Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

PHAN HOÀNG: Cánh gió mang mang hồn Sử thiêng

 

  
           NHÀ THƠ PHAN HOÀNG 

 

MƯỜI BỐN LẦN GIÔNG TỐ BIÊN CƯƠNG

 

 

1. 

núi đi trong sương lạnh

núi đi trong mây mù

núi đi trong gió cuốn

núi lặng lẽ ngắm mình thung sâu

núi bí ẩn đàn đàn mã phục

núi trùng trùng muôn vạn hùng binh

 

núi thanh niên lẫm liệt

núi thiếu nữ mơ màng

núi thiếu phụ nõn nà một con

 

núi ngút trời dũng khí người lính trấn thủ địa đầu

núi ấp ôm tâm sự thắt lòng vọng phu hoá đá

 

MÂY NÚI HÀ GIANG ( Địa đầu - Biên giới Phía Bắc)  

 

2.

 

ta là hạt bụi nung nắng phương Nam

theo di chúc chín lời của cha

về đất tổ tắm gội trong gió biên cương

lên ải thắp chín nén hương

quỳ một chân

van vái tám phương

quỳ hai chân

một phương van vái

cúi rạp mình trộn lẫn đất đai

nghe núi rừng chuyển rung những âm thanh kỳ lạ

ngựa hí

gươm khua

tên bay

trống giục

lưu luyến tiễn đưa

nỉ non than khóc

vội vội vàng vàng tiếng thở đêm tân hôn

 

gió núi khoác lấy vai ta

như bàn tay cha hiện về thầm nhắc…

 

vòng quanh khắp hành tinh này

không dân tộc nào

không đất nước nào

hiếm hoi thế hệ bình yên

nối nhau quẫy đạp bóng đêm

đứng lên

chống chọi mười bốn cuộc ngoại xâm

chống chọi mười bốn lần giông tố biên cương

giành lại từng dấu chân giao chỉ

giành lại từng viên đá cuội in bóng chim lạc chim hồng

giành lại từng tia sáng cánh cò cánh vạc

giành lại từng tiếng khóc bình yên tao nôi

 

MẸ VIỆT BAO NĂM NGÓNG CHỜ CON...

 

vòng quanh khắp trái đất

không dân tộc nào

không đất nước nào

oằn vai

gánh

mười bốn cuộc chia ly không dám hẹn ngày về

không dám tỏ bày nỗi nhớ niềm thương

không biết cha con đối đầu

không ngờ anh em bắn nhau

máu đỏ oán khóc sông

xương trắng hờn than núi

bao tinh hoa hoá thành cát bụi

bao bà mẹ tim ngừng đập vẫn mở mắt đợi con

bao người vợ úp mặt chờ chồng lửa lòng đông cứng

 

mười bốn lần trống đồng Đông Sơn thúc quân xông trận

mười bốn lần khí thiêng Đại Việt bạt vía quân thù

mười bốn lần non nước Lạc Hồng xây lại từ thương đau

 

3. 

mải theo di chúc chín lời

chơi vơi giữa trời khuya vắng

ta ngược bước gió tổ tiên

lành lạnh địa đầu sương trắng

vẫn nghe từ trong xa thẳm

núi rừng mơ hồ chuyển rung

 

có những cỏ cây bị đánh cắp xứ người cất lời trách gió

có những hồn thiêng mất quê đớn đau phẫn uất mắt đêm

 

có người lính trấn thủ tay gươm tay đàn bồng bềnh mây nước

có người đàn bà trẻ ôm con chân không chấp chới xanh non

có tiếng trống như tiếng gầm hùm beo vọng vang vách đá

 

HOÀNG HÔN TRÊN SÔNG BẠCH ĐẰNG

 

náo động bốn phương

gió âm u

ào ạt

tràn về

gió Hát Giang

gió Bạch Đằng

gió Như Nguyệt

gió và gió…

gió Diên Hồng

gió Chi Lăng

gió Đống Đa

gió Rạch Gầm

gió và gió…

gió Đông Khê

gió An Khê

gió La Ngà

gió Mộc Hoá

gió Điện Biên

gió và gió…

gió hội tụ anh linh núi sông

ào ạt tràn về

như những đạo quân bí mật thần tốc

những đạo quân mưu lược hào khí Đông A

những đạo quân chưa bao giờ rời mắt khỏi cõi bờ

chưa bao giờ rời mắt khỏi lũ sói đói di truyền luôn khát thèm cánh chim mỡ màng Lạc Việt luôn khát thèm mảnh đất rồng thiêng bay lên những giấc mơ Phù Đổng

những giấc mơ giản dị như khí trời trong lành để thở như thực phẩm an toàn để ăn như nước sạch để uống và đêm đêm lứa đôi tự do quấn nhau cháy đến sinh sôi

 

THÁC BẢN GIỐC

 

4.

núi đi trong sương lạnh

núi đi trong mây mù

núi đi trong gió cuốn

núi lặng lẽ ngắm mình thung sâu…

 

núi thức mùi hương dặm xưa trinh nữ

núi dậy hơi men chiến tướng khóc quân

 

ta như người lính mới mang thơ canh gác biên cương

say trắng đêm hầu chuyện cùng bao linh hồn trấn thủ

gió núi vẫn quấn từng bước chân đá mềm mang gien giao chỉ

quấn từng tia sáng ước mơ di truyền hoàng đế áo vải anh minh:

nhẹ nhàng mở lòng đưa kiệu hoa đón hoà khí

quyết liệt xông pha thu hồi từng ngọn cỏ lưu lạc cắt chia

 

những ngôi sao xanh đâu đó từ phương nam hiện ra

những hơi thở ái ân đâu đó từ phương nam dậy hương

những tiếng khóc sơ sinh đâu đó từ phương nam cất lên

 

gió núi vẫn quấn chặt lấy ta

như vòng tay ấm áp của cha đêm đêm hiện về thầm nhắc

con đi khắp hành tinh này…
 

 

CHẤT VẤN THÓI QUEN

 

sáng sáng tôi hay đến ngồi vào chiếc ghế ấy

nhâm nhi ly cà phê cứt chồn

đọc báo

nhìn cô chủ quán nở nụ cười hàm tiếu

 

chiếc ghế trở thành vật sở hữu của tôi

mùi cà phê cứt chồn trở thành mùi của tôi

những trang báo trở thành chữ nghĩa của tôi

nụ cười cô chủ quán trở thành tín hiệu ngày mới

 

có sáng

chiếc ghế đã có người đến ngồi

tôi ngơ ngác bỏ đi

 

có sáng

mùi cà phê không phải cứt chồn

tôi uống qua loa bỏ đi

 

có sáng

quán không tờ báo

tôi thẫn thờ bỏ đi

 

có sáng

cô chủ quán đương thì miệng im như thóc

tôi buồn buồn bỏ đi

 

có sáng

quán

cà phê

tôi

bỏ đi bỏ đi bỏ đi…

 

nhiều khi mắc cười tôi chất vấn tôi

vì sao con người cứ tự đánh lừa mình bằng những                                                      thói quen

không học nổi con sông biết thích nghi đổi dòng

                              băng băng về phía trước?

 

 

EM NÓNG DẦN LÊN

 

khí hậu biến đổi từng ngày

trái đất nóng dần lên từng ngày

gió thốc mạnh từng ngày

nước dâng cao từng ngày

rừng cháy lan từng ngày

 

những đàn chim di cư tìm bầu trời mới

hay chờ chết?

những đàn cá di cư tìm nguồn nước mới

hay chờ chết?

những đàn thú di cư tìm cánh rừng mới

hay chờ chết?

 

khí hậu biến đổi từng ngày

da thịt em nóng dần lên từng ngày

hành tinh ta tốc hành khám phá thế giới mới từng ngày

 

em

cởi bỏ mọi trang phục pha lê nứt vỡ

cởi bỏ mọi tư duy hình thức đa khô đình nát

                                                   bến cạn

hoà nhập vào cơ thể ta đang tốc hành về phía

                                                  ánh sáng

hay đóng cửa

tự huyễn hoặc mình

chờ chết?

 

VỀ MỘT ĐOẠN PHIM BUỒN

 

gã mặt thú chồm lên

người mẹ ngã quỵ

chiếc gậy tre chới với đỡ tuổi già chới với

 

mỗi nắm đấm nặng ký tung ra

một nhát chém lạnh lùng đao phủ

bầm nát thân thể dòng sông kiệt quệ sinh thành

 

đoạn phim buồn hơn cơn địa chấn

xô nghiêng những bảng vàng thành tích hư danh

đóng băng những cái lưỡi robot giáo điều

                                           đạo đức giả

còn bao nhiêu gương mặt lẩn khuất tối tăm

                                      thương tật tâm hồn?

 

 

 

 

          @ Trang Thơ PHAN HOÀNG

NHỮNG NGỌN GIÓ VÔ DANH

 
người ơi từ đâu theo gió bay đi

từ đâu hồn thiêng bay về cùng gió

 
đêm đêm bỗng nghe bóng cây ngọn cỏ

tiếng ai trong gió lạnh rơi thì thầm

 

đêm đêm bỗng nghe rừng xanh thành cổ

bước ai trong gió lặng trôi bềnh bồng

 

người mới con trai người vừa con gái

ước mơ căng tràn ngực gió thanh xuân

 

người lên đầu non người xuôi cuối bể

xác hoá mây bay hồn về đất mẹ

 

người từ ngàn năm người không tên tuổi

bỗng gió theo về bỗng gió bay đi

Quảng Trị 4.2011
 
 
 
  * ĐÔI LỜI GIỚI THIỆU & CHÚC MỪNG 
 
 
Sông BA- dòng sông quê đã và đang nuôi lớn bao
HỒN THƠ  Đất PHÚ trời YÊN, trong đó có PHAN HOÀNG...
 
 
 
Sau hai tập thơ đã xuất bản: TƯỢNG TÌNH và HỘP ĐEN BÁO BÃO, nhà thơ PHAN HOÀNG đang hoàn thành tập Trường ca BƯỚC GIÓ TRUYỀN KỲ. Ngoài những bài thơ viết về tình yêu lứa đôi  nồng cháy, cuồng nhiệt, về quê hương đau đáu diết da, hay chiêm nghiệm về thế thái nhân tình qua cái nhìn triết lý nhân sinh... vài năm gần đây, PHAN HOÀNG làm khá nhiều thơ về đề tài Lịch sử. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên vì từ nhiều năm trước, PHAN HOÀNG đã nổi tiếng cả nước với bộ sách PHỎNG VẤN TƯỚNG LÃNH VIỆT NAM và anh đang là hội viên Hội Sử học Việt Nam. Nhưng điều đáng chú ý và trân trọng là: các bài thơ viết về đề tài lịch sử của PHAN HOÀNG với ngôn ngữ thơ giàu chất chính luận- sử thi, giọng nhịp bi tráng, vừa khí phách  hào sảng vừa đớn đau giằng xé... đã để lại trong lòng người đọc những cảm xúc mãnh liệt, gây được ấn tượng sâu sắc, gợi cho người đọc chiêm nghiệm về các sự kiện nổi bật trong các giai đoạn lịch sử đã qua, đồng thời soi rọi đối chiếu với thời cuộc hiện tại. Đọc thơ lịch sử của PHAN HOÀNG như "nghe" được Hồn thiêng Sông Núi phảng phất ẩn hiện đâu đây trong tiếng gào thét của gió ngàn sóng biển...
 Nhà thơ PHAN HOÀNG cũng tỏ ra khá nhạy cảm với thời sự đời thường, không ít bài thơ của anh được cấu tứ từ một mẩu tin đăng trên nhật báo, để Thơ góp tiếng lên án cái xấu, cái ác... với ước mong cuộc đời ngày càng tốt đẹp hơn.
 
Vừa nhận được tin vui: Nhà thơ PHAN HOÀNG mới được kết nạp vào Hội NHÀ VĂN VIỆT NAM, SôngThơ xin chúc mừng nhà thơ và nhân dịp này, xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bốn phương: TRANG THƠ PHAN HOÀNG!
                                                          * SÔNG THƠ
 
  
 
MẮT GỖ
 
những vân gỗ như những con mắt ngây thơ

trong ngôi nhà sang trọng

nền bọc nhung

tường ốp kín gỗ quý

 

chủ nhà thuyết minh về bộ sưu tập gỗ của mình

hùng hồn như trên diễn đàn chỉ đạo công tác 
                                                 bảo vệ rừng
hùng hồn như trên diễn đàn chỉ đạo phòng chống
                                                    tham nhũng

một ngọn lửa dẳng dai chót lưỡi

 

ở đâu đó có cánh rừng già đang hấp hối

ở đâu đó có người kiểm lâm mới bị trả thù

ở đâu đó có ngọn núi trọc xói mòn vừa ngã sập

ở đâu đó có cơn lũ quét thất thanh tiếng thú
                                                 tiếng người

 

những vân gỗ quý

trong ngôi nhà sang trọng

như những con mắt lửa giấu kín hờn căm

chờ ngày phát hoả.

 

KHI NGƯỜI NÔNG DÂN RỜI KHỎI CÁNH ĐỒNG

 

 

người nông dân

                         lần lữa

                                     rời cánh đồng

ngọn gió lạc đường bay

nặng nề chậm chạp

như con bò già kéo cày giữa trưa đứng bóng

sau lưng thời gian sấm chớp

 

không còn nữa những tối lai rai bàn giống lúa mới

không còn nữa những khuya bồn chồn tỉnh giấc đợi tiếng gà

không còn nữa những trưa thiêm thiếp chiêm bao giữa bầy tu hú

không còn nữa những chiều hỉ hả đốt đồng mùa gặt bội thu…

 

người nông dân

                         lững đững

                                          ngoảnh lại cánh đồng

ngọn gió lạc đường bay

nặng nề chậm chạp

như cánh chim cô đơn chấp chới rặng núi chiều đông

sau lưng đất đai sấm chớp

 

màu cỏ sân gôn sẽ thay màu lúa tình tự ngàn đời

dãy dãy tường cao sẽ thay bờ vùng bờ thửa

từng dải khói đen sẽ thay những đàn cò trắng

tiếng máy buốt đêm sẽ thay tiếng nhạc côn trùng…

 

người nông dân

                        lầm lũi

                                    để lại cánh đồng

ngọn gió lạc đường bay

nặng nề chậm chạp

như người lính bị tước vũ khí cúi mặt rời khỏi chiến trường

sau lưng rền vang sấm chớp...

 

 

VỌNG PHU TRÊN CÁT

 

 

chiều như mọi chiều

chị ngồi ôm con chờ chồng trên bãi cát

cơn bão đi qua

để lại sau lưng trời hoang đổ nát

thuyền anh không về nữa rồi

con thơ có biết gì đâu

 

anh không về nữa rồi

con thơ có biết gì đâu

tiếng đau làng chài lẩy bẩy đêm thâu

trời đầy mắt sao lạnh lùng chẳng thấy

biển hết cơn điên nằm hát vô tình

 

chiều như mọi chiều

chị ngồi ôm con

đôi mắt lặng thinh

nơi thuyền anh thường về những đêm hò hẹn

nơi lần đầu chị bẽn lẽn trao anh hoa trinh thánh thiện

dưới ánh trăng thề nguyện cầu biển trời mãi được bên nhau

 

anh không về nữa rồi

con thơ có biết gì đâu

sương xưa lẻ loi chít trắng mái đầu

gió xuống máu ngông giở trò thủ thỉ

biển hết cơn điên nằm hát vô tình

 

chiều như mọi chiều

chị ngồi ôm con

ôm cơn bão đời mình

nàng Vọng Phu hoá thân trên cát

trăng sao rón rén đi qua

những lời cầu hồn thảng thốt bay qua

từ cõi hư vô cơ hồ tiếng ai thầm nhắc:

anh không về nữa rồi

con thơ…

 

 

 

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÍCH THỰC

 
mọi định nghĩa về phụ nữ mà tôi biết

mọi lý luận về cái đẹp mà tôi biết

chợt trở nên vô nghĩa

trước một nét kiêu sa

chợt trở thành mây khói

trước một người đàn bà

một người đàn bà đích thực

 

tất cả nguồn năng lượng mặt trời dường như thu hết vào lồng ngực nàng

tất cả mọi dòng sông dường như trôi hết vào cơ thể nàng

tất cả mọi bông hoa dường như khép mình bên từng đường cong giới tính của nàng

tất cả vui buồn cuộc đời dường như gom hết vào ánh mắt nàng

 

đừng hỏi nàng là ai và từ đâu đến

nàng chưa bao giờ bước vào giấc mơ của tôi và bạn

nhưng nàng có thể là người đang ở cạnh bạn và tôi

nàng không hiện hữu trên thế giới này

nhưng nàng có thể ẩn hiện trong trái tim mỗi con người

 

nàng mang nét hồn nhiên Mỵ Châu

sự thông minh Ỷ Lan

bi kịch Huyền Trân

ngôn ngữ Ngọc Hân

và cả quyền năng Đặng Thị Huệ

 
 
BỰC MÌNH NGHE TRƯƠNG CHI KHÓC
 
 
ta biết Trương Chi không bao giờ khóc

chỉ có nụ cười chẳng hé trên môi

nụ cười của ngôi sao lạ

cuộc tình như một lằn roi

 

ta biết Trương Chi không bao giờ khóc

chỉ có tài hoa chẳng thốt nên lời

tài hoa giữa ảo trùng tai hoạ

đừng thương hại chàng vội Mỵ Nương ơi!

 

những ngôi sao ngang trời thao thức

thuyền Trương Chi lãng đãng bến mơ

để lại ngàn năm

                            tiếng khóc dại khờ…
 
 

 KÝ ỨC HOA HỒNG

    mỗi số phận chứa một phần lịch sử

                                   E. Evtusenko

 

em hát cho tôi triệu hoa hồng đỏ thắm

em đọc cho tôi lịch sử với số phận con người

hoa hồng vẫn nở dẫu thời tiết cuộc đời thay đổi

không ai cao cả hơn ai khi còn khóc trong nôi

 

và lịch sử đã mang đổi thay đến từng số phận

thay đổi bầu trời

thay đổi tư duy từng ngọn núi con sông

nhưng em ơi có một điều lịch sử không thể làm thay đổi:

ký ức tình yêu trong mỗi đoá hồng!