KHÚC VIỄN DU - Hoàng Thuỷ Biển

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Khúc Viễn Du
 

 

Tôi đi, không đặt mua vé trước,

Và không mua cả vé khứ hồi;

Tôi đi, theo dòng trôi của nước,

Rồi chìm dần đâu đó ngoài khơi.

 

Tôi đi, chim sẻ đi tìm nắng,

Và khu vườn, tôi được phép ca;

Tôi đi như cá đi tìm biển,

Được phép tung tăng với giang hà.

 

Tôi đi, thần kinh tôi cước rối,

Vai vướng tóc nhiều sợi ngắn dài,

Lệ hoa chúc mừng đêm chăn gối,

Cũng là lời cáo phó tàn phai.

 

Tôi đi, không dám quay mặt lại,

Ngó nhà tôn mái rỉ rã rời.

Mắt mẹ nhòa xuống môi lần hạt,

Trông theo tôi tới tận xa vời.

 

Tôi đi, mồ cha quên dọn cỏ,

Mưa mài mòn tên tuổi mộ bia,

Thánh giá, gió xô nghiêng về trái.

Bao giỗ cha hứa hão, không về.

 

Tôi đi, giấu mặt tôi sau lá,

Sợ đêm gài bẫy sáng trăng treo,

Hãi cả dấu chân mình trên cát,

Dấu chỉ đường ma truy đuổi theo.

 

 
 
 
 
 
 
Tôi đi, ám ảnh theo cùng với:

Lũ âm binh đội nón tai bèo,

Ngoài vách, rình rập nghe tôi thở;

Sạp tre giường nín, không dám reo.

 

Đêm đêm tiếng hú còi ngoài phố,

Giật mình, như nghe gõ cửa nhà.

Giữa khuya sao mồ hôi tôi đổ?

Nỗi hãi hùng, chưa nới dây ra.

 

Tôi đi, cất giữ sâu trong ngực,

Mấy bài thơ gửi gắm nhầm người,

Và thêm óng ánh vài khuôn mặt:

Của ăn đi đường nuôi sống tôi.
 

Tôi đi, quên mất đường quay lại,

Màu bảng đường xưa đỏ thay vàng,

Và bao đường cũ mang tên khác,

Như một lũ lý lịch khai gian.

 

 

Tôi đi, đi tìm hay đi trốn?

Rét đóng băng lên mặt đá câm,

Xứ lạ tôi sống như kịch sĩ,

Nụ cười tôi, lúc thật lúc không

 

Tôi đi, thú hoang tìm hang ổ,

Tìm chỗ lặng yên ngó lại mình.

Đêm về làm kẻ tu dòng kín,

Ngồi ngắm vách, thế tọa tịnh tâm.

 

Tôi đi, không muốn làm con ghẻ,

Hay con rơi trên nôi nuôi mình.

Niềm tin tôi chính là án phạt,

Khi chụp hình làm thẻ chứng minh.

 

Tôi đi, không đặt mua vé trước,

Và không mua cả vé khứ hồi;

Tôi đi, theo dòng trôi của nước,

Rồi chìm dần đâu đó ngoài khơi . . .

 

 (30.IV.--13.V.2011)