Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

HÀ NGUYÊN DŨNG: Nguồn buồn - Sông nhớ - Biển mong

Dẫu trải qua bao nhiêu biến động thăng trầm, Nhà thơ HÀ NGUYÊN DŨNG vẫn một đời chung thuỷ với Thơ. Thơ anh thường buồn nhiều vui ít: Buồn cho thân phận, buồn vì những cuộc tình thơ đẹp như mơ mà dễ vỡ dễ tan, buồn trước thế thái nhân tình, thời cuộc... Nhiều ước vọng không thành, lại vướng nợ áo cơm nên thơ HÀ NGUYÊN DŨNG đôi khi không giấu được đắng cay, phẫn chí. Anh từng tự bạch qua thơ: "Ta mũi tang bồng trật đích rơi!". Tuy vậy, theo thiển ý: Mũi-tên-thơ của HÀ NGUYÊN DŨNG đã bắn trúng đích là trái tim của nhiều bạn đọc đồng cảm, tâm đắc với thơ anh. Nhiều cây bút có uy tín đã điểm bình thơ HÀ NGUYÊN DŨNG, nên chúng tôi không dám nhiều lời, chỉ  xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc bốn phương: TRANG THƠ HÀ NGUYÊN DŨNG! Mời quý bạn đọc cùng thưởng thức!   SÔNGTHƠ
 
 Nhà thơ HÀ NGUYÊN DŨNG
 
 
 
Tên khai sinh: NGUYỄN DŨNG
Sinh năm Bính Tuất (1946)
Tại: Hà Mật (Gò Nổi), Điện Bàn, Quảng Nam
 
Trước 1975, có thơ đăng trên một số báo, tạp chí.
Từ 1975 đến nay, có thơ đăng trên một số tạp chí, báo ở hải ngoại và nhiều báo, tạp chí, tuyển tập trong nước.
Đã xuất bản:
                 -QUÊ TÌNH (Thơ -19920
                 -HỘT MUỐI BỎ SÔNG (Thơ -1996)
                 -CỬA-ĐỢI-SÔNG-HOÀI (Thơ -2002) 
 
 
MƯỜI NĂM TRỞ LẠI
 
 
Sông THU BỒN - Quê HÀ NGUYÊN DŨNG 
 
Qua đò một chuyến đi mười năm
nay mới đáo về quê cũ thăm
gió tạnh lòng rung làm động bóng
ai mười năm trước nhớ ta chăng ?
 
Mười năm trở lại tìm đâu ra
bạn xưa, như những đám mây xa
em xưa, chẳng khác vầng trăng mấy
lặn mọc, khuyết tròn khuât cõi ta
 
Mười năm trở lại ra sông ngồi
trông đò ngang lại ngóng đò xuôi
đò về mấy chuyến khoang đầy gió
đành bụm nước sông mà thấm môi
 
Mười năm trở lại nom thấy bóng
trong lòng giếng cổ một mình ta
nhặt viên ngói bể ta toan ném
cành khế rùng minh chiếc lá sa
 
Mười năm trở lại buồn như khói
ngun ngún trong lòng mắt xốn cay
thương đất quê nhà pha cát sỏi
hột cơm phải cõng lát khoai dày !
1973

TUỔI XUÂN XA
 
Mãn án giang hồ ta trở lại
vườn xưa cỏ lấp cội mai già
và em cũng hết mùa con gái
đã buộc đời trên bến gió xa
 
Ta về tháng chạp trời xua gió
bẻ những cành khô, bứt lá vàng
xách cuốc ra đồng ta giẫy cỏ
mấy nỗi sầu ta khó khỏa bằng
 
Ngày tàn ráng rựng chân mây đỏ
bóng cuối năm buông mái rạ nhòa
chống cuốc ta nhìn qua bến gió
em biệt mù như tuổi xuân xa
 
Khi em lòng hướng về quê cũ
có thấy ta về đứng cuối vườn
như trong cây còn bao nhiêu nụ
trong ta còn bao nỗi nhớ thương
 
Trở lại tìm nhau nơi cắt rún
tình mất và ta đã chôn nhau
mùa xuân đến viếng hương thơm lựng
ta có mùa xuân chẳng có nhau !
1983 
 
NGÀY-TÌNH-NHÂN-TA
 
Ngày Em qua cổng hoa hồng
đôi ta nên vợ nên chồng – có nhau
đôi ta như miếng trầu cau
ta trên đồng cạn, đồng sâu lập tình
 
Ghị rành trong Cựu, Tân kinh
“các Ngươi không sống một mình nổi đâu”
biển kia sẽ hóa ruộng dâu
bởi ta ý hợp tầm đầu đó Em !
 
Ngày hôn lễ dễ chi quên
dù bao nhiêu nỗi đè trên phận mình
anh làm thơ để tôn vinh
ngày Hôn Lễ làm NGÀY-TÌNH-NHÂN-TA !
 
Ổ tình ta giống đóa hoa
trên cành đời nắng mưa và bão giông
tình như rể bám đôi lòng
lo gì Em, dẫu có hồng thủy dâng !
08.08.2010
(27 năm ngày cưới nhau)
 
TÂM SỰ CÙNG BÁ LÝ HỀ
 
Thời của Ông kẻ sỹ không nhiều
nhưng vẫn hiếm người được đời trọng dụng
buộc Ông phải sống trong nghèo túng
bụng đói mà sôi hay sôi máu kinh bang ?
thời của tôi kẻ sỹ đâu khan
thời nào cũng phải nhất thân nhì thế
tôi tứ cố vô thân giữa đời dâu bể
lại bất tài khó kiếm bữa cơm rau
tài làm thơ so với tài nuôi trâu
thì Ông được bát cơm, tôi danh hão
thiên hạ mấy người thực vô cầu bảo
đời càng ngày hiếm kẻ trọng văn chương…
 
 
Cuộc đời, là đại cuộc thương trường
tôi vẫn biết là phi thương bất phú
lại lẩn thẩn đi làm thơ thả nhứ
chút hư danh không thể gột nên hồ
khi chiều buồn, ngó lại : đời nghèo khô
tóa hỏa trước cảnh gạo châu củi quế
trán lõm cánh tay, nghĩ không lòi mưu kế
bám vợ như gà ăn quẩn cối xay…
 
Đỗ thị của Ông – xưa; Hà thị của tôi – nay
cũng tối mặt tối mày với chồng con đâu khác
nhưng Ông còn có ngày hiển đạt
tôi bao giờ mới tạm gọi hiển danh ?
 
Đỗ thị nuôi Ông là nuôi bậc công khanh
Hà thị nuôi tôi là nuôi tằm lấy kén
tôi con tằm ăn lên sạch béng
màu xanh mái tóc vợ tôi, và…
 
Ngòai cái tài tế thế của Ông ra
Ông còn biết nuôi trâu độ nhựt
tôi trót lỡ theo đòi nghiên bút
tay không cầm nổi xẻng – xúc, cưa – cưa
 
Ăn không cầu no là cái phách của người xưa
tôi quá bữa là đã nghe sôi bụng
nếu biết làm thơ đời không trọng, dụng
tôi đã tim thầy học cách nuôi trâu…
 
Biển xanh kia còn hóa nương dâu
ai quyết chắc rằng ai giàu ba họ
thì dễ mấy ai ba đời nghèo khó
câu nói kia chỉ cốt dỗ dành
 
Lấy chuyện Ông lập được chữ công danh
ở tuổi bảy mươi để mị lòng, mị vợ
nghe tiếng bụng sôi mà tôi xấu hổ
chẳng như Di, Tề thấy gạo Châu lơ
 
Bụng sôi trào tâm sự ướt nhem thơ !
 
 
 
 
 
 
             Thơ HÀ NGUYÊN DŨNG
 
BÍ BẦU CÙNG MỘT GIÀN ĐỜI MÀ ĐAU !
 
Áo cơm trả góp mỗi ngày
chắt chiu mỗi bữa cũng đầy sáu mươi
vẫn còn dở khóc dở cười
cõi người, lại chẳng do người định phân
 
Sáu mươi năm giữa cõi trần
ta như cây chịu bao lần bão giông
may ta chắc rễ bền lòng
đời không trốc giạt, lòng không xiêu, và
 
Những vùng vẫy, những bôn ba
thân na phận bạc vượt qua nổi gì
ta xuôi về hướng vĩnh ly
đèn vàng nhấp nháy lối đi cụt dần
 
Có không giờ thứ hăm lăm
ta lơi bơi giữa tháng năm mệt đờ
cần chao, phao vẫn trơ trơ
niềm tin rỉ mục thời cơ kén mồi
 
Sáu mươi năm ở với đời
giữa bao ngọn lưỡi tẩm lời thực hư
hồn ta như gã du cư
làm thơ là đã coi như bỏ hình
 
Được gì trong cõi phù sinh
tấm bia đứng quạnh giữa minh mông trời
mai sau ai thấy chép môi
bí bầu cùng một giàn đời mà đau !

BÀI HÀNH ĐÓN XUÂN NĂM MƯƠI
 
Đôi chân đóng móng, thân thồ nỗi
lóc cóc ta qua mấy dặm đời
 
Hạnh phúc tìm hòai không thấy tới
trăm năm đã được nửa vòng rồi
mỗi bận hoa nhường bao vật đổi
riêng ta vẫn tợ nước mây trôi
lênh đênh như thể không phương, lối
chẳng đích nên đời phải nổi trôi
chân như gốc rể không bám nổi
thân làm sao vươn khỏi mặt đời
muối mặt ăn nằm rách chíêu gối
đất vẫn xem ta khách vãng thôi
cõi Người, người lại đem thân gởi
tay không cầm giữ được dòng trôi
đem mồ hôi đổi, thu bao lợi
vắt óc tìm thơ, được mấy lời
danh như một chút hương “hoa ổi”
vừa lọt rào thưa gió đã bôi
uổng thân Mẹ - tấm thân cò lội
ruộng nắng, đồng mưa chụp bắt mồi
nuôi ta ăn học – như nước sối
xuống lá môn nghiêng, phụ những lời
tắt đèn, ta bỏ quê băng lối
ta, mũi tang bồng trật đích rơi
chiến tranh như trận cuồng phong nổi
xốc bổng quăng ta sưng bầm đời
trời quang, nước tuôn về chung lối
bạn bè trăm ngã, ta đôi nơi !...
 
 
Để chiều nay giáp Tết ta ngồi
chẳng thiết tha gì uống để chơi
ly đưa năm cũ vào quên lãng
thôi ngậm ngùi chi những lở rồi
nhập thế non tay, chưa sạch cản
còn trơ chút sĩ chống chọi đời
quẫn, muốn buông tay hàng, nộp mạng
xót vợ, thương con cảnh cút côi
năm mươi năm đời khuya không sáng
thủy lưu chưa chuyển bến chưa bồi
ta miếng đất gò trời lại hạn
giâm bao mộng ước chỉ lên lời :
- Mai trời đất trổ xuân tươi sáng
Sẽ dọi vài tia sáng ấm đời !...
 
Đất chuyển bụng rồi, hoa hé môi
nghe mùa xuân bật tiếng chào đời
bao nhiêu lòng rộ niềm vui mới
lòng ta như trẻ lại em ơi
rượu xuân như rượu đêm hôn phối
vì ta, em cạn một ly chơi
yêu ta, em hớt chia bao nỗi
chén đời ta em nhấp cay môi
uống một ly, em, mừng năm mới
mừng nhau thêm tuổi, tuổi xuân đôi
hương men xuân ngấm lòng nhau gợi
hãy cụng môi, em, uống cạn đời
 
môi em thơm lựng huơng xuân mới
tình ta còn vẹn ý tinh khôi
uống hết đời nhau, tình chửa vợi
đời ta có được chút nhau thôi
hãy sà vào lòng ba, con hỡi
lòng ba mãi mãi ấm như nôi
ba cho mỗi đứa chùm hôn mới
của người hơn những của cải trời
con yêu dấu ạ, đừng buồn giỗi
khi nhà nắng nhễu với mưa rơi
chẳng phải vì ba đi lạc lối
vướng sợi tơ thơ, gỡ rách đời
nhìn lên, ta cóc trong giếng tối
ngó xuống ngùi thương bao nổi trôi
con diều có gió mới bay nổi
ba tự mình bay, thà chịu rơi
ba, mũi tang bồng bay không tới
con, chim Bằng phải vượt trùng khơi
rót cho ta ly tràn, em hỡi
uống để mừng những ý xuân ngời
 
 
Men rượu, hương xuân, hương hoa môi
làm ta chếnh chóang giữa đất trời
bao niềm vui mới đương khiêu vũ
dập dìu trong giấc mộng xuân đôi
nghiêng chai, còn cặn ! nghiêng đời thử
mấy tứ thơ rơi đọng thành lời :
- Đây ! bài hành tiễn buồn năm cũ
Và mừng xuân mới ! Xuân năm mươi !
Giáp Tuất – 1996 
 
THƠ TẶNG NGƯỜI VỢ KHỔ HẠNH
 
 
Trong thơ anh đầy bóng dáng nhân tình
và giọng điệu nghe ra đầy luyến tiếc
trách giếng cạn mà lòng sao tha thiết
nước đổ rồi lại mong hốt đầy ly…
 
Anh ăn cơm nhà lo những chuyện chi chi
chẳng lợi lộc bao nhiêu cho cuộc sống
Em và anh như đồng-sàng-dị-mộng
Em lo ròm người chuyện mặc ấm ăn no
anh lại nằm vơ vẩn với câu thơ…
 
Em đã phải bao nhiêu lần nhuộm tóc
không phải làm duyên mà giấu niềm khổ nhọc
để anh yên lòng đi bắt bóng cầu danh
anh vui buồn với những giấc mơ anh
Em vui buồn chuyện bán buôn ế, đắt
ngày mới cưới em tuy không tuyệt sắc
nhưng phải đâu là cỏ nội hoa hèn
mà giờ đây đã tiều tụy, hom hem
do Em phải làm thân cò lặn lội
chồng và con như lũ tằm ăn rổi
nên trăm dâu trút xuống một đầu tằm
anh làm thơ, như làm ruộng, ăn cơm nằm
Em nuôi chồng con, như nuôi tằm, ăn cơm đứng
cặp nhẫn, đôi bông gỡ dần lúc túng
đôi ta giờ còn lại chút nhau thôi
và hai con làm của quý để đời !
 
Trong thơ anh Em mờ mờ tỏ tỏ
ai lo cho anh lúc trái trời trở gió
hẳn không là những bóng dáng tình xưa
ai cùng anh chia sớt muối dưa
hẳn là Em ! mười mấy năm khổ hạnh
mười mấy năm ! Em bụi dâu trơ nhánh,
anh – con tằm không nhả nổi sợi tơ…
 
Đêm nay thức giấc giữa khuya mờ
cái vắng lạnh làm anh thêm cô quạnh
gió chớm thu mà anh nghe ớn lạnh
có phải anh còn ở phía ngoài Em ?
anh sống lơ mơ những chuyện hão huyền
không biết được gạo trong thùng còn, hết
khi thấy con nghiêng nồi cạy, vét
anh giật mình ngó lại phía đời anh
là mái tóc anh đã không còn xanh !...
 
Anh là kẻ đã bỏ hình bắt bóng
tưởng hạnh phúc nằm trong danh vọng
hóa ra nằm gọn lõn trong tay Em !
 
Kỷ niệm ngày cưới nhau, o8.o8.1999