Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc (2)‎ > ‎

VÕ VĂN PHO: Vườn xưa vấp dấu chân xưa nhói lòng

 


  Nhà thơ - nhà giáo VÕ VĂN PHO

                         Sinh năm 1956
            Quê quán: Đại Lộc, Quảng Nam
        Hiện Dạy học & Làm thơ tại Sài Gòn
Có Thơ đăng trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập...
 
 
Qua vườn
 
Hai mươi năm chẳng qua vườn
Ngỡ thời gian vá vết thương lâu rồi
Đâu ngờ qua lối chia phôi
Tím mưa vấp dấu chân người nhói đau. 
 
 
 
Nghiêng

Xạc xào
Cứ ngỡ
Ai qua.
Vội ra
Nào thấy
Chỉ là
Gió thôi!
Dường như
Gió cũng
Mồ côi
Thổi nghiêng
Mãi
Phía
Không người
Nghiêng nghiêng…
 
 

 
 
Tự tình

Soi mắt mẹ
Lộng mây trời.
Soi trang Kiều
Ngẫm cuộc đời mà kinh.
Soi gương
Thấy mắt mũi mình
Bên bờ năm tháng
Dáng hình phôi pha…
Soi câu kinh
Chợt nhận ra
Khuôn mặt tiền kiếp
Xưa xa hiện về.
Hân hoan tôi lạy tứ bề
Tôi ngàn năm cũ hẹn thề còn đây.
Hồng trần,
Giấc mộng lá lay.
Loay hoay chi nữa
Chẳng quay Về Nguồn.

 
Thơ cuối năm
 
Người ta tổng kết tiền nong
Ta ngồi tính sổ lòng vòng với thơ
Cuối năm còn nửa sợi tơ
Loay hoay trả những vu vơ đất trời
Ngày mưa tháng nắng đầy vơi
Thơ dìu qua dốc cuộc đời bể dâu
Trăm năm còn lại gì đâu
Sắc không- không sắc nguyên màu phù vân
Câu thơ bóng chữ nợ nần
Tứ dang dở tứ, gieo vần vần nghiêng
 
 
 
   * Trang Thơ VÕ VĂN PHO 
 
                          Lên sóng lúc 12:00 / 03.6.2011
 
 
 
 
 
 
 
Ngày về

Ngày về bến đã đổi thay
Màu sông đã nhạt sắc mây đã nhoà
Bè bạn xưa cũng đã già
Chỉ câu hát cũ nguyên là trẻ thôi…

Ngẩn ngơ tôi giữa vườn tôi
Bao nhiêu thương nhớ đâm chồi ước mơ
Em và hoa có tình cờ
Níu lòng tôi chớm nụ thơ giao mùa…


Bất ngờ gọi tên

Và em với những vu vơ
Câu thơ ta viết bất ngờ gọi tên
Đã từ lâu lắm mưa quên
Giăng qua lối nhớ về trên phím đàn
Tính tang ơi giọt nắng vàng
Hanh hao ta đón ngỡ ngàng em qua
Đêm về gối mộng dưới hoa
Vần thơ trở giấc có là chiêm bao
Thuyền trăng trôi giữa ngàn sao
Bờ sương cỏ lạnh lối nào em đi
Cho ta làm chú chim di
Gọi nguyên xuân hót thầm thì đưa em…

 
Với Thơ 
 
Dám đâu mơ điều kỳ vĩ
Mưa nguồn chớp bể thi ca
Chỉ mong thơ vương chút muối
Mồ hôi bâu áo mẹ già
Dám đâu lộng ngôn thi sĩ
Tiên tri số phận để đời
Thơ tôi chỉ là tiếng dế
Quê vườn đôi giọt sương rơi
Thầm thì cùng đôi lá cỏ
Vầng trăng nhớ mẹ ru hời
Lao xao bờ xanh ký ức
Muối lòng thảng thốt à ơi...
 
 
 
Ngẫu hứng mưa

Em nhìn làm gì bằng lăng kính hiển vi
Cuộc đời - đâu mà chả thế
Lẽ thật gieo neo - quyền thần ngạo nghễ
Vung tay mở lối thiên đàng
Chỉ yêu thương còn lại với thế gian
Mọi đánh giá đều là phiến diện
Mọi kết luận thảy đều khập khiễng
Ngôn ngữ trò chơi cay đắng của con người
Vì cây đời mãi mãi xanh tươi
Em hãy biết quên và biết nhớ
Như câu thơ
Chiều đánh rơi
Bỡ ngỡ
Trên thảm cỏ non
Hát khúc mưa hồng...