Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

ĐÀO ĐỨC TUẤN:Đứng trên núi Nhạn, thả Thơ bay lên trời

 
 
Sông BA & núi CHÓP CHÀI - Phú Yên 
 
 
KHÔNG LỜI
 
Quê hương là tiếng hu huơ
đành lòng phải nói vẩn vơ giang hồ
Chén cơm quê đắng chẳng chờ
con không dám nuốt, mắt mờ… con đi.
 
 
 
NGẪU HỨNG SÔNG HƯƠNG
 
 
Giờ thì gởi lại dòng Hương
ừ thì giữ lại hao hắt phố phường
phải thấm phải ngâm mướt mát hoa vườn
trái tim thơ trái tim nông nỗi.
 
Tôi gã trai sông Ba xứ Nẫu
lang bạt tóc tim
đời chẳng đậu đình
sáng Hương giang bừng hoa bươm bướm.
 
Rồi phải chằng phải cột lại nhau
hỡi những nàng tiên cánh mỏng
biết nơi đâu là góc đời mộng mị
mắt lênh loang mắt đọng mấy vòm tình.
 
 
 
SÀI GÒN TÔI
 
Sài Gòn tôi cơn mưa chiều vội vã
Giọt mưa mang hương vị khói xe.
Sài Gòn tôi quán cà phê vỉa hè
Trầm tư em bên ngàn con chữ.
 
Sài Gòn tôi trọn đời lữ thứ
Tơ tưởng chưa thành đành phải mộng du.
Phượng đỏ rồi tôi lại ngỡ còn thu
Để lại sau chân một phố phường kỷ ức.
 
 
 
VỀ THƠ
 
Đánh đố ta hết kiếp này
có còn đánh đố nữa không thơ
hỏi ai, ai biết, ai mà tỏ
thực còn chưa thấy, huống chi mơ...
 
Có thể một ngày ta ngó ta
nhưng còn thơ hỡi, mi là ai
khói sương tơ tưởng đời cơm áo
sao đành dứt bỏ đi tìm thơ...
 
Có đành dứt bỏ thì cũng thế
phù vân mấy bước mà vè thơ
gió mây, mãi mãi người trinh trắng
ta muộn nên đành xuôi gió thôi...
 
 
 
KHÓ NGỦ
 
Dòng sông sao không buông trôi
đường đi sao không buông xuôi
ngày qua sao không buông tha
còn ta sao không buông tay?
 
Những hồn nhiên qua đi
những buồn vui qua đi
những đớn đau thần xác qua đi
chẳng còn phiền hung, chẳng còn phiền chi,...
5.05
 
 
 
CÓ GÌ 
 
Có gì mà quẫy loi thoi
mà mê quỷ dữ
mà đòi thiên thu.
 
Một này tình cờ
dãi lụa
thắt ngang đời ta
ngọt sầu.
 
Một ngày chẳng thấy
lâu – mau
chỉ toàn niềm vui ánh sáng.
 
Một ngày
và một ngày nữa
trần tâm vạn bóng xanh rì
gió lòng
gió lòng dan díu
tình yêu
tình yêu
tình ai…
 
 
 
 
 
Nhà thơ ĐÀO ĐỨC TUẤN 
 
Sinh năm 1971 
Quê quán: Phú Yên.
Tốt nghiệp Đại học Văn khoa Đà Lạt 1993
Hiện sống và làm việc tại quê nhà
 
Tác phẩm đã xuất bản:
 
           - Chiều chậm (tập thơ tình, 2005)
     - Ôm tròn trái đất (tập thơ thiếu nhi, 2010)
 
 
      * ĐÔI ĐIỀU VỀ  ĐÀO ĐỨC TUẤN & THƠ
 
Có nhà nghiên cứu lịch sử- văn hoá cho rằng: PHÚ YÊN là biên trấn thời các Chúa Nguyễn, sông núi hùng thiêng, địa linh nhân kiệt. Ngẫm kỹ, thật đúng như vậy: qua các thời kỳ, Phú yên luôn sản sinh nhiều tài năng xuất chúng trên nhiều lãnh vực. Riêng về thi ca, nước xanh Sông Ba, mây trắng Thạch Bi Sơn, Chóp Chài đã nuôi lớn bao tâm hồn thi sĩ tài hoa. Lớp trước kia có TRẦN HUIỀN ÂN, NGUYỄN MỸ, ĐẶNG KIM CÔN... Lứa mới trưởng thành sau này có PHAN HOÀNG, ĐÀO ĐỨC TUẤN, LÊ THIẾU NHƠN... Đương nhiên còn rất nhiều thi sĩ, thi nhân của "Đất Phú Trời Yên" khác nữa, nhưng không tiện nêu tên hết ra đây.
   Mấy chục năm nay, cứ mỗi rằm tháng giêng Âm lịch, Phú yên lại tổ chức Lễ hội Thi ca hoành tráng và lãng mạn, bên chân tháp cổ trên núi Nhạn; các thi sĩ gốc Phú Yên từ khắp nơi cũng hẹn về họp mặt chung vui...  Riêng nhà thơ Đào Đức Tuấn chẳng cần đợi chi     "ngày thơ... ngày thiết" , chiều chiều buồn buồn hứng chí, anh một mình leo lên núi Nhạn, đọc thơ cho gió biển Tuy Hoà nghe... và thả cánh thơ bay theo mây trắng lên trời... Nhơ nhớ, anh "ngoắt" xe đò ra cố đô Huế lang thang; chẳng để làm gì ngoài việc im lặng lẽo đẽo theo sau đôi tà áo trắng nữ sinh, để hồi tưởng lại thời sinh viên mơ mộng, ngỡ như mới hôm qua thôi mà cũng đã... xưa rồi!? Vui vui, túi lại rủng rẻng kha khá nhuận bút, anh ra ga đáp hoả xa trực chỉ Sài Gòn, gặp mấy bạn thơ hơi bị...trẻ (nói đúng hơn là già... không đều), rủ nhau ra ngoại thành, ngồi quán cóc uống rượu gạo đọc thơ tới ... khuya lơ ; cô chủ quán  xinh xinh giả bộ giận hờn đòi khoá cửa quán, đuổi khéo... mới ngưng thơ ngừng rượu, lãng đãng quay về nhà bạn ngủ nhờ...
   Qua những chuyến đi ngẫu hứng như vậy, anh "nhặt" được những bài thơ cho riêng mình. Với riêng tôi, hình như thơ Đào Đức Tuấn chia làm hai mảng (nằm ngoài chủ định của tác giả): một số bài có giọng hào sảng, " lang bạt kỳ hồ"; một số bài khác lại nhẹ nhàng như khói, như gió, như mây... Nhưng điều lạ là, khói đó làm cay mắt người như chực khóc; gió tưởng hiu hiu mà đôi khi bão nổi bất ngờ;  mây mềm mại thế mà sao vương sướt tâm hồn và nghe nhoi nhói tim đau. Thơ Đào Đức Tuấn thường ít câu, kiệm từ mà súc tích, có sức lan toả rộng xa... Vì vậy thơ Đào Đức Tuấn không lẫn lấp trong đám đông người làm thơ khác và thơ anh có chỗ đứng riêng khá đặc biệt trong lòng bạn đọc. Chùm thơ Đào Đức Tuấn gởi cho SÔNG THƠ lần đầu có lẽ thuộc mảng thứ hai.?! Xin trân trọng giới thiệu và mời bạn đọc thưởng thức!   - *SÔNG THƠ 
 
 
 
TAO MÙA
 
Có hoa
anh biết là ngày
có em
anh biết phơi bày nỗi đau
Nỗi này
không đầu không đuôi
đằm đen quỷ dữ
đằm tươi châu cườm
Phận người dở dở ương ương
ái ân non dại
ùa rơm tao mùa…
 

 

 

QUY HOẠCH

 

 

Mở quy hoạch lại hồn ta thôi
bừa bộn niềm đau, bừa bộn nỗi cười
nhân thân mấy nẻo mà đơm đặt
dự án cõi người từ đâu tới đâu…

2003

 

 

 

THINH KHÔNG

 

                    ( VỚI P.H.)

 

Buổi trưa còn lại là đời

lòng tràn tờ giấy trắng

biết chút gì đã chẳng

sao tròn mình đắng tay.

 

Ân ái phu phen

bản thể xửng cồ

âm dương trao ngày chan chát

tạp chất lưu đày cỏ mọc đời hoang.

 

Xin hãy khoan

thời gian vô tình

vô tự

mỏi mong bụi bờ

xa giá thinh không

thinh không

thinh không

thinh không…

 

2003