MƯỜI BỐN LẦN GIÔNG TỐ BIÊN CƯƠNG

  
           NHÀ THƠ PHAN HOÀNG 

 

MƯỜI BỐN LẦN GIÔNG TỐ BIÊN CƯƠNG

 

 

1. 

núi đi trong sương lạnh

núi đi trong mây mù

núi đi trong gió cuốn

núi lặng lẽ ngắm mình thung sâu

núi bí ẩn đàn đàn mã phục

núi trùng trùng muôn vạn hùng binh

 

núi thanh niên lẫm liệt

núi thiếu nữ mơ màng

núi thiếu phụ nõn nà một con

 

núi ngút trời dũng khí người lính trấn thủ địa đầu

núi ấp ôm tâm sự thắt lòng vọng phu hoá đá

 

MÂY NÚI HÀ GIANG ( Địa đầu - Biên giới Phía Bắc)  

 

2.

 

ta là hạt bụi nung nắng phương Nam

theo di chúc chín lời của cha

về đất tổ tắm gội trong gió biên cương

lên ải thắp chín nén hương

quỳ một chân

van vái tám phương

quỳ hai chân

một phương van vái

cúi rạp mình trộn lẫn đất đai

nghe núi rừng chuyển rung những âm thanh kỳ lạ

ngựa hí

gươm khua

tên bay

trống giục

lưu luyến tiễn đưa

nỉ non than khóc

vội vội vàng vàng tiếng thở đêm tân hôn

 

gió núi khoác lấy vai ta

như bàn tay cha hiện về thầm nhắc…

 

vòng quanh khắp hành tinh này

không dân tộc nào

không đất nước nào

hiếm hoi thế hệ bình yên

nối nhau quẫy đạp bóng đêm

đứng lên

chống chọi mười bốn cuộc ngoại xâm

chống chọi mười bốn lần giông tố biên cương

giành lại từng dấu chân giao chỉ

giành lại từng viên đá cuội in bóng chim lạc chim hồng

giành lại từng tia sáng cánh cò cánh vạc

giành lại từng tiếng khóc bình yên tao nôi

 

MẸ VIỆT BAO NĂM NGÓNG CHỜ CON...

 

vòng quanh khắp trái đất

không dân tộc nào

không đất nước nào

oằn vai

gánh

mười bốn cuộc chia ly không dám hẹn ngày về

không dám tỏ bày nỗi nhớ niềm thương

không biết cha con đối đầu

không ngờ anh em bắn nhau

máu đỏ oán khóc sông

xương trắng hờn than núi

bao tinh hoa hoá thành cát bụi

bao bà mẹ tim ngừng đập vẫn mở mắt đợi con

bao người vợ úp mặt chờ chồng lửa lòng đông cứng

 

mười bốn lần trống đồng Đông Sơn thúc quân xông trận

mười bốn lần khí thiêng Đại Việt bạt vía quân thù

mười bốn lần non nước Lạc Hồng xây lại từ thương đau

 

3. 

mải theo di chúc chín lời

chơi vơi giữa trời khuya vắng

ta ngược bước gió tổ tiên

lành lạnh địa đầu sương trắng

vẫn nghe từ trong xa thẳm

núi rừng mơ hồ chuyển rung

 

có những cỏ cây bị đánh cắp xứ người cất lời trách gió

có những hồn thiêng mất quê đớn đau phẫn uất mắt đêm

 

có người lính trấn thủ tay gươm tay đàn bồng bềnh mây nước

có người đàn bà trẻ ôm con chân không chấp chới xanh non

có tiếng trống như tiếng gầm hùm beo vọng vang vách đá

 

HOÀNG HÔN TRÊN SÔNG BẠCH ĐẰNG

 

náo động bốn phương

gió âm u

ào ạt

tràn về

gió Hát Giang

gió Bạch Đằng

gió Như Nguyệt

gió và gió…

gió Diên Hồng

gió Chi Lăng

gió Đống Đa

gió Rạch Gầm

gió và gió…

gió Đông Khê

gió An Khê

gió La Ngà

gió Mộc Hoá

gió Điện Biên

gió và gió…

gió hội tụ anh linh núi sông

ào ạt tràn về

như những đạo quân bí mật thần tốc

những đạo quân mưu lược hào khí Đông A

những đạo quân chưa bao giờ rời mắt khỏi cõi bờ

chưa bao giờ rời mắt khỏi lũ sói đói di truyền luôn khát thèm cánh chim mỡ màng Lạc Việt luôn khát thèm mảnh đất rồng thiêng bay lên những giấc mơ Phù Đổng

những giấc mơ giản dị như khí trời trong lành để thở như thực phẩm an toàn để ăn như nước sạch để uống và đêm đêm lứa đôi tự do quấn nhau cháy đến sinh sôi

 

THÁC BẢN GIỐC

 

4.

núi đi trong sương lạnh

núi đi trong mây mù

núi đi trong gió cuốn

núi lặng lẽ ngắm mình thung sâu…

 

núi thức mùi hương dặm xưa trinh nữ

núi dậy hơi men chiến tướng khóc quân

 

ta như người lính mới mang thơ canh gác biên cương

say trắng đêm hầu chuyện cùng bao linh hồn trấn thủ

gió núi vẫn quấn từng bước chân đá mềm mang gien giao chỉ

quấn từng tia sáng ước mơ di truyền hoàng đế áo vải anh minh:

nhẹ nhàng mở lòng đưa kiệu hoa đón hoà khí

quyết liệt xông pha thu hồi từng ngọn cỏ lưu lạc cắt chia

 

những ngôi sao xanh đâu đó từ phương nam hiện ra

những hơi thở ái ân đâu đó từ phương nam dậy hương

những tiếng khóc sơ sinh đâu đó từ phương nam cất lên

 

gió núi vẫn quấn chặt lấy ta

như vòng tay ấm áp của cha đêm đêm hiện về thầm nhắc

con đi khắp hành tinh này…