VÕ VĂN PHO: Trăng không mùa soi thương toả nhớ

 
 
 
Hơn 30 năm làm thơ, đến bây giờ VÕ VĂN PHO mới cho xuất bản tập thơ đầu tay, so với nhiều bạn thơ khác, như thế là khá muộn màng. Nhưng, ai đó đã nói: " Với tình yêu và thi ca thì không bao giờ muộn cả!". SÔNG THƠ xin chúc mừng tác giả tập thơ TRĂNG KHÔNG MÙA - NXB Văn Học ấn hành vào tháng 9 năm 2011 và xin trân trọng giới thiệu cùng độc giả bốn phương! Thơ VÕ VĂN PHO thường kiệm lời, giọng nhỏ nhẹ, từ ngữ bình dị, cấu tứ kín đáo; cứ tưởng chỉ bâng khuâng, rưng rưng, man mác... mà để lại trong lòng người đọc nhiều cung bậc cảm xúc ray rứt, ám ảnh khó nguôi phai... Nhân dịp vui hiếm có này, SÔNG THƠ cũng xin gởi đến bạn đọc Trang thơ thứ 2 của Nhà giáo - Nhà thơ VÕ VĂN PHO, gồm 10 bài  được trích từ tập thơ mới in còn thơm mùi giấy mực. Xin mời mọi người cùng thưởng thức!
 
                       Xin mời đọc thêm Trang thơ: VÕ VĂN PHO: Vườn xưa vấp dấu chân xưa nhói lòng
 
 
 
LY QUÊ
 
Còn đêm nay đùa giỡn với con
Mai ngựa ba xa đâu còn con cỡi
Mẹ hiu hắt mòn mong mắt đợi
Ngựa ba tàu cũ quay về
 
Còn đêm nay tạm biệt bạn bè
Chẳng rượu Kinh Kha mà cay xè ánh mắt
Chớp bể mưa nguồn dễ gì gặp mặt
Sẻ chia một ý thơ buồn...
 
Còn đêm nay thao thức với quê
Tiếng dế nỉ non đón mùa lá rụng
Âm rơi vọng như tình quê cũng
Sợ nhói lòng người đi...
 
 
LẠC
 
Lạc phố chợ, lạc đường
Ta dọ hỏi thăm quanh
Quay tìm đi lối khác
 
Lạc giữa rừng bát ngát
Nhờ la bàn chỉ hướng
Ta thoát được bóng đêm
 
Lạc trong vòng tay em
Sao ta loay hoay mãi
Chẳng tìm ra nẻo về?
 
 
KHÓI Ơi!
 
Khói xe, nhớ quá khói đồng
Ngún rơm rạ ủ ấm nồng tôi xưa
Khói sương sớm, khói chiều mưa
Sè cay khói bếp mẹ vừa mới nhen
 
Khói vườn xanh lẫn khói trăng
Khói lam cổ tích giăng giăng tứ bề
Tôi cầm màu khói mân mê
Ấp vào tim nhớ bộn bề - khói ơi!
 
 
ĐỐI DIỆN
 
Em chẳng muốn về đối diện với chăn đơn
Ghế bàn lệch căn phòng đôi lễnh loãng
Dăm bức tranh ơ hờ bụi bám
Lọ hoa chờ héo hắt một nhành bông
 
Em chẳng muốn về để đỡ ngóng trông
Tiếng gõ cửa, tiếng giày lê thân thuộc
Chiếc gạt tàn lẻ loi nép mình trong góc
Anh xa rồi tất cả cũng bằng không
 
Em bây giờ còn lại với mùa đông
Cơn mưa nhớ rơi hoài không ngớt
Tấm rèm buông lắt lay đùa cợt
Em chẳng muốn về - nhưng biết trốn vào đâu!
 
 
HAI NỬA
 
Ta như hạt bụi lòng vòng
Từ vô lượng kiếp long nhong đi về
Nửa thân nương cội bồ đề
Nửa còn đăm đắm cơn mê cuối trời.
 
 
 
Trang thơ này lên sóng lúc 10: 45 ngày 30.9.2011 
 
TRĂNG KHÔNG MÙA
 
Cám ơn em đã chắp cánh cho thơ
Ta chẳng biết vì sao là lạ thế
Cốc nước mơ, bâng quơ câu chuyện kể
Những ngôi nhà ai đợi chờ ai
 
Niềm vui lăn tròn như giọt nắng mai
Có hay không loài hoa hạnh phúc
Có hay không màu xanh hoa cúc
Trăng không mùa cháy bỏng khát khao
 
Tuổi trẻ đi qua năm nảo năm nào
Xa hun hút giờ gặp em ngoái lại
Một chút buồn vu vơ rưng rức mãi
Ta dỗ dành sao chẳng thể nguôi quên.
 
 
NỔI CHÌM
 
Nổi chìm cũng thể cuộc chơi
Bập bênh là những nẻo đời buồn vui
Díu dang mấy bận khóc cười
Ngẩng nhìn mây trắng bên trời lang thang.
 
 
CHIỀU NỘI THÀNH
 
Ngai vàng còn đó vua đâu?
Cung son điện ngọc sân chầu quạnh hiu
Uy quyền một thuở xanh rêu
Lắng trong chiều tím bao điều... Huế ơi!
 
 
VÔ NGÔN
 
Chiều yên lặng
Sư lặng yên
Gió đưa nhè nhẹ
Cửa thiền hoa rơi
 
Quét sân,
Chú tiểu mỉm cười
Chiều buông còn đọng
Bao lời vô ngôn...
 
 
MẸ QUÊ
 
Ngày giỗ cha,
Con không về được
Chắc em buồn,
Chị mỏi mắt trông
 
Hết vụ xuân,
Rồi tới vụ đông
Chuối chín bói
Như lòng mẹ đợi...
 
Biết làm sao?
Vời vợi phương con
Mưa giăng, bão tới...
Xin thắp nén tâm hương
Trăm lạy hồn cha
Thứ tha đứa con lưu lạc
 
Con là nhánh lục bình
Vật vờ trên nước
Trôi! Mà cháy khát một đời
Bến nước Mẹ - Quê...