Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

LÊ LUYNH: Trăng non lặng toả ven trời

 
 
Nhà thơ LÊ LUYNH 
 
 
MỐI TÌNH ĐẦU
 
Tôi có mối tình đầu
Ngây thơ như sóng nắng
Nụ hôn ngày xưa đâu
Ngọt ngào trong chát đắng
 
Chẳng ai cản được tôi
Lao tìm em thuở ấy
Chiếc lá nào chơi vơi
Bàn tay mền em vẫy
 
Những tháng năm vụng dại
Đi qua cuộc đời mình
Chợt mỗi lần ngoảnh lại
Tôi thẫn thờ gọi em
 
Đã bao mùa xuân đến
Đã mấy mùa thu qua
Đợi em vô bờ bến
Em chợt gần chợt xa…
9/88
 
 
TÌNH YÊU NHƯ GIỌT NẮNG
 
Tôi ngã lòng bàn tay
Cố nắm lấy giọt nắng
Giọt nắng lại nhoài ra
Ngoài bàn tay tôi nắm
 
Trước tình em trong trắng
Tôi không giữ nổi mình
Mỗi lần tôi định nắm
Tình em tràn qua tim
 
Tình em là hiện hữu
Tình em là hư vô
Cuộc đời thì có thực
Lại nằm ngoài trang thơ
 
Hãy mở bàn tay ra
Nắng nằm yên ở đó
Hãy mở trái tim ra
Tình em về ở giữa.
 
 
NGỌN THÁP TÌNH
 
Mắt em nhìn đốt lửa trái tim tôi
Ngọn lửa ấy trọn một đời ấm áp
Mặc mưa gió mặc cuồng phong bão táp
Lửa vẫn bừng lên trong ngọn tháp tình yêu
 
 
NHỚ
 
Giờ ngoảnh lại nhớ một thời vụng dại
Gió cuối năm thổi mãi bến sông chiều
Những chiếc lá trôi theo dòng ra biển
Tôi thẫn thờ đếm từng bước liêu xiêu
 
 
Mười năm rồi hoa lục bình tím biếc
Bến sông xưa một thuở con đò chờ
Em đợi khách đợi một người về muộn
Đêm nằm mơ nhìn xuống mặt dòng sông
 
Tôi trở về đi suốt một mùa đông
Tìm cánh hoa lục bình không thấy nữa
Chỉ thấy lá vàng lập lòe đốm lửa
Trôi miên man trên dòng nước ngày xưa
 
Cuối 1993
 
 
 
TRĂNG NON
 
Hình như đêm ấy trăng non
Vầng trăng ấy hẹn mai còn trăng lên
Lao nhanh như một mũi tên
Em biến mất giữa ngàn đêm trăng tròn
 
Đêm nay trăng hãy còn non
Anh sợ lắm mảnh trăng tròn đêm sau
Thà ta đừng gặp lại nhau
Để nguyên vẹn mối tình đầu trăng non.
 
CHỚI VỚI
 
Trần trụi quá trước tình yêu vội hái
Mùa xuân bay, mùa xuân đã bay rồi
Em bước đi còn anh đứng đợi
Suốt một đời chới với chơi vơi...
 
 
 
CHIỀU, BIỂN & EM
 
Dẫm lên những dấu chân người
Một em một biển một trời nhớ ai
Mặt trời xuống biển khoan thai
Chiều nay biển có gọi hoài tên tôi
 
Quay lưng với biển và người
Chiều tim tím biếc đá ngồi chông chênh
Phía xa biển vẫn mông mênh
Chỉ mình em bước buồn tênh với chiều.
 
      
 @* ĐÔI KỶ NIỆM VỚI LÊ LUYNH & BẠN THƠ
 
Hồi ấy tức cách đây cũng trên 20 năm rồi, khi tôi mới lưu lạc vào Sài gòn..., qua Lê Quang Vinh và Trương Nam Hương, tôi quen biết hai nhà báo làm thơ, ở Văn phòng Đại diện Báo Thiếu niên Tiền Phong đóng trên đường Cao Thắng- Sài Gòn, đó là: Phạm Công Luận và Lê Luynh. Hình như hợp tuổi và hợp tính, chúng tôi kết thành một nhóm khá thân nhau. Vào mỗi sáng, Trương Nam Hương thường chở tôi bằng chiếc Babecta đi khắp các toà soạn báo để "BỎ HÀNG"- từ vui vui của Trương Nam Hương, dùng để chỉ việc chúng tôi đến trực tiếp các toà soạn gởi bài cộng tác, rồi chờ bài được đăng kiếm nhuận bút - một cách mưu sinh lương thiện vừa thoả được mộng viết lách... Xong việc, chúng tôi thường ghé chỗ Luận và Luynh chơi, rủ nhau ra quán vỉa hè Cao Thắng cà phê cà pháo và ăn cháo huyết giá 500 đồng một tô... Chúng tôi từng "chung mộng" ra một tạp chí văn nghệ tuổi mới lớn. Hoạ sĩ Quang Toàn (Báo Mực Tím & Khăn Quàng Đỏ) đã trình bày lên khuông hoàn chỉnh bài vở số báo đầu tiên. Nhưng sau đó vì trục trặc giấy phép nên... bây giờ chuyện đó trở thành một kỷ niệm đẹp, để thỉnh thoảng có dịp hồi tưởng một thời "NGHÈO MÀ VUI"... 
 
Vài năm sau, Trương Nam Hương đoạt Giải thưởng lớn với tập thơ đầu tay: KHÚC HÁT NGƯỜI XA XỨ, và trở nên nổi tiếng cả nước. Hương vào làm việc ở Chi nhánh NXB Công an Nhân dân, rồi sau đó chuyển qua Báo An ninh Thế giới. Phạm Công Luận, sau khi nổi tiếng với bài thơ TUỔI MƯỜI CHÍN, lại chuyển qua viết truyện ngắn và tập truyện ngắn đầu tay của Luận đoạt giải "Viết cho tuổi hai mươi"- NXB Trẻ; sau đó Luận chuyển sang Báo Hoa Học trò- Tạp chí Sinh viên, làm Trưởng Chi nhánh phía Nam. Tôi xin đi dạy lại rồi về làm ở Chi nhánh NXB Mỹ thuật- Tạp chí Mỹ thuật Thời nay. Quang Toàn vừa làm việc ở Khăn Quàng Đỏ, vừa "chạy xô" vẽ truyện tranh cho các đối tác xuất bản tư nhân. Lê Quang Vinh đi dạy Anh Văn và chuyển qua viết về đề tài tôn giáo. Riêng Lê Luynh, sau khi cưới vợ, chuyển ra Bắc, công tác tại Toà soạn Báo Thiếu niên Tiền phong- Hà Nội; ba bốn năm sau lại quay về  Sài Gòn... Mỗi người bận rộn một công việc, lại thêm cảnh... "con thơ vợ... dại" nên những cuộc gặp mặt của nhóm cứ thưa dần... Dù ít gặp nhau nhưng chúng tôi vẫn nhớ nhau và thường xuyên theo dõi đọc bài của nhau trên các báo...
 
Cũng đã khá lâu tôi và Lê Luynh không gặp nhau nhưng tôi biết, ngoài việc "chạy maraton" với những bài bài báo cho kịp giờ lên khuông của một phóng viên kỳ cựu, Lê Luynh vẫn dành một góc riêng đời lặng lẽ cho Thơ. Với Lê Luynh thật đúng với câu giới cầm bút vẫn thường nói: Báo là nghề để mưu sinh, còn thơ mới là nghiệp, là tiếng lòng, là nhịp thở của trái tim, cứ "ÁM" người làm thơ suốt đời, không sao dứt ra được. Thơ Lê Luynh nhẹ nhàng mà sâu lắng, cứ lặng lẽ đẹp và buồn toả sáng như TRĂNG NON* cuối trời...
 
Cách đây mấy hôm, tình cờ gặp lại Lê Luynh, anh báo tin vui: anh mới được kết nạp vào Hội Nhà văn TP. HCM (bộ môn Thơ). Thay lời chúc mừng anh, Sông Thơ xin trân trọng giới thiệu cùng độc giả bốn phương: Trang thơ Lê Luynh: TRĂNG NON LẶNG TOẢ VEN TRỜI Xin mời quý bạn đọc yêu thơ cùng thưởng thức!  
                                                                       * - NGUYỄN VÂN THIÊN
 
 
 
   (*TRĂNG NON: Tựa đề Tập thơ đầu tay của Lê Luynh,
                                                xuất bản năm 1996).