Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

CHIM LẠ CÀNH CAO HÓT CHÓI TAI

                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                  Thơ Đỗ Thượng Thế như những đợt sóng ngầm trào dâng ngày biển động, khi cuồng nộ, khi nồng nhiệt, lúc lắng trầm, lớp lớp trùng trùng ào ạt đánh vào mọi bến bờ suy tư và cảm xúc. Sau mười mấy năm làm thơ, đăng trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập, trang mạng... anh cho ra mắt tập thơ đầu tay: TRÍCH TÔI - NXB Hội Nhà văn. TRÍCH TÔI đã gây được sự chú ý khá đặc biệt trong giới cầm bút và công chúng yêu thơ. Riêng tôi, thơ Đỗ Thượng Thế như Tiếng-chim-lạ-đậu-cành-cao-hót-chói-tai, khiến người ta giật mình, khó chịu, cảnh giác...nhưng lại bị cám dỗ muốn lắng nghe, để rồi hoang mang, thảng thốt, ray rứt, cảm xúc dồn nén chực chờ bùng vỡ... NVT  
 

 

Trang thơ Đỗ Thượng Thế                 

 

Nhà thơ ĐỖ THƯỢNG THẾ

 
Thơ rút trong Outbox
 
Bài một.

tặng tác giả tập thơ Ngày không trở lại

Ra đi từ đêm thắt ngực
những ngọn gió không mùa
bây giờ đã đến

chúng bừng ấm lên
hơi ấm của chùm bông dủ dẻ
thuở nghi lễ mục đồng
thắp rền ran bãi cồn vàng rực

xa ngái cánh đồng
phập phồng buổi hừng đông
nhịp thở thời nông dại
thời chói sáng và lặng trầm
hồn nhiên ngút ngàn câu hát
của người đàn bà mắt nói

chúng dằng dặc lời thương
lời đánh mất
lời khát khao vỗ sóng chân trời
lời hạnh phúc tinh khôi
lời vầng mây phát tán

chúng đã đến
như đã từng đi
lộng lẫy cánh bướm
rồi dần dần tan vào ánh sáng
những ý nghĩ đã thiếp
để khi đâu đó
chập chờn

chập chờn…

Bài hai.

(tặng tác giả tập thơ Chân dung ảo)

Như những đôi chân của loài kiến điên
Thun thút
Thun thút
Hút mịt miền thiên sơn…

Rồi kìa!
Độc trình kia!
Cho một cuộc về từ phía đêm cong
Tỉnh táo rung lên chiếc tổ bình minh
Long tong lỏng tỏng lòng tòng (*)
Bong bóng bòng bong bong bóng…
Khuấy đảo đôi tròng - sáng - tối
Áp gió mang mang tích tịch tình tang
Cùng nỗi thức thầm giấc chó Lu Lu lù lù định mệnh

Cuộc về xóa nhòa địa giới âm câm
Ngắt nhịp nhịp tôi cái tôi khát khác
Cái tôi thè lè lưỡi nhiệt giải cơn sốt chứng
Cái tôi chong ngọn lửa nanh tận cuối hẽm buồn phố con
Tận khuất mùa yêu ưng ửng rặt ròng vệt chuỗi sao trơi
Chìm trong góc xó thằn lằn sài kinh lưỡi phách
Nổi loạn cơn thèm kẻ đói ngán ăn…

Cuộc về soát bản thực đơn liệt kê hương vị tàng tàng
Chắt từ buồn đau nhai mòn sự sống
Từ phận người úa dàu nấm mốc ôi thiu
Bầm dập ê hề… ê hê đặc sản…
Ai, cải dưa nhồi đẫm muối ớt tiêu
Ai, niềm cá ươn bữa hờn nghêu ngao lãng phí
Ai, cỗ tiệc phong trào món ăn cao thượng
Ai, trái tim chung sống dạ dày
Ai,

???...

Hỏi hỏi hỏi
Úaúớ
Chấm chấm chấm
Lửng lưng lửng trời…
Kìa dăm mảng đêm treo giữa ngày nắng tạp
Bùng vỡ những bước chân thun thút
Thun thút…
Và hoan ca qua lăng kính cầu vòng.

-----------------------------------------------------
(*) Trong bài có dùng chữ của Lê Hưng Tiến

 
 
 
Cứu rỗi 
 
rụng xuống những vòng gai
long ra chiếc đinh cuối cùng
của nỗi buồn quỷ dữ
này là thơ - cõi miền trên cây thập ác
này là thơ - Thiên chúa tâm hồn
 
đêm đêm
ngờ ngờ
em khỏa trần như những câu thơ
trút bỏ điệu vần nghi lễ
những xảo ngôn ma mị
thơ tắm cho em
 
xối tràn ngực em
huơng cỏ chua phèn
gió sông lửa rạ
ánh trăng ánh mắt
hơi nồng thịt da
 
trong khu vườn đôi mươi thăm thẳm
ai vừa gọi tên em
nghe chan chứa một mùa thu trong suốt.
 
 
Đêm phố Hội ngồi ăn bắp nướng

                             (kính tặng cậu Thiên & anh Yên)

Se se gió vun đầy mẻ lửa
Ngồi chụm đây nướng hết đêm sâu
Lui cui những mái đầu tro bụi
Bắp lách tách thơm, cười nói lâu nhâu

Có tay trở đều đều chín khắp
Áp than hồng, mồ hôi trán li ti
Ngắm Khỉ Chùa Cầu(*), gật gù nhấm nháp
Chợt điều chi mắt nhắm… khì khì…

Có tay vừa hơ thui vừa phủi
Ngón ngón tưng nảy đóm nhôn nhao
Ngửa mặt lên lẩy một trời tinh tú
Chừng đâu trong cổ nấc nghẹn ngào

Càng hực thêm sợ mình quá lửa
Lại có tay kìm bớt gió sông
Gió sông lên thơm tóc người của thuở…
Ai ngờ… khét lẹt hạt non

Đêm cho thoả tháng ngày lửa ngóng
Bắp dẻo thơm trong nỗi nhớ quê nhà
Bao kỷ niệm rủ nhau về nướng…
Ớt mắm nào đáy mắt cay ra.

-------------------------------
(*)Tượng Khỉ đá ở một đầu Chùa Cầu Hội An.

 
 
Giấc cỏ chỉ

Bỏ mưa xuống núi
Mi về nằm lại
Môi cười dậy chưa

Hiên nhà đồng xu úp mặt
Trên đôi cánh chuồn đọng bóng nước ươn
Có khi tau vừa ăn vừa ngủ

Hố hời hố hợi… mỏi đò chợ qua
Quán rượu ông già nằm bệnh
Lũ sẻ liu thiu giấc thơm cỏ chỉ

Gà gáy tét tét te te
Nghé đồi nghé ọ
Trưa nhảm ngồi đó
Ai ngu mà khóc

Rẫy đen bắp non dựng cờ
Khỉ đói bầy đàn
Chó thèm hơi chó
Lật nia lật nong mi cứ nằm tru mẹ

Buồn chi chi
Hỏi người buồn mãi
Nhúng theo chân nắng đánh giậm mùa thu

Ngực trương trái tim xương rồng
Tự đi tự về cắm cổ
Ngợp chén Tẩy Trần cát dâng bữa nọ
Sư Chăm nhận đúng mặt tau

Bèo trôi lửa trôi
Bướm vàng cũng trôi
Mi rồi cũng trôi
Tau rồi cũng trôi
Trôi
Rồi trôi rồi trôi

…!!!
Chừ hỏi: thế nào đoạn kết
- Ồ... gã Phía Sóng dập đầu bái thơ.