời?
 
***
có những lúc mặt bàn là tri kỷ
nhìn nhau không nói năng chi
túm lấy cô đơn
lôi vào quán xá
dìm vào đáy đen cà phê
gạt phắt vào đám bọt bia
quệt tay ngang mồm
xong!
 
****
lửng khửng về nhà
nỗi buồn nhũng nhẵng đi theo...
 
 
 
 
       Năm tháng đi qua những vu vơ dừng lại
 
Những tưởng giữa thập niên 1970 làng văn nghệ miền Nam đã bùng vỡ một thế hệ nhà thơ trẻ có đủ tố chất và điều kiện để thành danh. Họ đã có “tác phẩm” đăng trên những trang thơ của các báo dành cho tuổi mới lớn thời bấy giờ khi mới chỉ là những cô cậu đệ lục đệ ngũ... (bằng tài năng thực sự chứ không phải phần lớn nhờ vào công nghệ lăng xê ồn ào đến lố bịch như những năm sau đó...). Năng khiếu và lòng đam mê đã chắp cánh cho họ bay cao và bay xa trên vòm trời thi ca
bảy sắc cầu vồng. Trong số đó, tôi thấy có
Trần Thị Cổ Tích.
Thật đáng tiếc khi cuộc chiến dừng bước phiêu lưu cũng là lúc biết bao nụ mầm thi ca tàn rụi khi lá chưa kịp xanh! Tôi tin nếu hành trình suôn sẻ thì con đường thi ca của Trần Thị Cổ Tích hẳn đã rẽ qua nhiều khúc quanh phiêu lưu khác. Nhưng tôi không dám chắc đã êm
ả hoặc gập ghềnh, du dương hoặc cuồng nộ, bi quan hay lạc quan, thăng hoa hoặc tán sắc... Trần Thị Cổ Tích vĩnh viễn đã mất đi cái cơ hội bứt phá cần thiết!
Mãi đến những năm gần đây tôi mới gặp lại thơ Trần Thị Cổ Tích. Không quá cũ mà cũng không quá mới. Không rụt rè mà cũng không táo bạo. Không kìm nén mà cũng không ồn ào... Nhưng thâm trầm mà thao thiết, thầm lặng mà day dứt... miên man!
Có lần Trần Thị Cổ Tích nói vui: “Mình muốn bỏ thơ mà thơ không chịu bỏ mình! Cũng chỉ vì Năm tháng đi qua
 những vu vơ dừng lại."
Ra là thế!...
                                                   Nguyễn Đăng Trình

 
 
lời dành cho một người
 
*
em không thể vô tình
trước một tia nhìn ấm áp
một câu nói sẻ chia
một nâng đỡ nhẹ nhàng
giữa lúc đời lao đao gãy gập
 
**
trái tim em
ngoài tình yêu cha mẹ
chồng con
thầy cô
bè bạn...
vẫn còn một chỗ cho anh
không phải trong góc khuất
không phải trong bóng đêm
không phải chỗ yếu mềm
bởi đã đặt vào tim
thì nơi nào
cũng là nơi trang trọng nhất...
 
 
kịp
 
đã dặn nhau
đừng đưa tiễn
tàu còn năm phút rời ga
sao cứ đăm đăm về một phía
cửa toa số 9
không anh
 
tàu còn bốn phút
gió lùa cửa toa số 9
thời gian căng dài khắc khoải
vội chi tàu ơi!
 
còn ba phút
lao vào
mớ tóc lòa xòa
đôi mắt kiếm tìm
thảng thốt
nắng ga trưa dìu dịu mơ màng
 
vẫn còn kịp mỉm cười
vẫn còn kịp bắt tay
vẫn còn kịp cài nụ hôn lên tóc
và kịp thấy
trong đáy mắt nhau
những giọt lệ vẫy vùng...
 
 
tình tôi có những ngày như thế
 
từng vòng bánh xe lăn nhanh
cuốn tròn nỗi nhớ
cuốn người tôi yêu trôi xa...
 
hoàng hôn vật vã
tím ngắt công viên lạnh khô ghế đá
buồn bốc hơi nhân ảnh mịt mờ
mây lang thang lang thang
tình tôi lang thang lang thang
thành phố tan hoang
chút tình yêu mỏi muộn
trang thơ còn sót lại
bên kia dốc đời
sao còn nhiều bất trắc
sao còn đầy gian nan
bạn bè ơi! người thân ơi!
có hiểu?
 
công viên chiều nay mình tôi khóc điếng
gió lộng bời bời
nước mắt rơi cỏ xanh cỏ xám
nước mắt rơi hoa nở hoa tàn
gió lộng bời bời
tim tôi lăn từng vòng
theo bánh xe xa...
tuôn trào nhớ
quặn thắt đau
se lòng thương người ấy
oằn lưng vác nỗi ngậm ngùi
đi về phía xa...
xa!...
 
 
 
phút thì thầm
 
những buổi chiều rưng rưng
bến xe phố nhỏ
bao lần ta tiễn nhau đi
có khi nào được bên nhau mãi mãi
để không còn giấu nước mắt chia ly?
 
vây quanh em
những câu thơ xanh
cây đàn ghi ta nhảy múa
 
anh muốn dành cho em
nửa đời hư ảo
và nửa kia - đời thực - cho người?
 
hư thực tình đời
hư thực tình người
thoáng sao băng vụt tắt
thường trực trong em
ánh sáng
và nụ cười anh độ lượng
hào hoa bay
trên những câu thơ xanh
những nốt nhạc trầm...
 
 
ngày của một đời
 
                            *riêng tặng anh NĐT
                               nhân sinh nhật 9.8
 
ngỡ chỉ còn những buổi chiều
lầm lũi ven sông
níu mây tím về
chôn sâu đáy mắt
rời rã một ngày
ngỡ chỉ còn những tối
thui thủi qua những phố mòn
những ngôi nhà cửa khóa
sương bạc một màu
run rẩy đêm
 
ngỡ chỉ còn những sớm mai
không thấy bình minh
chỉ những lá vàng chao đảo trước sân
chia nỗi niềm tàn héo
nhưng có một ngày
nơi quán cà phê ven hồ
em nhặt được trái tim anh
trăn trở trên tay em
trái tim đầy vết chém
sao vẫn nồng ấm tươi xanh
vẫn rộn ràng nhịp đập
vẫn phập phồng lời yêu thương sóng dội
mây tím không về nữa
những cánh cửa mở toang
bình minh hồn nhiên dịu dàng
âu yếm sương mai
ngày của một đời
đã mở...
 
  
và tôi hiểu...
 
cái gã ba lơn ngày ấy
giờ ra chơi nào cũng gọi tên tôi
để rồi nhận lại
cái nguýt dài
rất chảnh
 
dòng đời bon nhanh
mỗi người một cảnh
gã lại gọi ngày gọi đêm
gọi mưa gọi nắng
gọi khi đời bầm dập
gọi khi lòng đớn đau
 
gọi lâu đến thế mà tôi không nghe
đến khi nghe rồi sao tôi không hiểu
 
trời đất ơi!
gã dấu tình yêu ở đâu kỹ thế
ba mấy năm rồi vẫn trong trẻo tinh khôi
 
chiều nay gã lại gọi tên tôi
giữa những dòng thơ
và tôi hiểu...
 
 
giáng sinh xanh
 
anh đã về!
noel này không lạnh nữa
em ngửa mặt nhìn trời
trái tim mở
hân hoan
bao muộn phiền trôi vào gác chuông yên ngủ
thả tiếng cười bay
ô! jingle bell...
 
em như chú chuột jerry nhảy nhót trên
                                  phím dương cầm
như con tuần lộc
kéo chiếc sleigh vút giữa trời tuyết trắng
chúng ta bên nhau đôi bàn tay ấm
nở lại giấc mơ đời
xanh biếc những vì sao
 
thắp lên ngọn nến tình một lần lơ đãng
ta đánh rơi
giữa chiều lạnh giáng sinh xưa
vâng
anh đã về!
noel không lạnh nữa
em ngửa mặt đón trời
trái tim mở
hân hoan!...