Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

PHỤNG LAM: Tìm Xưa kỷ niệm - Tìm Mới câu Thơ

                                                                            
                                                                            
 
             
            Nhà thơ PHỤNG LAM
 
 
KHÚC LƯU VONG BẦY CHIM SẺ
 
Cứ ngỡ
bay quanh đời bầy chim sẻ
nhặt hạt thóc đồng rơi
ra bờ sông uống nước
hóng gió thổi qua đồi
đậu vườn cà sân trước.
 
Năm tháng đổi thay
thiên nhiên đổi thay
bầy chim sẻ đổi thay
cả âm thanh tiếng hát
Bay về đậu nóc phố chóp lầu
thả lời vui hàng cây đường hẻm nhỏ
đêm đèn mờ đèn tỏ
điệu nhạc rốc xập xình
thâu canh vang tiếng cười men rượu
 
Không còn mổ hạt thóc đồng rơi
mổ lời nhạc rốc
không uống nước sông trôi
uống âm thanh cuồng loạn
không đậu cành tre còi
đậu ánh sáng ngọn đèn mờ ảo.
 
Bầy chim sẻ cất lên tiếng hát lưu vong
làm tóc câu thơ bạc trắng
vàng lòng cây cỏ miền quê
đôi cánh mỏi chân trời xa vợi
mỗi ráng chiều khắc khoải thương về …
 
 
TRĂNG PHÙ SA
 
 
Trắng phau
màu áo cò xa
chở ngan ngát trăng phù sa mẹ đầy.
chín chiều
thắt ruột vườn cây
màu cò lượn vẽ bóng mây quê nhà
 
Bơ vơ
lời cỏ ơi à
mà sao tím giọng canh gà biền sông
đêm chia
sương khói hư không
trăng phù sa mẹ mênh mông ngọt ngào.
 
Vai làng
gồng gánh ca dao
chín chiều thắp lửa nao nao lòng người.
 
 
 
MỖI NGÀY
 
Mỗi ngày em lặng im điểm trang khuôn mặt mới
giã từ mùa cũ sang sông
bình minh khát thèm cảm xúc.
 
Mỗi ngày trước gương soi – em khác
hạnh phúc xâm thực lên ngôi
tương lai phía trước.
 
Mỗi ngày đôi mắt em thông minh
đọc những tia nắng hồng ngõ lạ
giác quan thuần thục ấm tình.
 
Cuối ngày ngọn gió khỏa thân
xé vụn hình hài ngôn ngữ
thả bay thăm thẳm phương trầm.

 
ÂM THANH
 
Cộc! cộc! cộc!
chim gõ kiến mổ nhỏ nhoi vào tháng năm
vào bộng cây quỵ cháy
vào cánh rừng trụi trơ
và dòng sông cạn kiệt.
 
Dưới thung sâu
thầm lặng
lũ mối hì hục tha đất đắp nấm mộ buồn
giọt nai rừng gầy guộc
lau nước mắt tro than.
 
          Bầy dơi hoang
cưu mang giọt vàng
 cộc!
cộc!
cộc!
 
 
Sao mùa xanh chưa trả lại
phục sinh suối nguồn cỏ cây!
tôi ngồi xâu gió kẽ tay
thương âm thanh gõ khô gầy tháng năm.
 
 
 
 
* Trang thơ PHỤNG LAM 
                                     
 
 TÌM XƯA
 
Ta về
vạch cỏ tìm xưa
chỗ rơi hạt cốm
đầu mùa lúa non .
 
  
Lang thang
cuối bãi trăng tròn
tìm câu hát cũ
có còn nhớ ta !
Cứ tìm
dẫu có xót xa
cái xưa dẫu có
quên ta …
              cứ tìm.
 
Tìm xưa
xưa vẫn im lìm
trong ta còn sóng
nổi chìm ngổn ngang.
 
 
CHIM THƠ BAY QUA MÙA GIÓ NGƯỢC
 
 
 
Nhà thơ PHỤNG LAM thường viết về kỷ niệm- cái ngày xưa tưởng đã xa đã cũ, nhưng đọc thơ anh, ta lại thấy cái ngày xưa ấy vẫn còn tươi rói, mới mẻ và kỷ niệm ấy như đang diễn ra trong từng phút giây hiện tại. PHỤNG LAM vốn tính hiền hoà, nhỏ nhẹ, không bao giờ "tuyên ngôn" điều gì về ĐỜi cũng như về THƠ. Anh cứ lặng lẽ đổi mới thơ mình mỗi ngày qua từng câu chữ, ngôn từ, nhịp điệu,  ngắt dòng, cấu tứ... PHỤNG LAM như người đào vàng ở thượng nguồn sông Vu Gia- quê anh: cần mẫn, kiên nhẫn đãi hàng tấn cát để lọc lấy những hạt tấm vàng ròng. Đồng nghiệp và ngưởi đọc khó tính cũng phải "tâm phục khẩu phục" ghi nhận những thành tựu đáng trân trọng của PHỤNG LAM trong việc cách tân thơ của riêng anh. Ngay lục bát là thể thơ rất khó "làm mới", PHỤNG LAM cũng đã viết được nhiều bài lục bát thành công, gây được ấn tượng đẹp trong lòng bạn- đọc- yêu- thơ cũng như các bạn viết chuyên điểm bình thơ...
 
 Cách đây khoảng dăm bảy năm, PHỤNG LAM in tập thơ đầu tay: KHÚC LƯU VONG BẦY CHIM SẺ. Đầu năm 2011, anh cho ra mắt tiếp tập thơ thứ hai: MÙA GIÓ NGƯỢC, do NXB VĂN HỌC ấn hành. SÔNGTHƠ xin chúc mừng nhà thơ PHỤNG LAM và nhân dịp vui này, xin trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả: TRANG THƠ PHỤNG LAM! Xin quý độc giả đọc thêm bài cảm nhận về MÙA GIÓ NGƯỢC của nhà thơ BÙI XUÂN đăng trên mục SÓNG LUẬN.
 
                                                                 * SÔNG THƠ
 
 
NHỚ MẸ
 
Chiều
đánh đu thời gian nỗi nhớ
Mẹ kéo sợi ngày dài ra
uốn sợi đêm ngắn lại
tấm mẳn chắt chiu
cho con đủ cơm lành áo
ra đời phải là hạt gạo trên sàng.
 
Phía chân trời
chim bói sóng lang thang
ngước vầng trăng ảo mờ tròn khuyết
làm sao có thể vôi lòng
không thấm thía…
 
Sóng biển khuya hành khất miếng đêm
hành khất nỗi niềm
con tựa ngực thời gian huyền mật.
 

 
 VẼ
 
Vẽ mình
nhúng bút đĩa mưa
trái tim đời
ném vào xưa
chín lòng.
 
Vẽ quê
nhúng bút trăng trong
tiết xuân lồng lộng
dòng sông chảy vàng.
 
Vẽ em
chấm mực sương ngàn
nụ hôn buổi ấy
còn…
ngan ngát hồn.