Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

LÊ THỊ ĐiỂM: Gởi Thơ bay theo gió đèo Le

Tôi thường nửa đùa nửa thiệt khoe với dân văn nghệ Sài Gòn: "Quê Quảng N...ôm mình lạ ghê, cứ 9 người thì có 10 người làm Thơ- mà là Thơ hay mới... chết thiên hạ chớ!". Thật tình cho đến bây giờ tôi cũng chưa biết LÊ THỊ ĐIỂM là ai!? Sau khi SÔNGTHƠ lên sóng khoảng hơn tuần, caunoisongth@gmail.com nhận được 2 bài thơ của LÊ THỊ ĐIỂM. Đọc Thơ LÊ THỊ ĐIỂM, tôi rất vui vì được làm quen thêm một bạn thơ đồng hương mà trước đây khi còn ở quê nhà mình chưa có duyên gặp. Từ đó, LÊ THỊ ĐIỂM cứ lặng lẽ gửi THƠ mà chẳng cần giới thiệu mình là ai?! Thơ LÊ THỊ ĐIỂM như cơn gió hiu hiu một chiều đèo Le, tưởng là hiu hiu vậy mà bất chợt nổi dông bão trong lòng người đọc... Tôi nói vậy, không biết có quá lời chăng? Thôi không dám nhiều lời, chỉ xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bốn phương TRANG THƠ LÊ THỊ ĐIỂM! Đây cũng là cách SÔNGTHƠ tỏ lòng cám ơn bạn thơ đã không ngại "đường sá xa xôi cách trở truông đèo" ghé bến SÔNGTHƠ chơi...     NGUYỄN VÂN THIÊN
 
 
   Nhà thơ LÊ THỊ ĐIỂM 
 
 
GIÓ ĐÈO LE 

 

Nếu được làm ngọn gió đèo Le

Em sẽ đi tìm đôi dép lạc mang vào chân mẹ

nâng nhẹ gánh vai cha

Và ru anh

mỗi khi anh mỏi phố về nguồn

 

Có thể

chỉ là bóng chim , tăm cá

Gió đèo Le vẫn dịu dàng cần mẫn

thổi qua thung nắng

 

Sẽ rất hạnh phúc

khi đươc làm ngọn gió đèo Le

Dẫu mây chiều xa giăng mờ bóng núi

tiếng vạc kêu hun hút cuối chân trời

 

Biết chẳng là gì so với gió đèo Le

nhưng em vẫn ước !

 

 
VỠ

 

“ Choang” !

Pha lê vỡ

tan tành !!

Gom lại tái chế lại thành pha lê

 

Vầng trăng buồn nỗi mây che

U u một cõi

mây mê chốn trần…

Mây tan trả nụ cười rằm

Cho nhân gian múc trăng vàng đổ đi

Tình em !

Nào sánh pha lê,

chẳng linh diụ tựa trăng quê đêm rằm

Một đời gìn giữ, chuốt, chăm

Đánh rơi,

khuyết nẻo vọng âm

còn gì?!
 
 
...VÀ MÙA XUÂN ĐẾN
 

Phía em

Mặt trời bị che khuất

Hoa không nở,

cỏ úa tàn,

cây tong teo còm cõi

thể nào kết trái?

 

Phía em

bão cứ tràn về

nghiêng ngả đêm

 

Phía em

mùa đông như mụ thuỷ độc ác

đem mây giăng xám xịt cả bầu trời

bóng đêm

lạnh lẽo

sợ hãi …

vạn vật hoá đá

 

Một sớm mai

Con chim én nhỏ mang trên mình tia nắng phương nam

Đem mùa xuân

Trải khắp

 

ĐIỀU KHÔNG THÀNH LỜI

Một ngày về giữa trong xanh

Chênh vênh bên nọ,

                   chòng chành bên kia

Đại Bình

Đầu một bến Rì ?

Đục ngầu con nước – mắc chi bận lòng ?

 

Đi tìm "sợi khói thong dong"

Ai hay mắc nợ điều không thành lời!

 

CẬU VÀ QUÊ HƯƠNG

 

 

Cậu ra phố thị phồn hoa

Sinh cơ lập nghiệp xây nhà tậu xe

Đến nay giỗ chạp cậu về

Giọng pha lơ lớ chất quê phai rồi ?

 

Sông quê mấy bận lở bồi

Đón người về với một thời tuổi thơ

Khoai lang đất cát vùi tro

Thay cơm trừ bữa vẫn lo hết còn

Bây giờ thừa thải miếng ngon

Vẫn nghe thiếu vị mít non quê nhà

 

Gió đưa cành trúc la đà

Tiếng ru từ thuở xưa xa vọng về

Chiều

Trên đồng cỏ non tơ

Một mái tóc bạc

lơ ngơ thả diều

                                  

 

 
 
 
 
Đèo Le- Hòn Kẽm Đá Dừng, Quế sơn, Quảng Nam
(Quê Nhà thơ LÊ THỊ ĐIỂM) 
 
 
THIÊN SỨ
 

Nếu một ngày

Bỗng dưng trong em người đàn bà ngủ quên

Trời bớt xanh

Mây trắng thôi ửng hồng

Em

Trở nên bình thản

Dẫu giọt sương có long lanh trên đoá hồng

Hay hoàng hôn điệu đà bước qua cửa núi

Bình thản giẫm lên nỗi đau

bình thản giẫm lên hạnh phúc

 

khi người đàn bà mất tich

đồng nghĩa với già nua, bệnh tật

và em rủ chết

 

không

không !

hãy luôn lay gọi

người đàn bà trong em

anh nhé

 

 

MẸ QUÊ

 

Mẹ ra thăm cháu phố xa

Nghe đài dự báo quê nhà bão giông

Vào ra lửa đốt trong lòng

Luống khoai đã dỡ, lúa đồng gặt chưa ?

Gió lùa qua vách phên thưa

Thằng Côi, con Cút rét thừa thiếu cơm

Mấy bà chòm xóm neo đơn

Đến khi tối lửa tắt đèn ai sang…

 

Hoa sen nở giữa ao làng

Liệu qua giông bão lụi tàn hay không ?

Phố phường nhà lớn người đông

Mấy ai hiểu hết tấm lòng mẹ quê
 

 

 

GÓC NẮNG

 

Không đủ bừng sáng

như một ngày đầu hạ

không đủ lung linh

như một sớm xuân hồng

vương vấn chút non tơ

dìu dịu

không đủ cho thu chín vàng trên màu lá

chỉ dám gom hương sen

đượm nồng chiều lộng gió

 

Góc nắng

âm thầm đổ dài sắc mật ong

gạn phù sa

ươm thắm lộc non

 

Góc nắng

nhẹ nhàng

nhuộm lại màu cho từng chiếc lá

đang xoay tròn

theo vũ điệu của ngọn gió giao mùa

 

Góc nắng

gởi tình yêu

vào bảng đen, phấn trắng

tóc gội bóng tà dương

lặng lẽ

thổi bình minh lấp lánh những trang đời

 

 

 

CỎ!

 

 

Chỉ là cỏ

thân mềm như lụa

Một cơn gió thoảng

đã nghiêng mình

lặng lẽ giữa muôn hoa khoe sắc

đôi bước chân qua giẫm vô tình

 

Nắng đùa bỡn

phóng ngàn tia lửa

hoa héo tàn, cây đổ mồ hôi

cỏ bướng bỉnh giấu mình khép lá

chờ mưa qua rạo rực đâm chồi

 

Và lốc xoáy và cuồng nộ bão

mưa trắng đồng vọng tiếng ềnh oang

bất chợt mai vàng ươm sắc nắng

mơn mởn chân trời … tít tắp xanh

 

 

 

NẺO QUÊ

 

Chẳng ai định bắc cầu kiều

Nhọc nhằn con chữ sớm chiều qua sông

Mặc cho nước lớn nước ròng

Tuổi xuân cô thả giữa dòng trầm luân


CÁI BẮT TAY
 
 
Chỉ là một cái bắt tay
Mà như duyên nợ trót vay thuở nào
Ân tình để lại đời sau
Nợ văn chương lặng gởi vào phiêu diêu
Bắt tay không nhận chi nhiều
Buông tay hút bóng đò chiều người đi