Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

6 NHÁNH GIÊNG XANH

6 người con đất Cố đô - sông Hương núi Ngự gồm các nhà thơ: TÔN NỮ HỶ KHƯƠNG, HỒ ĐẮC THIẾU ANH, TÔN NỮ THU THUỶ,
 TRẦN HỮU LỤC, CAO QUẢNG VĂN, TRƯƠNG NAM HƯƠNG đang sống và viết ở Sài Gòn; mỗi người một bút pháp, một cung bậc suy nghĩ và cảm xúc khác nhau, nhưng có cùng nỗi NHỚ HUẾ- quê nhà... Dường như để sưởi ấm lòng nhau vào những ngày cuối năm giáp Tết, 6 nhà thơ đã tề tựu, góp mặt chung lòng qua tập thơ GIÊNG XANH - NXB THANH NIÊN 2011. SÔNG THƠ vừa nhận được tập thơ GIÊNG XANH- rất ĐẸP và SÂU LẮNG về cả hình thức lẫn nội dung, do nhà thơ TRƯƠNG NAM HƯƠNG gởi tặng. Xin chúc mừng 6 nhà thơ xứ Huế! SÔNG THƠ xin chân thành cám ơn quý thi hữu. Nhân dịp này, SÔNG THƠ xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc yêu thơ bốn phương: Trang thơ 6 NHÁNH GIÊNG XANH, gồm một số bài thơ trích từ tập thơ trên. Xin mời quý độc giả cùng thưởng thức! 
 
 
 
 
 
 
Nhà thơ TÔN NỮ THU THUỶ 
 
 
THỀM XƯA
Tôn Nữ Thu Thuỷ
 
Bao nhiêu bụi cuốn bên trời
Con đường phía trước gọi mời dấu chân
Kể xa từ tuổi xuân phân
Mái hiên thơ ấu đã dần nhạt thưa
Chim đâu tiếng sẻ khêu mưa
Từng mùa lá rụng cho thừa nhớ quên.
 
Về theo bước nhớ ngày xuân
Trời thì cao, bậc thềm gần lặng yên
Bỗng dâng đầy một nỗi riêng
Mộc hoa vẫn nở bên viền gạch nâu
Khóm hoàng trang, gốc mãng cầu
Đất trời luôn biết nơi đâu quê nhà
Nụ cười của mẹ trong hoa
Con từ mạch thở nghe ra nỗi mình
Thềm ơi hạt đất nghiêng mình
Bao nhiêu sâu thẳm tượng hình nơi đây
Tay vin bờ đá chưa phai
Nguồn cơn mắt ướt sum vầy nỗi vui.
 
 
HỘI AN
Tôn Nữ Thu Thuỷ
 
Chiếc khăn quàng lạ lùng
Dệt từ hơi mát mưa xuân
Bao tranh màu nồng ấm
Vẻ nhỏ nhoi thầm lắng con đường
Hương thơm bắp nướng lò than
Chiếc khăn quàng nồng nàn
Như môi cười
Như mắt nhìn
Như sự gần gũi
Thả lên vai Hội An
Ngói không thể cũ hơn nữa
Mái cầu cong, những viên gạch nâu
           hoa văn sành sứ không thể
                 im lặng tỏ bày hơn nữa
Tôi có được
Những điều còn lại
Bước chân ai
Bối rối
Khẽ khàng
Qua đây
Trở lại đây
Thiên thu.
 
 
 
 
 
Nhà thơ HỒ ĐẮC THIẾU ANH 
 
 
DẤU LÁ KIM CHÂM
Hồ Đắc Thiếu Anh
 
Thuở con đi
Cây thiên tuế mẹ mới ươm hai lá
Ngày con về
Cây trổ kín một vòng ôm
Kỷ niệm sụt sùi dấu lá kim châm
Còn đâu những tháng ngày
Mẹ cùng con nồi khoai bếp lửa
Chừ tóc mẹ
Chìm sương hơn một nửa
Chừ tóc con
Lấm tấm hạt mưa pha
Sóng mắt chiều thu bịn rịn khói quê nhà
Lòng xao xác tháng ngày xa Huế
 
Ngày con về
Luống đất gầy còn nguyên bóng mẹ
Cơn nhớ trũng buồn tím vạt chiều phai
Thương mẹ sớm hôm
Lặng nhìn con cứ ngỡ nắng ban mai
Mẹ đâu biết
Thuyền nan con chống chèo biển lớn
Tình mẹ thênh thang
Rót vào tim con không sóng gợn
Nhịp võng thời gian
Đong đưa tuổi mẹ âm thầm
Ngày con về
Lòng đau nhói dấu kim châm
Dấu lá thiên tuế mẹ trồng ngày xưa ngày xửa.
 
 
Tranh: Hoạ sĩ VI VI 
 
ÁO XUÂN
Hồ Đắc Thiếu Anh
 
Xênh xang áo lụa khoe tà
Em tôi trong nắng bước ra mỉm cười
Môi hồng má lúm tươi mươi
Áo bay mát rượi góc trời mai xưa
Hương nhớ theo gió vào mơ
Mây bay ngang mắt nhặt thưa se lòng
Thuở còn mộng tím bên sông
Tuổi đôi tám tình trắng trong để dành
Ngây thơ tà lụa mong manh
Buộc tay nhau hẹn sẽ thành một đôi
Vui như tiếng trẻ con cười
Nụ tầm xuân biếc giấu lời hôm qua
Bây giờ tà lụa kết hoa
Thuyền trong nháy mắt trôi xa nghìn trùng
Bây giờ tình nhớ áo xuân
Mùa về men nhạc trổ cung Mi buồn
Bây giờ nắng vẫy cung thương
Bóng em chao nước sông Hương dịu lòng
Ngỡ như còn nõn ngày không
Xênh xang áo lụa xuân nồng hương quê.
 
 
 
 
Nhà thơ TÔN NỮ HỶ KHƯƠNG 
 
 
XUÂN MUÔN THUỞ
Tôn Nữ Hỷ Khương
 
Rộn rã nghe lòng dâng ý sống,
Xa chừng trông thấy bóng xuân tươi.
Cỏ cây vội vã thay màu áo,
Đông đã qua rồi, xuân tới nơi.
 
Rét mướt theo về năm tháng cũ,
Nắng hồng sưởi ấm đất quê hương.
Cho nước non đượm màu trong sáng,
Cho hận thù biến đổi tình thương.
 
Từ xưa xuân vẫn là hy vọng,
Đem Niềm Tin đến bốn phương trời.
Đem Tinh Hoa tô bồi vũ trụ,
Đem Tình Yêu xoa dịu lòng người.
 
Xuân vẫn là xuân muôn thuở đó,
Mừng xuân vui đón buổi hôm nay.
Men xuân ngào ngạt nồng khai vị,
Chưa nhấp mà như chếnh choáng say.
 
 
 
TÌM NỬA VẦNG TRĂNG
Tôn Nữ Hỷ Khương
 
Ngẩn ngơ tìm nửa vầng trăng,
Nhớ lời ai hỏi chị Hằng ở đâu?
"Đi tìm câu lý thương nhau"
Cho tình yêu mãi ngát màu thời gian.
Sông Hương dòng nước mênh mang,
Sóng lòng phổ với nhịp đàn tiếng thơ.
Nửa đời thực - Nửa đời hư,
Chìm trong khúc hát đợi chờ tri âm.
Những ngày xuân ngập nắng xuân,
Nhớ thương thấm nhập nguồn ân biển tình.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nhà thơ TRƯƠNG NAM HƯƠNG 
 
 
CÂU THƠ NGÀY VỀ
Trương Nam Hương
 
 
Ước mang một chút nắng về
Thường khi cứ Tết là quê mưa dầm
Mệt nhoài cơm áo quanh năm
Hiếm hoi có một đêm nằm với quê
 
Gối đầu sóng nước tôi nghe
Sông côi cút tiếng hò khuya buồn buồn
Mẹ theo hương khói lên nguồn
Sau ta thăm thẳm cánh buồm lẻ loi
 
Ruổi rong khắp bốn phương trời
Câu thơ hành khất theo người hành hương
Ta gom nhặt giữa đời thường
Nỗi đau của mẹ, nỗi buồn của cha
 
Ngày về sau tháng năm xa
Trắng bàn tay trắng dần qua mái đầu
Có gì để tặng quê đâu
Đời thơ bèo bọt dăm câu bọt bèo!
 
Cũ mèm vần điệu khi gieo
Thể như mẹ gánh cái nghèo kinh niên
Một thời mũi đạn làn tên
Mấy thời giông bão tràn lên đất này
 
Thức cùng quê một đêm nay
Rồi mai lại tính từng ngày cách xa
Bao giờ cơm áo buông tha
Câu thơ thay được đời ta. Bao giờ...
 
 
                                
 
 
 
KHÚC NGHÊU NGAO
Trương Nam Hương
 
Này em con kiến
Luận về hạt cơm
Thân tôm phận tép
Luận về cái  đơm               
Núi cao chót vót
Luận niềm cô đơn
Mênh mông biển biếc
Luận điều thiệt hơn         
Nhỏ như hạt cát
Luận đến vô cùng
Lớn như trái đất
Luận về dế giun
 
Nhan sắc nửa mùa
Luận về son phấn
Sợi tóc nắng mưa
Luận về thời vận
 
Ta luận về nhau
Những điều còn mất
Đời luận mãi đâu
Cũng về nước mắt
 
Nhìn em nấu bếp
Luận về đói no
Thôi em, nghỉ chút
Ngồi nghe ta hò...
 
XIN ĐỌC THÊM MỘT SỐ BÀI THƠ KHÁC CỦA TRƯƠNG NAM HƯƠNG TRÊN MỤC BUỒM THƠ
 
 
 
 
Nhà thơ CAO QUẢNG VĂN 
 
 
TÌM NHAU
Cao Quảng Văn
 
Ta tìm ta giữa mây bay
Ta tìm em cuối một ngày nắng xa
Cuộc tình nào sẽ phôi pha
Bước chân nào
Sẽ la đà khói sương?
 
Trao nhau một đoá vô thường
Rồi ra
Mộng có hão huyền
Mai sau?
 
Qua cẩu mây nổi
Tìm nhau
Quắt quay dâu bể
Tóc nhàu lại xanh
Nụ cười ánh mắt thuỷ thanh
Theo nhau đi suốt thác ghềnh nhân gian...
 
 
 
HUẾ SỚM EM VỀ
Cao Quảng Văn
                            Tặng Huế của tuổi hoa niên
 
Tịch mịch Huế
Những con đường không nói
Mà tơ trời lưu luyến mãi trăng sao
Gió lặng nhớ qua vườn xanh cổ tích
Nắng liêu xiêu
Tà áo lụa hôm nào
 
Tịch mịch Huế
Những con đường im bóng
Thương ai hoài
Năm tháng nhớ long lanh 
Gởi hết theo sông
Nỗi lòng trăm suối
Chờ Xuân reo
Phượng ủ nắng tim hồng
 
Một sớm em về
Dòng Hương thấp thoáng
Nắng mai cười
Thơ nhạc hoá mênh mông...
 
 
 
Nhà thơ TRẦN HỮU LỤC 
 
 
ĐÓN GIAO THỪA THỜI @
Trần Hữu Lục
 
Không giờ trên máy tính
Xứ tuyết... đón giao thừa
Con chữ nhoè từng khắc
Mông muội tiếng... dạ thưa
 
Gà gáy vọng trong mơ?
Gọi em... ngồi xích lại
Rất ảo màu áo xưa
Gần bên mà diệu vợi...
 
Anh gõ vào phím đợi
Lướt trên từng nỗi thầm...
Thương tiếng gà Gia Lạc*
Le te gọi đầu xuân...
 
Lướt trên nắng Sài Gòn
Tìm sắc đào Hà Nội.
Phố đông chảy dòng sông
Đau đáu mùa nước nổi.
 
Đêm sẽ không dừng lại
Cú phôn gọi... chúc mừng
Bên kia trời đầy tuyết
Mai em về như xuân.
 
 * Con gà đất (như con tu huýt) trong chợ Tết
                                của Huế xưa
 
NHAN SẮC
Trần Hữu Lục
 
Người neo lại trong xa thẳm
Hư ảo nửa bờ vai mềm
Nồng nàn hương, minh mang gió...
Vuột mất rồi thời giêng xanh!
 
Người thổi vào miền ẩn khuất
Bất ngờ dạ thưa ngọt mềm!
Lá trúc che khung trời hẹp
Dăm ngả rẽ... một lối mòn.
 
Người gởi vào miền ký ức
Giọt mưa rêu lối đi - về
Lớp sóng xưa giờ chợt thức
Giọt nguyệt cầm buổi xuân thì...
 
Góc riêng tôi - miền lưu lạc
Em ẩn mình sau trang thơ
Đôi bờ không là xa lắm
Đằm thắm nhan sắc cố đô.
 
 
 
  Trang thơ 6 NHÁNH GIÊNG XANH