Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

NGUYỄN HÀN CHUNG:Riêng lạnh trờiTây mơ bếp ấm quê nhà

 
 
 
 

Nhà thơ NGUYỄN HÀN CHUNG

Quê quán: làng Phong Nhị, Điện An, Điện Bàn,

                            Quảng Nam

Tác phẩm: *TÌM TÔI TRONG BÓNG (Thơ - 1999).

                *NÓI HỘ PHÙ DU (Thơ - 2002).

                *THẦM THỨC CÙNG THƠ (Tập Bình).

Sắp in: *NGHỊCH LƯU CỦA TUỔI (Thơ - 2011)

1971-2006: Dạy học ở Quảng Nam-Đà Nẵng.

Hiện định cư tại: Houston, Texas, Hoa Kỳ.

Blog:  www.nguyenhanchung.com

Email: nguyenhanchung@gmail.com

Sông Thu Bồn - Quê NGUYỄN HÀN CHUNG 

 

THU QUẢNG ĐÀ - THU BOSTON 

 

Mùa chưa ngấm đã mọc niềm đau triền miên

                                                      bão tuyết

Gối quê nhà trong chập chờn say

Gío lì lợm quất ngược

Mưa mảnh dẻ rù rì điệp khúc từ New Hamsphire

 Anh dìu em lụm cụm chạm bay vàng rụng

 Bunker hill,Lexington,Gò nổi ,Sơn trà

 Mùa trùng trùng lá xanh  đâu rồi !

 quắt quay bụi chuối gió nam Lào héo xàu

 ngắn ngủi  nụ tơ  phập phồng mù tít phương trời

 giông đen

 Mùa hãi hùng thu xưa ơi

Anh kiệu con xoi thủng mái tranh ngước nhìn

vô vọng

sống lưng

lạnh

 

Bạn già hát  công quả giữa chợ Dorchester

giọng khàn khàn vịt đực

Thu quyến rũ,Thu cô liêu, Thu hát cho người

thùng phước sương đầy chưa

Đôi má hóp mẹ già địu bủng beo niềm xứ sở

Freeway vun vút sáu làn xe rào rào

Sương như mo cau úp vào thảm vàng loang lổ

Lụt tràn đường cái đường đê rồi

Mẹ cúng ông chuồng bằng nước mắt

 

Thu ơi ta hãi thu mà thương thu như xé

Thu chìm trong mưa mù  trừ âm âm độ

Líu lo ngọng nghịu phận lạc linh

Gió từ phương nào với anh cũng từ phương

                                   mùa đông bắc, nồm nam

Năm eo ngửa lòng hướng biển gió chướng triều lên

dập dềnh mái tôn trôi con chó già kinh hoàng ăng ẳng

Xe chui vào hầm xe lên cầu vượt

khúc tráng ca đường sá xứ người

rưng rức con đường quê mưa bùn nắng bụi

trốn tìm quanh quất bụi chuối bờ tre

 

Còn mấy thu vàng rơi

trên môi người tình già  còn chút dây mơ rễ má

Đỉnh Trường sơn trùng trùng Harvard University

                                                      cao ngất

Anh phủi hết tóc mờ  bước nhanh đến thế nào cũng không bao giờ còn được tới ầu ơ ví dầu…

28/03/08

PHẢN CẢM

 

quần áo có công năng che đậy dối trá

  em nhàu nhĩ  che chắn nỗi gì mà không  vạ vật kiếm chác

chém giết  đẻ ra tiền 
ăn cướp càng  đẻ ra  nhiều tiền
tiền đẻ ra tội

bán chác như  bọn em sòng phẳng lương thiện

giả sử không có bọn em giải phóng mặt bằng thế giới ngập ngụa hiếp giết tàn bạo
không lẽ người nghèo khổ đói khát không có bản năng gốc
quý bà quý cô cao vời kênh kiệu
sao bằng ‘’người ngựa ngựa người-đồng thị thiên nhai…’’

trẻ trung vụt thoáng  mấy chốc tàn phai bám đuổi quyết liệt
em  meo mốc không có thời lượng  vớ vẩn yêu iết  không gian thông thoáng khi còn có thể tận dụng sao nỡ phí phạm để cha già con dại nheo nhóc thảm thê
lẳng lơ chính chuyên là sao hay chỉ là rơi rớt tàn dư nghìn năm  buồn nôn phi lý trên miệng bọn đàn ông  rặt một phưòng mồm mép thối tha lu loa sáng người tối thú
luân lý dã nhân giả nhân đè ép bọn em cuối đường đào thoát
em đâu phải cỗ xe già nua rệu rã đâu  mà bắt phục hồi
nẻo cũ em về  ai đừng phí nhiều lời trơ tráo  bọt bã
bằng  giường chiếu thân xác  tê liệt cộng hưởng em cảm thấu rõ rành  hơn bất kỳ ai  sự trá nguỵ nhân danh quý phường hào nhoáng
hơn cả lao động chân tay một bậc
bán chác như bọn em lương thiện nhất trên thế gian này

 

RÓT MƯA VỚI TƯỢNG 

mưa rót cay từng giọt tượng câm

nín đi mừ.. gió rít căm căm

thù thì lắng tiếng giun sinh nở

rộ một chòm râu bít chỗ nằm

 

đổ xới lên mưa tiếng rủa thầm

thì đâu còn đất hít ăn năn

nỉ non cũng chẳng còn trinh huyết

áp chật bờm môi lún núi non

 

nhắm với li ti quét rối mù

mờ câm từng mảng hững hờ thu

phong long xông khói chiều đi bụi

bờ lạnh đường xa nhắn gã mù

 

chìm một vòng mưa lớt phớt 

đắm em đôi mắt cuối mùa quê

quán không chiếu rách gường không bạn

bầu chịt vòng thon ngực luống xề

 

 

mưa chẳng còn mưa mưa nhớ mưa

móc tay lên tóc quấn không vừa

lòng lên cơn tượng đau như tượng

hình chẳng chừa ai quặn gió mưa

10/06/ 2010

 

 

         

 

 

 

 

 

 
 
                     
HÀNH CU LI
 
Vất bút,ném phấn thắt lòng bay đi hề mù phương
Cỏ xanh rưng tim, cỏ vàng xoay óc
Người đi chân không dính bụi đường
Mây hỗn mang dưới thân hề khói lam chiều xốn xót
Tiếng quê nhà bằn bặt
Mẹ cha hiu hắt lâu rồi ấy ai hề nước mắt
Đùm túm thê nhi hề tung hoành trong bọc
Chân chạm Chicago con trống già ngoay ngoắt
Mưa Boston hề không giống mưa mình
Ừ thì xe ừ thì rước ừ thì tiệc hề linh đình
Phập phồng ức hề trống huơ trống hoác
Trống không hề trống không bình sinh
Ta sắp hàng hề mỏi mòn food stamp
Miếng phủ phê hề lưỡi lè không cơm
Hành nhân rục giò con đường xa thẳm
Phiền não lên đời bàn tay căm căm
Người thản nhiên hề “ Hi …you doing ?”
Lại quắn lòng hề bye bye bang Maine
Ta nhị khứ hề nam phi Houston
Ta tráng sĩ hề clean job thơm
U mê trăm đời hề thương các em…
Check, check làm vui shoping tưng bừng
Trống già lạc bầy hề nguôi rưng rưng
Đêm nằm ủ ê tím bầm vai lưng
Người cùng gốc sinh hề như ma tinh
Ngón đòn lòn trôn bỏ quên sao đành (!)
Tam khứ về quê hề ta chưa đâu
Tích góp niềm đau cho đầy bể dâu
Hề cỏ phai xanh hề còn hai tay
Nếm vác khuân hoài hề thơ thêm say
Mây nước trùng trùng thề không trắng tay…
Louisiana
 
 
 
*ĐôI ĐIỀU CHỢT NGHĨ VỀ THƠ  NGUYỄN HÀN CHUNG
 
                             
 
    Vào khoảng thập niên 1980, thơ NGUYỄN HÀN CHUNG bắt đầu xuất hiên trên Văn đàn, cùng thời với các bạn thơ ở Quảng Nam-Đà Nẵng như: Nguyễn Nhã Tiên, Nguyễn Ngọc Hạnh, Nguyễn Tấn Sĩ, Nguyễn Minh Hùng... NGUYỄN HÀN CHUNG cũng viết về quê hương, tình yêu, thân phận, thế thái nhân tình... như các bạn thơ khác, nhưng thơ NGUYỄN HÀN CHUNG thường có cấu tứ lạ, độc đáo nên đã gây được ấn tượng khá sâu sắc trong lòng độc giả.
   
Sau hơn 35 năm làm nghề dạy học ở quê nhà, năm 2006 anh cùng gia đình sang định cư tại Hoa kỳ. Mấy năm gần đây, thơ NGUYỄN HÀN CHUNG xuất hiện khá nhiều trên các trang mạng văn nghệ như: Da màu, Văn chương Việt...các tạp chí: Thư quán Bản thảo, Hợp lưu, Tạp chí Thơ... Người yêu thơ NGUYỄN HÀN CHUNG trước đây bất ngờ, ngạc nhiên vì thơ anh bây giờ giọng nhịp, ngôn từ đã khác xưa khá nhiều: gân guốc thô ráp hơn, táo bạo hơn trong cách sử dụng từ ngữ; nhịp điệu gập ghềnh cheo leo, gấp gáp, dồn nén, bức bách hơn... Không biết có phải vì anh đang được hay bị sống tại một đất nước có nền công nghiệp tiên tiên vượt bực, với nhịp sống tốc độ chóng mặt, gây nhiều căng thẳng, ức chế... nên Thơ cũng phải cuốn theo cơn lốc xoáy của thời đại?  Hay, những gì độc giả thấy khác lạ trong thơ NGUYỄN HÀN CHUNG hiện nay là kết quả của việc anh tự vượt lên chính mình, lột xác đổi mới cho thơ Việt theo kịp trào lưu thơ thế giới?
    Môi trường, hoàn cảnh sống đã khác xưa, mọi giá trị cả vật chất lẫn tinh thần đã khác xưa, không lẽ bắt Thơ cứ hoài ngân nga vần điệu cũ? Xin chân thành chúc anh gặt hái được nhiều thành công trên chặng đường đổi mới Thơ và xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc Trang thơ NGUYỄN HÀN CHUNG- những bài thơ tác giả viết trên đất Mỹ, mới gởi cho Sông Thơ cách đây mấy hôm...
                                                                                      *SÔNG THƠ 
 
 
LỤC
 
Lục tìm
đáy túi rỗng không
lục tình
còn vướng mấy dòng chua ngoa
Lục tung
ký ức mù loà
bao la đền tháp nguy nga
lộn phèo
Lục tìm bầu bạn
trớ trêu
đứa xanh mất biệt
đứa chiều ma men
lửa còn mà củi ướt nhem
đứa tàn vắt kiệt bóng đèn đòi hơ
Lục tìm
cơn cớ bơ vơ
vì đâu nên nỗi
ngai thờ  phai thiêng
lục mình
xào xáo không yên
lục tìm
ngày đại đoàn viên .Đã lầm
Mà không lục
cứ ngậm câm
anh đâu còn xứng
ăn nằm cùng em
Texas
01/08/07
 
 
 
MINH BẠCH CỎ
 

Này người bạn già 

đã đời chưa

trước sự đớn hèn truyền kiếp giống cỏ 

cỏ êm cỏ xanh cỏ mượt cỏ vàng cỏ úa tất cỏ

nước mắt chân thành nước mắt cá sấu  nhỏ xuống cỏ cũng long lanh

hà phương tung hứng  bưng bệ hoa

cỏ  vẫn minh bạch cỏ 

cỏ cũng có giấc mơ giàu sang tráng kiện

cỏ càng biết xiểm nịnh tàn khốc khi thành hoa bởi  non tơ đã từng rồ dại

trót thành hoa về  già thất thế thua thời lại  lừa kẻ  vô tâm xưng mình là cỏ

Này người bạn già  lầm lạc ơi

suốt ngày  cặm cụi tưới tắm những luống cỏ xanh ngỡ mình cao thượng lánh hoa tìm được yên bình bên cỏ

là nghi hoa đấy thôi tàn lụi cuối đời hối ngộ lừa dối bấy chầy thấp thỏm leo lan mặt đất cúi luồn

thành hoa quên tuốt tuột  bạn bầu 
 

hỏi han lời giả chữ giả đạo đức giả

nên chăng hoa héo thường hèn

hay là cỏ tươi diệt tộc 
24/04/09 

 

 

CUỐI NĂM ĂN CÁ MỘT MÌNH

con cá rô đồng bị nhốt vào tủ lạnh
lâu ngày ương cứng
mùi tanh tanh
đón xuân một giáp tí năm tuổi cọp
nhai cá nhá xương
còn nguyên mấy cái vi xù
so đũa hơi lâu
gắp khựng vào quá khứ

càng tanh càng mút
không buồn mượn rượu bán mùi
ngày cáo lão ly quê

rưới vài giọt nước mắm thum thủm
để dành từ đáy hành trang nhập cư
chùm vẩy vàng rụm
chóp chép bùi bùi màu lúa đương đòng tháng hai

xương mắc vào cuống họng
khạc nỗi niềm tuyết rơi

đón xuân một giáp tý năm tuổi cọp
nhai nhá mỏn dần
không có tha hồ chén bạn chén bầy
trơ tráo cái ly không

cơn cớ gì
không có một chút men nào
hết ho khan lại sặc ?

Gaveston Texas tháng chạp năm Sửu

  

 

 

CÚNG CƠM CHO CÚN

Bất ngờ nỗi nhớ Cún duềnh
như con sóng táp vào bên ngực rồi

Lá bàng xưa lót trong nôi
Mẹ ru ta, Cún ngóng trời mé hiên
Chút vàng Cún đã an nhiên
Thủy chung chẳng để ưu phiền cho ai

Cơm rơi cá cặn hình hài
Cún ơi nỗi nhớ chẳng phai chút nào

Phập phù chờ cuộc thớt dao
Tiếng nhai rau ráu ậm ào máu me

Nửa vòng trái đất ơi quê !
Cún người xơi chán ê hề thức ngon
Cún vào khách sạn chon von
Cún ra mỹ viện đổi hòn tinh khôi

Buồn tôi tôi tưởng Cún tôi
Lạc linh khuất núi bao rồi còn đau

Vá vàng mực đớm theo nhau
Nỗi buồn nhược đến ngàn sau vẫn òa

Cún nào là trứng là hoa.
Cún nào đến mảnh xương già tiêu diêu