Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

HOÀNG LỘC : Cho dẫu phù vân, tình vẫn... thơ

 
 
 
Nhà thơ HOÀNG LỘC
 
Sinh tại Hội An, Quảng Nam
Hiện sống tại Hoa Kỳ
Từ năm 1960 đến nay, có thơ
trên các báo Sai Gòn và hải ngoại
 
*Trung tâm Văn Bút Việt Nam
trao tặng Giải Thi ca năm 1970
 
Thơ đã xuất bản:
-Thơ Học Trò (1965)
-Trái Tim Còn Lại (1971)
-Qua Mấy Trời Sương Mưa (1999)
-Cho Dẫu Phù Vân (2012)
 
 
 
NỖI CHÌM HẠT LỆ
 
hạt lệ ta hạt lệ người
kể như đã thấm vào nơi tuyệt tình?
hạt lệ em hạt lệ mình
có khi rớt ở biển xanh mất rồi?
 
em từng khóc giữa ngày vui
giữa đêm trăng khuyết giữa lời thơ xưa?
ta từng khóc với thờ ơ
với em - bất tận cõi bờ thời gian...
 
em bưng hạt lệ lên ngàn
để xin hoá thạch đầu non một đời?
ta cầm hạt lệ về khơi
chìm tan với biển quên trời phù vân?
 
sao không úp hạt lệ gần
lên vai nhau khóc một lần rồi thôi?
 
 
NẰM NGHIÊNG VỚI BỆNH
 
thôi đừng bệnh nữa, ta ơi
nằm nghiêng còn mỏi nỗi đời nắng mưa
có gì đau ở hôm xưa
ở hôm mai
cả bây giờ cũng đau?
 
xin em vịn một vai cầu
để coi
buồn của đời nhau
chảy về
 
ta nằm im
một mình nghe
cái thinh không
lạnh
bốn bề thinh không
và nghe tiếng gió trong lòng
thổi như xé buốt trăm năm trễ tràng
 
có gì rơi ở thời gian
lật thêm tờ lịch khô vàng ngón tay
nằm nghiêng
ngó lại tình này
thấy em và thấy ta đây
cúi đầu
 
10-09
 
 
NHỚ ĐYNH TRẦM CA
 
             *cùng Lý Vĩnh Huê
 
lâu lắm mới mở rượu
lại nhớ bạn bên nhà
thằng bạn ta nhớ nhất
là ông Đynh Trầm Ca
 
có cô bé khuynh quốc
học trò cưng của ta
nuôi mới vừa nhón gót
ông đành tán trớt cha!
 
nhớ ông là nổi giận
không nhớ không được mà
bốn lăm năm rồi bạn
như vừa mới hôm qua
 
rượu đây, thần Vĩnh Điện
hiên vang chút nắng tà
nhớ Ngọc Thoan, nhớ Phượng
nhớ thêm mùa Thu xa...
 
ta - ông cùng một tuổi
năm nay chắc đã già!
 
 
 
KINH VÀ THƠ
 
kinh là thơ trong chùa
em là thơ ngoài đời?
 
kinh ra đời cứu độ
thơ vào chùa thương ai?
 
anh đọc kinh không hiểu
Phật nghe thơ, thở dài!
 
 
 
Lên sóng lúc 11:00 ngày 11.03.2012
 
 
 
                  Trang thơ HOÀNG LỘC
 
(Trích từ tập thơ CHO DẪU PHÙ VÂN - Nxb Hội Nhà Văn 2012) 
 
 
 
VANG ĐỘNG
 
lòng vẫn thế mở ra chiều tưởng vọng
có em qua một thoáng áo hoa vàng
ta vẫn thế trẻ thơ và mơ mộng
tưởng áo vàng là áo của vầng trăng
 
ta thương nhớ những gì em không có
những gì em không có ở đời chung
ở lớp học, ở hiên nhà, góc phố
những nơi ta thương nhớ đến vô cùng
 
em có thể không còn nơi ấy nữa
giàn hoa khô - cây mận hết trái rồi
con chó nhỏ không còn vui tiếng sủa
khi có người gọi gởi một tờ thư
 
lòng vẫn thế cứ theo cùng mây nổi
biết trong ta chẳng vắng được quê nhà
em vẫn thế của những ngày xưa cũ
là những ngày vang động mãi trong ta
 
 
THƠ TÌNH VIẾT Ở HỘI AN
 
ta thật sự muốn đứng hoài một chỗ
mà ông trời cứ đẩy mãi ta đi
và em cũng một đời như gió núp
tóc bay mây thổi suốt buổi anh về
 
ngày xuân cuối hết hoa - dù hoa ẩn nguyệt
để nghìn trùng cơn gió, nỗi niềm xưa
mẹ già ta đã yên nằm trong đất
quê nhà đây - sao vẫn nhớ quê nhà?
 
đến rong bèo còn tấp bến sông Hoài
ta bước mỏi - quay nhìn không dấu bước
mẹ già ta đã tìm qua cõi khác
cố hương còn chỉ một nửa cố hương
 
phố cũng rồi chỉ nửa phố rêu phong
em, câu cổ thi - nghiêng hồn thục nữ
như vẫn đợi ngó theo mùa trăng cũ
mà trăng đành chỉ sót nửa vầng trăng
 
ta có muốn đứng hoài đây một chỗ
em có núp một đời như ngọn gió
cũng ngậm ngùi ông trời bắt ta đi
cũng tóc bay mây trắng buổi anh về...
 
 
RÁCH ĐỜI NGƯ PHỦ
 
dòng sông đã cạn
con thuyền phơi sương
chỉ còn ngư phủ
ngồi bên sông, buồn
 
bươn qua sông dài
như qua suối mọn
đôi bờ nhạt phai
trời vừa xế nắng
 
trắng ngút dòng sông
bạc màu thôn dã
em đi qua làng
lòng xiêu bóng ngã
 
vắng dòng sông kia
nên chiều hoạn nạn
tóc áo vừa se
vai người tình muộn
 
dòng sông dù cạn
đá chẳng mòn thêm
rách đời ngư phủ
gió hoài tru đêm...
 
 
NHÀ CŨ
 
ba mẹ tôi qua đời - em không thường về thăm nhà cũ
tôi cũng lâu lắm mới về - nên nhà rất quạnh hiu
cây ngọc anh một thời - đứa em chặt phơi làm củi
và cây khế nhớ mẹ già, trái ngọt đã thành chua
 
cái giếng bạn đào giùm năm xưa - bây giờ sắp cạn
con cá rô tôi nuôi dưới giếng, chết rồi
cái gàu em múc nước rửa chân - dây gàu đã ngắn
viên gạch rêu mờ phủ dấu chân ai...
 
tôi lâu lắm mới về - ngồi trước hiên sân
ngó cây ô ma - thường, có xe em dựng
tôi biết bên kia đồi, vầng trăng sẽ lặn
và tháng ngày cũng khuất lấp về nhau. 
 
 
*** Mời đọc thêm: