Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

HOÀNG THUỶ BIỂN: Từng đêm tâm sự với bóng mình

   
 
 
Nhà thơ HOÀNG THUỶ BIỂN 
 
 
DẬY THÌ LẦN THỨ NHẤT
 
Em đi áo mỏng thơm lòng phố,
Nắng vẽ đường cong tuổi dậy thì.
Tôi về nghe giọng mình mới vỡ,
Chưa tay cầm, nhưng đã sợ chân đi.
 
Bóng tôi đè bóng em trên nắng,
Ngỡ như sắp xếp của không gian,
Gặp nhau, hẹn trước tự đâu đó,
Cũng tự đâu--định phải ly tan.
 
 
Trời chợt mưa lụa là trong nắng,
Lăn vào lòng lóng lánh thủy tinh.
Nhan sắc dưới nón cười, im lặng;
Thơ dưới vành nói hộ hồn mình.
 
Gió mời sông Hàn lên nước lớn,
Vàng chiều tàn buồn lên với nhau.
Tiếng em cười, tiếng loa gọi trai gái,
Một lần đóng váng tới mai sau.
 
Cây cầu ván còng lưng xuống chịu,
Lắng lòng nghe tiếng guốc gỗ em về;
Và cầu thép cũng động lòng cong nhịp,
Chia cùng tôi tới cạn cặn đam mê.
 
Em đứng trên tầng cao, thứ mấy?
Xa, xa xôi như một khoảng bao la.
Khoảng cách em nhỉ--ngàn năm ánh sáng,
Như xưa kia từng một giải ngân hà.
 
Tôi ngắm em, chân dung mười sáu tuổi,
Nhan sắc vào cả lớp sáng sao mai.
Chữ mực xanh hôn da hồng giấy mới,
Viết vào lòng mình--chỉ một không hai.
 
Tôi ngắm em, ngắm tượng Chàm cổ viện,
Em vào vườn, chim hợp xướng trên cây.
Và tôi thấy môi tôi như biết hát:
Ba chữ thôi, tiếng mẹ khó phơi bày.
 
Mười bảy tuổi phải lòng em--thứ nhất,
Đưa hết tôi vào dòng chữ thơ đầu.
Toa tầu đi tải một lòng kỷ vật,
Lao đầu đi bất kể đỗ nơi đâu.
 
Chân dung em lộng kính trong trái tim,
Để tôi đâu, em hằng với tôi cùng.
Cứ mỗi tuần đêm tròn nguyệt bạch,
Bản án về treo giữa khoảng không.
 
2007
 
ĐÊM TRÊN MẶT BIỂN ĐÔNG
 
 
Vượt ngàn sóng sóng biển xa,
Sau cuối lái đã quê nhà mù mây.
Lềnh bềnh trôi cái thân này,
Ra đi chẳng hẹn ngày quay đầu về.
Đêm dày bóng tối u mê,
Biển vây tôi giữa bốn bề hoang mang.
Sóng sóng dâng lớp lớp hàng,
Thuyền lao đao giữa muôn vàn khả nghi.
Ngậm ngùi cất bước chân đi,
Cam lòng chịu nỗi phân kỳ trăm năm.
 
1980
 
 
 
ĐÊM CỦA TÔI TRÊN XỨ NGƯỜI
 
 
Căn phòng nhỏ như một xà lim mới,
Mỗi đêm về, diện tích lớn gấp đôi,
Vây quanh tôi bốn vách, và bóng tối,
Tôi mở nhạc lên--cho có tiếng người.
 
Đêm lưỡi gió mài sắc theo thời tiết,
Cây ngả sau vườn, bão đổ bên trong.
Tôi trò chuyện với từng ly vang đỏ,
Mong nguôi ngoai, mớ chỉ rối trong lòng.
 
Đêm đèn hồng nháy mắt tôi, mời gọi:
Vào hộp đêm ngắm vũ nữ khoe thân.
Tôi đóng cọc, ngồi im trong góc tối
Rạo rực lên, theo điệu múa, lên dần.
 
Tôi đốt thuốc, tô đêm mầu khói bạc,
Mắt lên men ngỡ mây trắng quê nhà.
Hồn rỗng không, rót rượu vào, ôm mặt,
Chợt thấy mình đang biển dữ phong ba.
 
Đêm xứ lạ, có địa đồ, vẫn lạc;
Tôi bé thơ ngơ ngáo ngã tư đường.
Quay đầu lại? Hay đâm về phía trước?
Rẽ lối nào? Chìm đắm giữa mù sương.
 
Tôi đông đá bên dòng xa lộ tối,
Vẫy tay người, vàng đỏ chảy ngược xuôi.
Con chim Việt giữa lạ trời, cánh mỏi,
Ngó về phương đông, vạn lý xa vời.
 
Cột đèn đường cho vai tôi chỗ tựa,
Chuyến xe khuya về muộn, mỗi tôi ngồi.
Hai hàng ghế thiếu hơi người: buốt giá,
Và mùa đông rơi tuyết xuống trong tôi
 
Căn phòng nhỏ là một xà lim khác,
Tôi từng đêm tâm sự với bóng mình.
Lòng hết đợi tin vui từ cố quận,
Đau làm người từ thuở mẹ khai sinh.
 
Đêm đêm về, thương xót mình rụng tóc;
Đã bạc đầu thèm tay mẹ vuốt ve.
Tuổi đời nghe xác từng ngày tuột dốc,
Mai cùng cha, theo cát bụi đi về.
 
(24.03.2010)
 
DÒNG HOÁ THÂN
 
Đôi khi muốn tôi hóa thành nón lá,
đội lên đầu em vương miện trăm năm,
và che em ngày mưa như ngày nắng;
che em qua
bao mưa nắng hồng trần.
 
 
Đôi khi muốn
bàn tay tôi là lược,
đùa tóc em như theo trăng chơi khuya;
muời ngón tay khô đuối trong nghìn sợi,
cho tóc xanh
óng ả mãi xuân về.
 
Đôi khi muốn
tôi hoá thân thành kẹp,
buộc tóc em, không thả lỏng buông lơi,
và phòng khi gió chướng bất ngờ xuống,
tóc em bay bay
gây bối rối tôi.
 
Và tôi muốn làm một vật như thể
giầy da, hay
guốc gỗ ôm chân;
em đi đâu, tôi theo cùng với,
chốn vui xa lẫn
chỗ buồn gần.
 
Đôi khi thấy tôi vàng khô lá,
em đi giầy cao gót
dẫm lên;
để nghe dưới mặt đất,
tiếng thở
tiếng mùa thu tôi xào xạc lên.
 
Tôi muốn làm một vật như thể
áo ngực, hay
yếm ôm ấp em
tôi nằm sát chỗ trái tim em đập
lắng nghe em,
có tên gọi lạ quen?
 
Tôi muốn làm những vật như thể
một phần tôi trong mỗi phần em;
một cộng một thành ra nên những,
hoa ngũ sắc nở rộ trong vườn.
 
(25-Giêng-2011)
 
GỬI BẠN CŨ Ở QUÊ NHÀ
 
Thư bạn viết từ quê nhà máu thịt,
Lời chảy ngầm, dòng chảy dưới xương da
Bạn hỏi ta nơi xứ người ngươi bận,
Còn lòng đâu nhơ nhớ bóng phai nhòa?
 
Dòng chữ bạn giấu dưới mực dấu hỏi;
Dám ngờ ta, da cũ đã thay màu.
Bạn hỏi ta: ngươi còn ngươi từng đã?
Ta nói sao? Đành im lặng, cúi đầu.
 
Danh và lợi leo tới chưa, tột đỉnh?
Ta leo chưa? Đã té xuống, hôn mê.
Ngươi quên hỏi: ta điên giờ đã tỉnh?
Sau bao năm bụi lấp dấu chân về.
 
Bạn ngỡ ta nhẹ nhàng trên cõi phúc,
Nền sầu đời thành miễn nhiễm trong ta
Ngon thì hãy cùng với ta uống cạn:
Đời tha hương, một chén đắng chan hoà.
 
Biết nói sao cho bạn hiền hiểu được,
Mỗi người mang một thánh giá tư riêng.
Nếu bạn biết chỗ nào trên mặt đất,
Chỉ giùm ta, chỗ ấy vắng ưu phiền.
 
Đừng hỏi ta: quên rồi hay còn nhớ,
Bao khuôn mặt yêu dấu của ta xưa.
Hãy hỏi ta: từng đêm trong giấc ngủ,
Nỗi kinh hoàng trên biển đã qua chưa?
 
(Lễ Tạ Ơn—2010)
 
 
TẶNG PHẨM
 
Cho em từng giọt máu hồng,
Vắt ra từ trái tim nồng đam mê.
Giọt kêu van, giọt vỗ về,
Rụng muôn giọt giữa đêm khuya cúi đầu.
Ngày rơi dưới đáy vực sâu,
Trong âm u đã phai mầu thanh xuân.
Cho em, cho rất ân cần,
Tôi còn tôi với một phần trống không.
 
1980
 
 
 
 
KHI XA ĐÀ NẴNG
 
Sông tiễn chân thuyền ra cửa sông.
Đi xa, thuyền khẳm một khoang lòng.
Sóng đẩy thuyền về nơi chưa biết,
Gió đưa tôi biền biệt núi sông.
 
Ngày giục đêm ra khơi chim bay,
Bỏ đất đi, uống chén đắng đầy.
Ra giêng, gió núi về gây bão,
Thổi văng tôi, bật gốc rễ cây.
 
Lùi dần, lùi dần quá vãng tôi,
Mù tăm bờ đất nước ơi ời.
Khuya nghe thành phố tắt hơi thở,
Ngực kim châm như mẹ mới qua đời.
 
Núi cúi đầu, tay thả, chịu thua,
Thanh xuân tôi tẩm liệm theo cờ.
Kinh thư thuỷ táng trong lòng biển,
Và tình yêu táng theo ước mơ.
 
Ngọn cuồng phong chém xiên, chém ngang,
Chém bằm tôi đêm vượt khơi ngàn.
Vết thương dưới rương lòng, sát đáy,
Cùng mẹ-em, hành lý tôi mang.
 
Gửi lại bên bờ niên thiếu tôi,
Thuở còn vui ngoài ngưỡng cửa đời.
Tương lai vẽ vời đầy trang giấy,
Chưa đặt thêm—dấu hỏi con người.
 
1997
 
  
 
ĐÔI LỜi GIỚI THIỆU NGƯỜI-THƠ-TƯỞNG-LẠ-MÀ-QUEN
 
 
HOÀNG THUỶ BIỂN, quê gốc Quảng Bình nhưng anh sinh ra và trưởng thành ở Đà Nẵng. Qua lời Lê Lộc giới thiệu, tìm đọc thơ HOÀNG THUỶ BIỂN đăng trên một số trang mạng, tôi rất thích, quý trọng và đồng cảm với thơ anh. Tìm hiểu qua một số bạn cũ trường xưa mới hay: thật ra anh không phải là người... xa lạ. Trước 1975, anh và tôi sống cùng một thành phố - thành phố biển bên bờ sông Hàn, học chung trường - Trung học SAO MAI, Đà Nẵng. Biết đâu hai chúng tôi đã từng húc vai nhau chen lấn chạy lên cầu thang khi đi học trễ (vì sợ thầy tổng giám thị bắt gặp), hoặc đã từng trốn học ra Cổ viện Chàm ngồi hóng gió sông Hàn, ngó trời ngắm mây mơ mộng...và làm thơ. Hồi ấy, HOÀNG THUỶ BIỂN và tôi đã cùng có thơ đăng trên vài ba tạp chí ở Sài Gòn. Thế mà lạ thật, chúng tôi lại không có "DUYÊN" để quen biết nhau!? Mãi cho đến bây giờ, sau ba mươi mấy năm trời, lại ở cách nhau nửa vòng trái đất, đọc thơ của nhau và qua lời giới thiệu của vài người bạn cũ, chúng tôi mới có dịp quen biết nhau...
 
Cổ viện Chàm... trước Trường SAO MAI ngày xưa
 
 
Sau 1975, như phần lớn thanh niên khác ở miền Nam, HOÀNG THUỶ BIỂN đã trải qua bao nhiêu sóng gió, bão tố, thăng trầm... Rồi năm 1981, anh lại lưu lạc đất khách xứ người, ba mươi mấy năm trời chưa một lần về thăm quê hương. Nhưng điều đáng quý là: anh vẫn một lòng đau đáu nhớ thương bao kỷ niệm quê nhà và trọn lòng chung thuỷ với THƠ. Anh làm thơ để "TỪNG ĐÊM TÂM SỰ VỚI BÓNG MÌNH"*, chứ không gởi đăng đâu cả... Gần đây, vài người bạn tâm giao mới đưa thơ anh lên một số trang mạng và thơ HOÀNG THUỶ BIỂN đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng bạn đọc yêu thơ khắp nơi. Dù anh chưa có điều kiện để xuất bản tập thơ riêng, nhưng qua một số bài thơ của anh màtôi hân hạnh được đọc, tôi có thể khẳng  định: HOÀNG THUỶ BIỂN là nhà thơ đích thực! Điều này không có gì phải ngần ngại hoặc nghi hoặc, vì như nhà thơ Lê Đạt đã viết: "CHỮ BẦU  NHÀ THƠ".
SÔNG THƠ chính thức có lời mời HOÀNG THUỶ BIỂN làm khách thơ đặc biệt trên ĐÒ DỌC- SôngThơ và đây, xin trân trọng giới thiệu với quý độc giả Trang thơ HOÀNG THUỶ BIỂN! Mời mọi người cùng thưởng thức!
                                                NGUYỄN VÂN THIÊN
 
 
 
MỘT SỚM MÙA THU TỚI
 
Có như nửa khuya em tới đây?
Thực hay mơ? Tôi ngực máu căng đầy.
Em đến muộn, và rời tôi sớm;
Tôi mở mắt, nghe thừa thãi tay.
 
Gối chăn sót mùi hương thủy thơm,
Sớm thu, chim hoà tấu sau vườn.
Tôi nằm nướng, rán kéo dài giấc mộng,
Như hằng đêm cầu xin em ghé thăm.
 
Gió sớm thu chở vào tôi: khát khao,
Bóng đèn mờ nhớ em: mắt đen sâu.
Ngoài nhà, mưa đều kinh lần hạt,
Trong tôi, em tay chuỗi nguyện cầu.
 
Tiếng hát vọng lại từ xa đâu,
Hương nước hoa ấm gió thay màu.
Thu về, cành đành phân ưu lá;
Lũ lụt dâng lên cồn bãi đau.
 
Tôi gối đầu lên ngực em núi non,
Niềm bình an cỏ cây ngủ ngoan.
Cơn vui kéo dài dăm ba phút,
Mà ký ức đỏ tươi dấu hôn.
 
Này em, nếu có muốn bất ngờ?
Phòng tôi đèn thắp đỏ đến khuya.
Và giường tôi còn thừa một chỗ,
Cần em hơ ấm nửa phần dư.
 
Hơ ấm phần hồn kia bỏ hoang.
Nửa phần tôi rớt lại bên đàng.
Em ơi, nếu tình cờ nhớ lại,
Thắp cho nửa tôi một nén nhang.
 
19.XI.2010
 
 
NỤ HÔN
 
tôi hôn lên vừng trán em,
chỗ ấy tôi gặp em,
suy nghĩ.
tôi úp mặt lên đồi núi em,
tôi lần ra lối về, gần
tổ quốc.
 
tôi hôn lên bờ môi em,
chúng ta thở vào nhau,
dưỡng khí.
tôi áp má vào sát má em,
và da thịt bằng lòng, làm
hôn lễ.
 
tôi hôn em thêm lần nữa,
lần nữa, và lần nữa.
nụ hôn tôi để dành
những khi em vắng mặt,
tôi yêu em lại bằng ký ức,
thiết tha như vĩnh hằng sự thật.
 
em hôn lên môi tôi,
mùi bia rượu ham vui,
đêm về muộn.
em hay chăng trong những cơn say ấy?
tôi tìm ra, chỗ trú tạm
linh hồn.
 
em hôn lên ngực tôi,
vùng da thịt nhiễm trùng khói thuốc.
hãy kề mặt vào ngực trái tôi,
phía dưới da: trái tim;
em tìm ra,
những đường ngầm rối rắm mê cung.
 
hãy hôn tôi đi, em thân yêu,
vừng trán tôi,
miền ẩn tàng điên loạn.
hãy hôn tôi đi, em thân yêu,
mạch máu nguội,
cần em hâm nóng lại.
 
09.IV.2010
 
THÁNH TÂM KHÚC
 
I
Đường đất đỏ trăng đầy con gái,
Vườn ngô nương sắn biết thương nhau.
Ai ngờ, vai được kề vai lại,
Tưởng bóng khuất trong bụi đỏ màu.
 
Ngoài bãi lạ nghe quen tiếng gọi,
Tên tôi chìm trong tiếng sóng gào.
Ồ, em! chính là em--giọng nói,
Nhạc ru tôi, điệu hát ca dao.
 
Biển ơi, sóng bạo hành lên cát:
Chiếu của trời xoa dịu lưng đau.
Cám ơn nhé, bãi vàng trăng sáng,
Soi rõ hai mắt thương nhớ nhau.
 
II
Cũng đường đất đưa nhau thơ dại,
Ổ gà ôm vũng nước hai mươi.
Lời tỏ tình, lồng ngực giấu mãi,
Tay trong tay, ngón lỏng ngón rời.
 
Bên em, muốn đường đi đừng đến,
Để đêm dài mãi tới vô cùng.
Lỡ mai, không đúng giờ, cuộc hẹn,
Hãy bảo tàng một tối vui chung.
 
 
Nhà thờ Chánh Toà (Con Gà)- Đà Nẵng  & Tu viện Thánh Tâm (phải)
Sau nhà thờ là Trường TH Thánh Tâm ngày xưa... 
 
Trong giáo đường em quỳ; tôi đứng
Nguyện cầu mình hóa phép bay lên.
Lời cầu này, trái tim làm chứng:
Em ơi em, hãy của tôi riêng.
 
Tiếng hát em hóa thành thánh ca,
Giọng em vang tới hàng ghế cuối.
Thấy trong tôi, bao lần nữa, thêm là:
Mầm ham muốn nở hoa thành tội lỗi.
 
Bàn ghế cà phê từ thân cây xẻ,
Ngồi bên em, tôi chia sẻ với rừng,
Đau đường cưa cứa ngang thân gỗ;
Đất mẹ cha máu lệ rưng rưng.
 
Tình yêu muốn buộc chặt: bó củi,
Cho bếp mình đỏ lửa chung đôi.
Ôi thôi! những ngày mưa gió nổi,
Tạt nước vào, tro lạnh bếp người.
 
III
Chuyến tầu đi, thề không trở lại,
Chẳng mong ai đứng vẫy tay chào.
Tạm biệt em, thánh tâm thanh nữ,
Hồn nhiễm độc bụi buổi lao đao.
 
Nhiều đêm khó ngủ căng mắt nhớ,
Một lần một lòng với một người.
Bao nhiêu năm rạn đời, chén vỡ,
Đường cắt này chỉ vá, chưa xuôi.
 
Thân gỗ mục răng rắc mối mọt,
Tôi ơi, hát lại thánh tâm ca.
Sống nương tựa vào điều bé mọn,
Để thương em, sông núi, quê nhà.
 
(Mồng tám tết Canh Dần-2010)