Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

TRẦM MẶC THÁP CHĂM IM LẶNG TOẢ HƯƠNG THƠ

MÙI THƠM CỦA IM LẶNG- tập thơ thứ hai của Đồng Chuông Tử được vào chung kết giải Bách Việt 2009, nên được tài trợ ấn hành. Tôi gặp anh lần đầu tiên ở toà soạn tạp chí Đương Thời, được anh ký tặng tập thơ mới còn thơm mùi giấy mực. Qua chuyện trò, lúc ấy tôi mới biết Đồng Chuông Tử là người Chăm, quê Ninh Thuận; mặc dù trước đó, tôi đã nhiều lần đọc thơ anh đăng trên các báo. Nhìn chung, thơ ĐCT có "không khí" rất lạ: trầm mặc, hư hư thực thực, hư thực thực hư...như là thoang thoảng mùi nhang khói pha lẫn hương hoa dại, trong nắng gió một trưa thanh vắng bên chân tháp cổ... Theo tôi, với thơ ĐCT, nhiều bài chỉ nên đọc thầm một mình trong thinh lặng; chứ đọc thành tiếng hoặc đem ra luận bình thì thơ mất..."linh". Điều này tương tự như đến viếng tháp Chăm mà kéo cả đòan khách du lịch ồn ào huyên náo thì chẳng "thấy" hoặc "gặp" được gì... Đó là cảm nhận của riêng tôi, chưa chắc giống với nhiều độc giả khác.Thôi, không dám nhiều lời, xin trân trọng mời bạn đọc vào thăm
"Tháp thơ" Đồng Chuông Tử!  - NVT.  
      THƠ  ĐỒNG CHUÔNG TỬ
 

 

XÔNG KHÓI CƠN MƯA

 

Và dòng suối lòng tôi đã dọn sạch

Một niệm khổ đau 

Như con nắng ban mai vừa thức dậy

Trên quả đồi nhân gian tươi xanh

Ngát hương ánh sáng 

Một mảy bụi

cọng mây

hòn nước

Tróc rụng trầm luân từng ngày 

Và tiếng chuông thấm phía kia trang gió

Xông khói cơn mưa chùa chiềng

Mùi chay tịnh chiều nay. 

 

LẦY LỘI CẢM GIÁC

 

Mỗi người là một cơn mưa

Đổ vào thành phố hình thức

Kiêu sa cảm giác 

Sự hở hang của những cánh rừng bạt ngàn

mọc rậm rực lòng giấy

lênh đênh định lượng

Nỗi ngột ngạt bát ngát trí nhớ

xa hoa lên xanh bập bẹ mùa màng 

triệu thân phận cuốc cày cặm cụi

trên cánh đồng trương nở khẩu phần

lanh canh đạm bạc 

sự chắp vá của những phương pháp chống dột tạm thời

được khai sinh vội vã

làm lầy lội cơn mưa tôi. 

 

 

DỘT NỘI DUNG

 

Nội dung như một mái nhà lộng gió

Che mát suy nghĩ mùa nóng

Xanh um tư tưởng, cảm xúc thanh nồng

Cho cơn mưa hình thức tật nguyền thôi thau hứng

Cho bụm nắng ngời quả vui lừng lững 

Ngoài kia bụi đã đậu xuống

Lát ngày mỏng mảnh nắng mưa

Cư lưu ngát phiền phố mắt 

Thời bây giờ nhìn đâu cũng thấy dột

Thế giới nội dung

Nếu cơn mưa là nội dung của thời tiết

Róc rách xô nước nhà mẹ lúc nửa đêm

Chỉ thuần túy là thân phận của mái nhà

Thì sự vô cảm, lọc lừa, xung đột, chiến tranh,…

Là nỗi dột ròng ròng dã thú 

Nội dung ngày càng toang hoác, ẩm mốc và chằng chịt mạng nhện. 

 

 

 
 

Nhà thơ ĐỒNG CHUÔNG TỬ tại Ngày Thơ VN 2010, Hà Nội

 

 

HIỆN HỮU LƠ THƠ 

 

Xin cảm ơn Thượng đế đã bày ra nhiều quái tật

Tôi lỡ khai sinh một quái tật trời hành

Những bài báo đọc xong rồi vứt

Riêng câu thơ hiện trạng ngát xanh

 

Sống nhiều hơn mỗi ngày thơ còn cần lãng mạn?

Đương thời đang gầy guộc phận người

Vật chất đó ăn no rồi chán

Tư tưởng lên rậm rạp từng lời

 

Tôi gõ vào thơ miệt mài sự thật

Chứng nhân niềm tranh cãi ngày mai.

 

 

 

LINH DƯỢC HOANG Dà 

                      

                       Cho B.G và những người anh em

 

Buổi sáng trổ đầy giàn giao hưởng

Bông âm thanh bạn bè

Nở lừng góc phố

 

Con đường một chiều cổ hai hàng cây thượng thọ

Thỉnh thoảng vòng xe quành ngược không đắn đo

 

Phía trên chỗ ngồi của chúng ta

Em hồn nhiên tươi đỏ

Lắc rắc hậu hiện đại xuống đương thời

 

Học thuyết có thể được tư duy là biển cả

Con sóng cách tân vỗ xối ngôn ngữ tục huyền

Triều cường bất tận

 

Cô đơn một khóm linh dược hoang dã

Trong thành phố lầy lội vật chất đậu mùa.

 

 

 

LẮNG NGHE NHỮNG TÀN THUỐC 

 

 

Khi mọi thứ vừa được dọn dẹp sạch sẽ trên bàn kia

Chỉ còn lại mỗi chúng ta

Những tàn thuốc từng cháy rực rỡ môi người

 

Hiến dâng là sứ mệnh bùng vỡ thuần khiết

Của lửa, cảm xúc và tín ngưỡng

Rồi ngủ đầm đìa

Mốc meo bóng tối

 

Dấu môi đời còn nóng hổi

Lỏng ngón tay đã lạnh toáng lên.

 

 

NẾM CẢ THẾ GIỚI

 

Tôi có một quê hương nho nhỏ

hay gùi vào lòng

thức khuya cũng thương

dậy sớm cũng nhớ

như viên bi của tuổi nhỏ bọc trong túi áo

tôi cứ thọc tay dò chừng 

khi núi cao vằng vặc trăng thơm

lúc biển sâu đục ngầu sóng giận

đôi lần đạo mạo hoàng cung

bốn mùa bạt hoang bụi bặm

Mênh mông giật mình 

Tôi cũng có một quê hương rộng lớn

60 năm đi đứng nằm ngồi

Đi cho đã đời chạm trổ

Mòn đôi bàn chân ánh sáng nhiệt đới

No nê hàm lượng chum lời 

Còn thèm con đường long lanh gai nhọn

Còn mơ sắc màu rực rỡ ngụ ngôn 

Thế giới của tôi là quê hương

Quê hương của tôi là thế giới 

Đền tháp đã lung linh dòng sông

Thiểu số nhổ neo định phận.

 

 

 

.