Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

HUỲNH MINH TÂM: Từ ngữ chạy rông như chó đói

 
 
Nhà thơ HUỲNH MINH TÂM 
 
 
Trước hết xin thưa với quý độc giả về cái "TÍT" của trang thơ này vì có thể có người bị "XỐC". Thi ca là "chữ nghĩa thánh hiền", là máu thịt thiêng liêng, sao đem CHÓ mà là CHÓ ĐÓI trương ra mặt tiền Trang thơ? Xin thưa, không phải SÔNG THƠ muốn "chơi nổi" mà đó là chữ của HUỲNH MINH TÂM - đúng ra là nửa câu thơ của anh trong bài GIẤC MỘNG MƯỜI NĂM. Điều này cũng phần nào nói lên được tính táo bạo, quyết liệt, hào sảng pha chút phách lối trong cách sử dụng ngôn từ trong thơ HUỲNH MINH TÂM. Nói "sử dụng" thì chưa đúng lắm! Tôi có cảm tưởng rằng HUỲNH MINH TÂM là ông chủ đầy uy lực, dư sức điều khiển sai khiến đám "từ ngữ chó đói " theo dụng ý của riêng mình, một cách tài tình và tài hoa. Nói một cách văn hoa (tuy hơi sáo mòn) là: nếu ví thơ là THI TỬU, thì ngôn ngữ thơ của HUỲNH MINH TÂM là "TÂN HOẢ TỬU", nhắp một hớp có thể có thể thiêu cháy ruột gan - Chứ không phải RƯỢU QUÊ mà điệu đàng kiểu "chưa nhấm đà say" như thơ PHỤNG LAM, hay RƯỢU GẠO "Ba Xỉn Chưa Xị" như thơ NGUYỄN HẢI TRIỀU, càng không phải BIA-LON-QUÍ- TỘC-MỚI như thơ NGUYỄN NHÃ TIÊN. Xin lỗi, tự nhiên tôi có sự liên tưởng khiên cưỡng mà hơi... bị đúng này, khi nhớ đến một số anh em văn nghệ đồng hương... Có gì thất lễ, rất mong các thi huynh xá tội!
 
Là một người đọc thơ "chuộng tứ", thiệt tình tôi không thích cách cấu tứ trong thơ HUỲNH MINH TÂM. Tứ trong thơ anh là thân mềm như dây leo bò quanh, đang khi đó từ ngữ như lá quá xanh tốt rập rạp, um tùm, che lấp mất tứ, làm cho tứ trở nên mờ nhạt...  Nhưng đây là cảm nhận mang tính trực giác và chủ quan của riêng tôi, chưa chắc đúng với ý định của tác giả, đương nhiên sẽ không giống với ý kiến của các bạn đọc khác. Định chỉ "gõ" đôi dòng giới thiệu theo thủ tục, lại sa đà dài dòng... Xin mọi người thứ lỗi!  Và xin trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả Trang thơ HUỲNH MINH TÂM, mời mọi người cùng thưởng thức!
 
                                                                                                                       NGUYỄN VÂN THIÊN
 
Trang thơ HUỲNH MINH TÂM
 
 
 
ÁNH TRĂNG
 
tôi vẫn còn giữ lại vài điều tốt đẹp
đi uống cà phê mỗi sớm
 
thời gian tước hết thú vui
mối sầu lo tiền bạc
 
tôi vẫn còn đi qua bờ hồ đêm đêm
ánh trăng lung linh những chú cá rô quẫy nước
 
và đôi lần trộm nghĩ
về tình yêu đầu đời
những nụ hôn dang dở hoa lan thơm như sương
 
người vợ hiền nhìn tôi
như đứa trẻ
 
nhịp sống quanh tôi những trò vui hối hả
những nỗi buồn không tên nơi khoé mắt
người thân lần lượt giã từ
 
tôi vẫn còn gìn giữ
những trang vở học trò những truyện tranh cũ nát
gieo tâm hồn vài đốm lửa tình yêu.
 
 
CÂU CHUYỆN ĐỜI CON NGƯỜI TA
 
                Câu chuyện đời người
                Thấp thỏm
 
Ngày chuyện tháng chuyện năm chuyện
Ma mị
Mộng mị
 
Chuyện tình như cây xanh
Chuyện tình như lá úa
Chuyện tình như cỏ dại
 
Chuyện chữ nghĩa ngẫu cảm độc dược
Nước chảy hoa trôi
Chim kêu vang đầu ngõ, trăng lửng lơ đỉnh núi
Chó tru đêm tàn cô độc
 
Chuyện tiền như gió tháng sáu
Rát dạ
Viên sạn trong chiếc giày
Gương mặt người mất ngủ
 
Chuyện đâu mà lắm thế !?
 
Hoa có chuyện không mà thơm thảo
Mây có chuyện không mà trắng mấy phương
Đường có chuyện không mà dài thăm thẳm
 
Thăm thẳm đời người
Xanh biếc đời người
 
Chuyện như sông
Chảy
Chảy
 
Chuyện như núi
Cao
Cao
 
Chuyện như biển
Sóng
Sóng
 
 
 
BỨC TƯỜNG
HAY BÀI THƠ TẶNG CHA THỨC TRẮNG ĐÊM
 
Chạm bức tường trắng năm 60 tuổi
Những người thân của tôi ở đâu ?
 
Tình yêu của tôi ở đâu ?
Trái đào tiên tuổi thơ
Những chú dế những người bạn con chó vàng theo chân mẹ ra đồng.
 
Những cuộc ra đi dằng dặc đầu đời
Cơm áo tiền tài danh vọng
Con bò tơ ngơ ngác
Chiếc rìu người thợ săn.
 
Mồ hôi nước mắt tủi nhục
Nụ cười đêm đêm trăng tháng sáu.
 
Chạm vào dòng sông những cô gái
Chạm vào người vợ hiền đôi má lá xanh
Con cái như lau sậy.
 
Chạm vào ngực cha bầu vú mẹ
Diều đứt dây hoa rụng trắng ao nhà.
 
Chạm vào bức tường trắng năm 60 tuổi
Sao như chạm vào
Những người thân hoá đất đai cây cỏ.
 
 
 
VAI DIỄN
 
Thế giới mở ra một ngày bình thường
những vở kịch lớn, những vở kịch vừa, những vở kịch nhỏ
 
Cho chúng ta thấy gì ?
hỡi vai hề bất chợt khóc bất chợt cười
nước mắt đong bằng sông
thầm lặng chảy trên lưng mẹ
 
Mẹ không biết, mẹ vẫn cấy trồng trên cánh đồng
giá lạnh tháng mười
anh hề thức dậy muộn vài xu dính túi
màn đã hạ thật sao ?
trời xanh thế sao ?
 
Những kẻ a dua, xu nịnh
thiếp hiền từ, vài nàng đỏng đảnh
đôi ba chàng đẹp trai
vài ông mặt to
 
Các vai diễn đã chuẩn bị, lớp lang và định mệnh
diễn từ đêm này sang đêm khác
ngày mẹ mất, một nửa vườn hoa hồng nở, một nửa lụi tàn
anh hề bỏ vai, chạy ba ngày khắp cánh đồng
 
Giờ về quê tìm anh hề năm cũ
ngưòi đâu ? chiều chuông đổ chậm.
 
 
 
KÌ KHU THƠ
 
trước khi viết một câu thơ
thả một hạt sen xuống lòng hồ
khóc ba ngày
cá mang hạt sen ba ngày giấu dưới bùn đen
 
trước khi viết một bài thơ
khóc ba năm
một hồ sen lai láng
 
thêm một cái chết
đôi mắt như hai con ốc bươu
 
trước khi viết một câu thơ
nằm ngửa chân đồi đợi gió
khóc ba ngày
sống lưng lạnh buốt
 
bầy nai đuổi mãi
ánh trăng vẫn một ao thu
 
sau khi viết một câu thơ
cười ba ngày
hoa nở một bông mùa bấc
sống lưng lạnh buốt
 
đêm ai thổi sáo
rưng rưng
 
sau ba năm
câu thơ đã chết
nhật nguyệt đành chia tay
sống lưng lạnh buốt
 
sau sáu năm
đời người chìm nổi
 
mỏi mắt cánh chim trời
xuân trước cổ lai
xuân sau bất tận
 
sau mười hai năm
câu thơ vận vào đời
 
áo mỏng không che nổi rét
 
sau hai mươi năm
câu thơ là giọt nước mắt
 
cảm chín suối
quê hương một cánh diều.
 
 
 
HỘI AN TRONG GIẤC MƠ CỦA TÔI
 
Cuốn bạc đời người sông chảy về trầm tích
cuốn hun hút tuổi thơ hoa phố đèn lồng thuyền nâu sóng biếc
cuốn em trăng khuya hò khoan tiếng Tây tiếng Tàu lích chích
tiếng chim quê hương mùa hè nõn ngọc
cuốn sương chiều dớn dác một bờ lau
 
yêu đường hẹp câu thơ điếu đổ
yêu phố đông ngọn gió hoang vu
bởi nhà cổ mời em đi dáng ngọc
bởi cao lầu mời uống rượu hồng thơm
 
những hàng dừa Cẩm An những mắt lưới khoảng nhìn trời xanh
nỗi âu lo đời mẹ
những mưa móc chuông chùa u tịch mùa đông em bao tuổi đi, về
gió lạnh ướp hương
hoa cải vàng mời tóc em đen mượt
góc phố buồn mời áo dịu dàng bay
 
nắng sớm sương khuya nằm nghe lá rụng
nhớ độ thu hoa cúc mơ vàng
bàn cờ thế cha đặt ngoài ngạch cửa
áo phong trần mẹ giặt mấy mùa trăng
 
mây xuống mấy đêm rồi Cẩm Hà, Cẩm Kim mặc áo len dày cho
em đỡ rét
hoa nở mấy trưa rồi Cửa Đại, Cẩm Phô hương cố xứ ổi
vàng mận đỏ
câu bài chòi rơi ngã ba sông
người đi xa nợ một chuyến đò
 
Mênh mang nắng mai đầu mùa nức nở
nợ chùa Cầu tiếng “dạ” bữa em “ thưa”
rằng thương quá xíu mà vui tức tưởi
hoa khế rụng rồi tóc có bạc với em ?
 
 
 
GIẤC MỘNG MƯỜI NĂM
 
Trên con đường ra biển (hay đi vào huyệt mộ)
giấc mộng mười năm chim bay mỏi cánh
giờ em ở nơi đâu ?
hỡi những đoá hồng nhân gian những đôi bàn tay lan rừng
 
từ ngữ trốn thoát khỏi ta từ ngữ chạy rông như con chó đói
từ ngữ là tình yêu , sao lại mất đi vẻ diễm lệ ?
trên những lối mòn giấc mộng mê say như ong làm tổ
giờ em ở nơi đâu ?
 
tất thảy dường như chấm dứt
trước mặt , sau lưng , ngoảnh lại hai bên những chồng sách trơ trẻn
thơ ca là tình yêu , sao lại mất đi phượng hồng hai núm vú tuổi thơ
giấc mộng mười năm triết học vài quả khế trong vườn , tiếng hát mẹ mù xa
giờ em ở nơi đâu ? ao tù nào sông suối nào đã nuôi em tinh nghịch
cái chết là điểm tựa , cuộc sống chỉ vui thôi
quay qua quay lại mười năm đầu ngày hai bờ cỏ nắng xanh
 
hư không hơi thở mùi hương em tri kỷ.
 
 
 
DIỄN TỪ OSHO
 
“Hãy chỉ ở giữa
đây là kỹ năng và nghệ thuật lớn nhất
chỉ ở giữa
không chọn lựa
không chuyển qua trái
không chuyển qua phải.”
 
dường như ở đâu đó
những tật của cuộc sống , cái nhìn chăm chăm
lặp đi lặp lại
rằng…
 
từ ngữ , ánh trăng , niềm hy vọng bền bỉ
bao giờ cũng đứng trên đỉnh núi
cao hơn cuộc sống của chúng ta
đôi lúc quá tầm thường ?
 
“bạn ngã liên tục , khổ sở từ phức cảm tự ti”
bạn đứng dậy trên hương những người đàn bà
ánh mắt họ như chiếc thuyền
ngày biển động
 
dường như tâm hồn chúng ta được nung đỏ
ở mọi phía ở chỗ bệ rạc cây cỏ lên xanh tốt
ở bệnh viện nước mắt chảy dài người ta cầu nguyện
một chú chim bay về đầy nắng
 
trống rỗng im lặng hai tai một miệng
trườn qua một sườn dốc không vết cắt
một dòng nước thon thả đôi vai phụ nữ
đám mây tan dần bí ẩn cơn mưa tháng tư.
 
 
Huỳnh Minh Tâm
GV Trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ , Đại Lộc , Quảng  Nam