Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

4 NGUYỄN Tứ tấu Thơ

4 chàng họ NGUYỄN gốc QUẢNG NAM, mỗi người một hoàn cảnh, cùng xa quê lưu lạc xứ người, tình cờ gặp nhau ở SÀIGÒN. Vốn nòi thi sĩ, lại là đồng hương nên dễ có sự đồng cảm sẻ chia... Mỗi nhà thơ một bút pháp, một giọng điệu, cung bậc khác nhau nhưng hoà chung lại thành TỨ- TẤU- THƠ buồn vui cùng "HÁT RONG" về TÌNH YÊU, TÌNH QUÊ, TÌNH NGƯỜI, TÌNH ĐỜI... và trăm thứ TÌNH không tên khác qua Tập thơ chung NGUYỄN - NXB LAO ĐỘNG ấn hành vào đầu xuân 2011. Đây là thi phẩm khá độc đáo mới lạ về cả nội dung lẫn hình thức. SÔNG THƠ xin chúc mừng 4 nhà thơ xứ QUẢNG và xin trân trọng giới thiệu Trang thơ chung của 4 tác giả, gồm một số bài thơ trích từ thi phẩm nói trên. Kính mời quý bạn yêu thơ khắp nơi cùng thưởng thức!     *SÔNG THƠ
 
      
 
Từ trái sang: Hữu Thuỵ, Vân Thiên, Lương Hiệu, Tam Phù Sa 
 
 
 
TRANH TƯỢNG ĐỜI TÔI
Nguyễn Tam Phù Sa
 
Cuối cùng đâu có gì đâu
Phù vân pha chút bột màu lên tranh
Từ trong cát bụi sinh thành
Chữ trăm năm ráng lượn quanh kiếp người.
 
 
QUA CÂU LÂU* BỖNG NHỚ
Nguyễn Tam Phù Sa
 
 *Cầu CÂU LÂU bắc qua sông THU BỒN- Quảng Nam
 
Hành phương Nam bôn tẩu mấy mươi năm
Trông tới đích-đích dày hoá ảo
Cắn chữ hoạ bùa thơ cao nghệu
Bình thân không vác nổi câu Kiều
 
Lật đật dọn lòng, thỉnh gươm Từ Hải
Xoạc chân mài hói tóc vẫn cùn
Túng thế sinh nghề qua viết báo
Dở-hay-khen-chửi đủ bốn nhà
 
Lọc cọc ngựa già toan qui ẩn
Qua Câu Lâu bỗng nhớ thuở đi cày
Vác ruộng chạy khắp đồng kêu-nước!
Giục lòng như thể giục trâu đi
 
Hành phương Nam bôn tẩu mấy mươi năm
Rơm rạ giữa lòng còn ngún khói
Thời hạt gạo cõng năm lát sắn
Đất luân canh người luân vũ quay cuồng
 
Tuồng dâu bể bầy đàn quen hoá lạ
Người trung kiên chung gục kẻ bạc tình
Ta ngạo nghễ đội trời đi như thác
Luân lạc lòng quê đỏ tựa son.
 
 
MẸ ƠI MẸ!
Nguyễn Tam Phù Sa
                                      Kính tặng mẹ bán vé số
 
Mẹ cùng khổ, chào mời mua vé số
Tuổi tám mươi dài hơn những con đường
Đất nước rồng bay, mẹ còn đi chân đất
Già lang thang, vé số lang thang...
 
Mẹ ơi mẹ! Vị đời ưu ái thế!
Cửa nhân gian nhỉ giọt chút riêng nghèo
Cổ khản giọng và lòng kêu đói!
Trời cao lồng lộng, đất rộng mênh mông...
 
Tóc mẹ trắng, áo cơm chưa cho bạc
Còn phân thân chia sẻ cuộc rủi may
Phận bèo tím gởi vào hy vọng ảo
Buồn đang khoá miệng, mắt khơi dòng
 
Mẹ ơi mẹ! Con là con của mẹ
Dù trăm năm chưa ấm lạnh một ngày
Dù lá úa sống mòn ai hay biết
Phút giây nầy con hiểu mẹ là ai!
 
 
  
TỰ HOẠ
Nguyễn Lương Hiệu
 
Mang tấm lòng người nông dân tỉnh lẻ
Vào thành phố, tôi đi cày trên đường nhựa
Cảm xúc toé lên, khai thác mình một nửa
Một nửa cuộc đời tận dụng chính tôi.
 
Sông CẨM LỆ, xa xa là NGŨ HÀNH SƠN 

 

GIỌNG NÓI QUẢNG NAM

Nguyễn Lương Hiệu

 

Vào Sài Gòn tất bật cuộc mưu sinh

Hình ảnh quê hương để quên trong ký ức

Ồ chiều nay, buổi chiều rất thực

Gặp ánh mắt em và giọng nói quê nhà

 

Giọng nói Quảng Nam nặng hạt phù sa

Thấm đẫm tuổi thơ dấu chân bùn đất

Mênh mang triền sông miên man câu hát

Biền dâu xưa gió tạt đến hôm nay ?

 

Giọng nói Quảng Nam nặng nhọc đường cày

Thớ đất nâu sồng bồi lên xứ sở

Hạt lúa nhỏ tình mẹ cha màu mỡ

Láng giềng ơi, hàng xóm ân tình...

 

Đến Sài Gòn tất bật cuộc mưu sinh

Cuộc sống mới bao tấm lòng trầm tích

Nhưng cái giọng Quảng Nam cũ rà cũ rích

Tôi mang trong lòng nặng trịch nghĩa nhân

 
 
LỜI RU BẠN BÈ
Nguyễn Lương Hiệu
 
 
Bạn bè là bạn bè ơi
Lời ru sóng vỗ đắp bồi tình thân
 
Đứa bạn xa, thằng bạn gần
Trái tim mở cửa quây quần về đây
 
Sài Gòn, ta với tương lai
Nụ cười hội ngộ là dày không gian
 
Bao tính nết đứng xếp hàng
Điểm danh quá khứ nghe càn khôn rơi
 
Mỗi thằng bạn, một bầu trời
Lại cùng chia sẻ nỗi đời riêng chung
 
Buồn vui, hờn giận tương phùng
Cầm tay nhau đến tận cùng đầy vơi...
 
Bạn bè là bạn bè ơi...
 
 
 
 
 
 
@ MỜI QUÝ ĐỘC GIẢ ĐỌC THÊM (trên mục ĐÒ DỌC):
 
*Trang thơ NGUYỄN HỮU THUỴ: Từ góc chợ đời, thơ bay xa.
*Trang thơ NGUYỄN LƯƠNG HIỆU: Một người con 
                                                            Đất Quảng tài hoa. 
& Một số bài thơ của NGUYỄN TAM PHÙ SA
                                          NGUYỄN VÂN THIÊN
                                                          đăng trên mục BUỒM THƠ
 
 
 
 
 
 
 
 
                                             Ảnh BÌA TẬP THƠ 4 TÁC GIẢ 
 
 
 
   
NGHE GIÓ SANG MÙA
Nguyễn Hữu Thuỵ
 
Ta có thâm niên nỗi nhớ nhà
Theo đời lang bạt những phương xa
Bao lần nghe gió sang mùa Tết
Như sáo đoạn hồn run rẩy hoa
 
Lỡ đà một bước để thêm vương
Những đoản tình thơm xuân tha phương
Nhen nhóm trong lòng câu hẹn ước
Thắp chút tình riêng gởi cố hương
 
Có ai về kịp chiều ba mươi
Cành mai đâm nụ đợi tin người
Tưởng đâu từng chuyến tàu xuôi ngược
Còi rúc trong ta nỗi ngậm ngùi.
 
NƯỚC
Nguyễn Hữu Thuỵ
 
Em-rơi từ trời cao
Chảy từ rừng sâu
Và chan hoà ba phần tư trái đất
 
Anh-muốn tắm muốn bơi
Cho thoả tình trong nước
Cơn hồng thuỷ ngọt ngào
Ơn phước những phù sa
 
Nóc trời cao bàng bạc đám mây xa
Mây nổi-phù vân! Mà em là có thực
Hãy mưa xuống giùm anh đang cơn khát nước
Giữa trận cháy rừng sống sót chút mầm xanh
 
Em-sánh ngang bằng hơi thở tự do anh
Không có nước úa vàng mùa tận thế
Không tự do héo mòn thân nô lệ
Em-sánh ngang bằng hơi thở tự do anh
 
Nước mát
Tình yêu
Niềm khao khát chưa thành.
 
 
 
NIỆM KHÚC HOA HỒNG
Nguyễn Hữu Thuỵ
 
Thơ có cánh thơ bay
Bỏ lại tình ta không đất đứng
Trời đang mơ treo nỗi buồn chín lửng
Thương một đời cộng lại cũng bẳng không
 
Mong chi ai ru niệm khúc hoa hồng
Nghe trong nắng u hương còn phảng phất
Giữa ngày rằm hiền khô như mắt Phật
Cũng mặn lòng nhỏ giọt rưng rưng
 
Cuối một tình yêu chịu nỗi đau chung
Tìm lại tên mình trong màu xanh rất mới
Khi hồn hoa vốn thường vô tội
Trái tim người xin hương khói cho nhau
 
Thơ sẵn cánh thơ bay
Muốn đuổi theo cũng chỉ còn hoá gió
Thương một đời có ta hụt lỡ
Chuyến đò tình vừa chở giấc xuân xa.
 
 
  
CÂY ĐINH
Nguyễn Vân Thiên
 
Đôi bờ sông sâu
Ai qua cầu
Thương cây đinh vô danh âm thầm ghép ván?
 
Xem tranh khen tài người vẽ
Ai nhớ cây đinh nhỏ nhoi lặng lẽ
Ghép tranh treo tiếp nhận mặt trời?
 
Có cây đinh qua tay quỷ dữ
Treo đời Thánh Nhân lên thập tự
Lại được tôn thờ cùng với Thánh Nhân!
 
Giữa đôi bờ vô danh - thần tượng
Xin đóng đinh đời treo nửa câu thơ.
 
 
MỘT GÓC QUÊ NHÀ  

 

XUÂN NHỚ

Nguyễn Vân Thiên

 

Ngày ta đi, vịn gốc cau em khóc

Vườn ra giêng ngơ ngác tiếng chim gù

Mười xuân xa thời gian pha sắc tóc

Gió đông đùa hồn rợn sóng sông Thu

 

Gạch hoang rêu thóp thoi mùa mong đợi

Mẹ già buồn tháp cổ có Bằng An?

Mơ bếp chiều toả thơm hương nếp mới

Về bên hiên ta đếm nụ mai vàng

 

Biết ai còn ra bến xưa gội tóc

Ngóng ven cầu xe tung bụi vù qua?

Người không về lẻ mươi mùa hoa khóc

Sao người còn hoá tượng đứng Ngã Ba?

 

Bồng Lai ơi! Gọi thầm tên làng cũ

Ngoái ngày thơ hun hút bóng thiên đường

Trong chiêm bao bờ tre khuya gió hú

Lật đời buồn đếm bao tết tha hương.

 

GIÓ TỪ ĐÂU VỀ ĐÂU ?

Nguyễn Vân Thiên

 

Vào rừng hỏi: gió từ đâu về đâu?

Cây lặng lẽ khoác tay lắc đầu

 

Xuống sông hỏi: gió từ đâu về đâu?

Cánh buồm ngó lơ bỏ chạy

 

Vào nhà hỏi: gió từ đâu về đâu?

Cánh cửa giật mình đập ngón tay máu chảy

 

Ra vườn hỏi: gió từ đâu về đâu?

Lá vàng rủ trái chín quyên sinh

 

Gặp em hỏi: gió từ đâu về đâu?

Em giật mình

Tròn xoe đôi mắt

Mới hay gió từ trái tim trước mặt

Về bão nổi lòng tôi