Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

ĐYNH TRẦM CA: Lênh đênh Nhạc Thơ đôi bờ sóng vỗ

Khi tôi còn nhỏ... xíu, tập tò làm thơ và ôm guitar xập xình ĐỒ MI FÁ ĐỒ MI LA... thì ĐYNH TRẦM CA đã nổi tiếng khắp miền Nam với ca khúc RU CON TÌNH CŨ. Lúc đó, tôi vô cùng ngưỡng mộ và ước mong được làm quen với anh nhưng không có duyên gặp. Mãi đến năm 1994,  khi lưu lạc ở Sài Gòn, tôi mới được diện kiến và làm quen với thi-nhạc sĩ  nhiều tài hoa cũng lắm truân chuyên này. Khi bạn bè văn nghệ viết về ĐYNH TRẦM CA thường dùng câu "ĐI NHƯ LÀ TRÔI" và "LỤC BÌNH VỪA TRÔi VỪA TRỔ BÔNG" để ví von cuộc đời trôi nổi lênh đênh của anh... ĐYNH TRẦM CA quê Thị trấn Vĩnh Điện, Điện Bàn, Quảng Nam. Sau 1975, anh bỏ quê chạy vào tận miền Tây Nam bộ. Gần 20 năm ờ  miền Tây, tưởng đã yên bề gia thất và định cư nơi quê vợ: Cần Thơ... Khoảng đầu những năm 1990,   bạn bè văn nghệ thật bất ngờ khi biết tin anh cùng bầu đoàn thê tử bỏ Cần Thơ chạy về Sài Gòn... Ở Sài Gòn được dăm bảy năm, ĐYNH TRẦM CA cùng vợ con lại quay về cố hương Quảng Nam vì thân mẫu già yếu còn ở quê không người phụng dưỡng... Thật tình, anh em văn nghệ lấy làm ái ngại khi nghe tin anh và gia đình dọn về quê cũ...  vì nghĩ dù sao thì Sài Gòn cũng DỄ THỞ hơn về nhiều mặt so với Quảng Nam... Vì thế, tôi và các anh em văn nghệ khác rất vui khi biết quán café THẠCH TRÚC VIÊN của anh ở thị trấn Vĩnh Điện khá đông khách và trở thành điểm hẹn của bạn bè yêu văn nghệ khắp nơi... Chiều nay Sài Gòn bất ngờ heo heo lạnh, như một chút mùa đông hiếm hoi ở phương Nam, lòng buồn buồn, lang thang trên mạng đọc lại bài thơ RƯỢU CUỒI NĂM và nghe lại ca khúc RU CON TÌNH CŨ của ĐYNH TRẦM CA...  giật mình tính ra cũng dăm năm rồi tôi chưa gặp lại anh, kể từ lần ngồi café NHÂN - Gò Vấp cùng anh với Nguyễn Đình Bổn, Nguyễn Bá Văn, Lê Triều Điển... Thời gian trôi nhanh quá! Mới đó mới đây, nhẫm tính tuổi Ca khúc RU CON TÌNH CŨ của ĐYNH TRẦM CA cũng đã hơn nửa đời người! Nhân đây, xin trân trọng giới thiệu và mời quý độc giả đọc và nghe lại một số bài thơ và ca khúc của Thi- nhạc sĩ ĐYNH TRẦM CA!                                                   
                                                                                                                                                                                             - NGUYỄN VÂN THIÊN
 
Thi nhạc sĩ ĐYNH TRẦM CA
 
Sinh năm 1941
Quê: Vĩnh Điện, Điện Bàn, Quảng Nam
Các tác phẩm đã xuất bản:
     * MẮT ĐÊM (tập thơ - 1969)
     * ĐI NHƯ LÀ TRÔI (tập thơ)
     * BAY ĐI NHỮNG CƠN MƯA PHÙN
        ( băng nhạc 10 tình khúc)
 
 
RƯƠỤ CUỐI NĂM 

Rượu cuối năm rót cuối bờ kinh
Ngọn gió chướng thổi se lòng nước
Ta và bạn làm sao hiểu được
Bởi vì đâu so đũa nở trắng bông

Bởi vì đâu rượu đắng ở cuối lòng
Cứ nồng ấm những hồn lãng bạc
Bèo bữa trước vì sông mà trôi dạt
Chợt chở hoa về rợp bóng quê nhà
Thì sá gì cuộc nổi trôi ta.

Rượu cuối năm gõ chén hát xuân ca
Nghe cuối bãi tiếng doi đất lỡ
Nghiêng mé nước gốc mai già vẫn nở
Bạn và ta còn thua cỏ cây nhiều

Mới mười năm theo chim vịt kêu chiều
Mà gió thổi muốn rách hồn kiêu bạc
Rượu cuối năm cất không lên tiếng hát
Khúc xuân ca hiu hắt giọng trầm ca

Nâng chén hòai hương gục nhớ mộ cha
Gió thổi miết chắc không còn thấy nấm
Nâng chén tình quê thương mẹ già lận đận
Sinh con ra chất thêm lấy lượng sầu
Nhà trống tàn niên chẳng thấy con đâu

Gió chi thổi năm mươi năm chưa dứt
Xô ta mãi đến rạch cuối kinh cùng
Ôi, lục bình vừa trôi vừa trổ bông
Ta và bạn có lẽ nào chìm rã

Rượu cuối năm lòng say mà chưa đã
Nâng một ly để cảm tạ đất này
Thêm một ly cảm tạ những tầng mây
Để cuối kiếp ta trôi lên thường trú
Thêm ly nữa để thương bờ đất lỡ
Mai lỡ thêm nhà ta cũng trôi thôi

Đời dâu biển, hề, biển dâu đời
Đừng chửi tục ... giao thừa sắp đến
Chín nhánh rồng thiêng có trăm nghìn bến
Đời thơ ta cứ tấp cứ đi

Rượu cuối năm gió lọt lòng ly
Vọng tiếng hú ma Hời thương quê cũ
Đêm viễn xứ vang vang pháo nổ
Giao thừa, giao thừa, ta lăn quay
Rượu hết rồi làm sao chết giữa cơn say.
 
 
BÊN ĐƯỜNG XIN MỘT VẾT THƯƠNG

Nghiêng nghiêng chiếc nón bài thơ
Nghiêng nghiêng suối tóc xõa bờ vai ngoan
Lòng tôi nghiêng một suối đàn
Xôn xao hoa lá, nồng nàn âm thanh

Em khua chi những bước chân
Trái tim tôi rụng và lăn trên đường
Gót son ơi, cứ bình thường
Tặng cho tôi một vết thương ban đầu

Tôi thề tôi ráng chịu đau
Mai em cảm động và khâu lại giùm
Nếu vô tình cứ tung tăng
Trái tim trầy trụa vẫn lăn theo hoài...
 
 
       * THƠ  ĐYNH TRẦM CA: 
 
 
 
BẤT CHỢT TRÊN BẾN ĐÒ NGANG

Chiều qua bến đò ngang
tình cờ nghe bài hát cũ
người hành khất mù và cô gái nhỏ
cây guitar lạc phím
cũ mèm
chiếc thau nhôm móp méo
vàng ố
những đồng tiền

Cô bé hát
nỗi đau mênh mông của người tình phụ
chiều bay mưa hiu hắt dòng sông
khách qua đò cuối năm lưa thưa
có người dừng lại
mở bóp
tôi cho tay vào túi
rỗng không

Mấy mươi năm rồi người con gái qua sông
tôi viết lời ca sao buồn quá vậỷ
những lời ca cho lòng tôi thủa ấy
ai biết bây giờ
bố con người hành khất dùng để hát ăn xin

Chiều rây rây những bui mưa êm
kỷ niệm cũ không hề sống lại
trong tôi chỉ lóe lên câu hỏi
biết bố con người hát rong kiếm đủ sống không?
 
 
THU XƯA 

Mùa thu, sao lá không vàng
Sân rêu, khóm trúc đã tàn từ lâu
Em đi xa tự năm nào
Để cho cam qúyt mận đào bỗng chua
Tôi về vườn cũ ngày mưa
Ngu ngơ không biết đời trưa hay chiều
Từ ngày lạc dấu thương yêu
Tôi đi về phía quạnh hiu đất trời
Mùa thu, sao lá không rơi
Ngồi nghe vàng rụng vào thời xa xăm
Giọt ngâu rớt trúng chỗ nằm
Em làm sao biết đời căm lạnh rồi
Có ai về đó cùng tôi
Phải em ngòai giếng làm rơi tiếng gầu ?
Sao tim tôi chợt nhói đau
Vết bùn chân nhỏ in ngòai cầu ao
Tiếng em cười tự thu nào
Mà nghe rúc rích bên bờ dậu thưa
Em gọi tôi ở ngòai mưa
Hay cơn gió lạnh nào vừa qua sông ?
Sao em không chọn mùa đông
Mà đi lấy chồng lại đúng mùa thu
Để vườn cũ giữa thâm u
Để tôi sống giữa sa mù chiêm bao ?
 
Đynh Trầm Ca
 
 
 
 
& MỜI NGHE LẠI MỘT SỐ CA KHÚC ĐYNH TRẦM CA:
 
         
         * SÔNG QUÊ - Đynh Trầm Ca
         



* Mời đọc thêm:
 
                             ĐYNH TRẦM CA - Đi như là trôi
 
 
Lên sóng và chỉnh sửa xong lúc 21:55 ngày 24.11.2011