Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

MAI THANH VINH: Mượn Thơ tôi trả nợ tôi

 
                    Nhà thơ MAI THANH VINH
 
Quê: Đà Nẵng
Hiện sống, dạy học và viết tại Quảng Nam
Có thơ đăng trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập
                              và một số trang mạng...
Các tác phẩm Thơ đã xuất bản:
       *KHÁT TRĂNG - NXB Đà Nẵng 2003 
       *GÓC KHUẤT - Hội VHNT Quảng Nam 2008                          
 
ĐÊM TRÔI
 
 
Những đêm mất ngủ
đưa ta vào vùng hoang sơ
nơi vầng trăng chỉ là chấm vàng trơ trọi
giữa tầng tầng hoang mạc
dư chấn tạo vết nứt trên từng khuôn mặt si mê
thịt da cuồng loạn
bóng bẩy nhảy nhót
tiếng rú gầm ẩn sâu- bục vỡ
mưa tung tóe
môi son bỗng tím
ngón tay bỗng tím
ấm áp vật lộn trong nguội lạnh
bật cười nức nở
thức đêm
tiếng mưa thành vết xước
cào cô đơn lấp cỏ
mộng mị tan hoang
chợt khát nụ hôn trong veo
nhận sự vồ vập rượu bia
rùng mình
thốc tháo thức ăn cặn bã
dạ dày trống trơ
mệt mỏi thấu từng chân tóc
đêm vẫn bình thản trôi
bình thản trôi
như thể không trôi…
 
 
LỤC BÁT CHÍN CÂU
 
 
MỘT
Ta về tạ lỗi với làng
lìa quê để cõng gian nan xứ người
bôn ba cạn kiệt tiếng cười
qua sông phút chốc hơn mười năm trôi
trở về nắng bỗng đơn côi
liêu xiêu bóng nhạn núi đồi chênh vênh
may mà sót lại cái tên
tóc phơ phơ bạc bên thềm trăng nghiêng
cúi thưa làng –đã không quên…
 
HAI
Ta về tạ lỗi mẹ cha
bặt tăm từ thưở bỏ nhà tha hương
ba mươi năm lạc con đường
quẩn quanh nắng gió mưa sương gánh gồng
trở về tay vẫn trắng không
mới hay vườn cải lên ngồng từ lâu
đâu còn dò dẫm nông sâu
ao làng giờ đã bạc màu thu phai
cúi xin tạ lỗi đêm dài…
 
 
MỘT GIẤC MƠ VỪA
 
Thèm làm nhánh sông
lang thang vô định
tấp những bến bờ khô khốc quạnh hiu
tấp vào chiều lúc vừa ngả tím
chênh khúc đời- ồm ộp- lăn tăn
tấp vào xanh để đục ngầu giận dữ
cuộn trào- bèo bọt -xôn xao
tấp vào nhân gian réo đời trượt ngã
tấp vào đâu cũng mòn mỏi kiệt cùng
để được trắng
được xanh
được hồng
được bồng bềnh theo gió
mặc mưa về thách thức bão giông
thèm được là mình dẫu nhìn lại trống không
như bàn tay xòe ra trôi tuột
và thử đếm những mất còn thiếu đủ
thắng thua nào ở lại cùng ta ?
thèm được là xưa
để ôm tròn kí ức
đôi mắt lạc loài rớt tận khơi xa
sóng vồ dập- mưa chan- giông tố
đời bơ vơ nhận chịu thiệt thòi
thèm một vòng tay
không bán mua mặc cả
không so đo tính toán lỗ lời
không day dứt bởi chiều nhanh quá thể
để đêm về rong ruổi triền miên
thèm cốc hoàng hôn đong đầy sắc ngọt
mơ nồng nàn ủ ấm bàn tay
vu vơ thèm, thèm quá những cơn say
cho khôn dại bay đi theo gió
còn ở lại muôn đời ta khát
giấc mơ vừa, vừa đủ để mơ thôi
 
 
MỘT CHÚT
 
Chỉ buồn
một chút xíu thôi
cho trăng vành vạnh chỗ ngồi
cỏ xanh
thèm chi lạ
chút long lanh
ngôi sao xa ngái
cũng thành chiêm bao
ước
buồn một chút chênh chao
ngấm ngầm cháy
chút hư hao bên đường
trăm năm
gột
giũ
vấn vương
vòng quay
quên
nhớ
lẽ thường nhân gian
chỉ ta còn với gian nan
gập ghềnh
cao thấp
quáng quàng trăng nghiêng
ừ, thì...
đêm cũng thiêng liêng
đành thôi
quay mặt góc riêng một mình
ta
ôm trống rỗng cuộc tình
nhủ buồn chun chút
mới tinh
nỗi buồn.
 
 
NGÀY TRỞ LẠI
 
Biển vẫn thế- mênh mông
cứa nồng nàn vào thịt da trái đất
bằng lời ru miên man
biển
đôi khi ngọt ngào bất tận
dịu êm như môi hôn
hiền hòa như mẹ
rộng lớn tình cha
và rồi, có khi như gã điên trái gió trở trời
lồng lộng quật ngã –xới tung
cho nước mắt đổ dài thấm mặn
vợ chờ chồng khắc khoải đêm
con ngằn ngặt khóc đợi cha
người mẹ chờ con chiều sương tím
đất liền chờ con thuyền không trở lại
chôn vào hư không tiếng nấc nghẹn muôn đời
ngày trở lại
biển hiền hòa xanh ngát
vỗ ru lời mẹ bao lần
và cứ thế thuyền lao khơi căng sóng
mắt quê nhà dõi bóng hoàng hôn
tin bão gần- bão xa
bão lòng thao thiết
cánh hải âu chao thắt thỏm đến nao lòng…
 
 
 
NÍU LẮM CŨNG THÀNH KHÔNG
 
Tôi trả nợ tôi
nhiều năm chưa hết
nên loay hoay
đong đếm cọng trừ
nghĩ về hôm qua
sợ ngày mai quá đỗi
còn bây giờ hối tiếc
những trống không
tôi mắc nợ tôi
nụ cười giòn giã
mặc
hoàng hôn lăn
vắt cạn những khu rừng
tôi mắc nợ một ngày không đến
hắt hiu gió cũng vội vàng
phải chi cơn mưa đừng đến
cho lòng ào ạt trút giông
đổ vào biển, vào sông
vào mây ,vào gió
mặc
dã tràng long đong
đào bới ẩn mình
tôi mắc nợ tôi
bên kia hàng giậu
đôi mắt tròn xoe, đen nhánh nồng nàn
không hờ hững
nhưng cũng đành mắc nợ
rát đau lòng
níu lắm cũng thành không
tôi mắc nợ sông
những chiều câu cá
sóng quẫy gọi bờ riết róng đôi vai
tôi mắc nợ tôi
những đêm thao thức
đợi mỏi mòn bóng nắng xa xôi
tôi mắc nợ chỗ ngồi khắc khoải
sương dạt phía nào mà ướt lạnh giấc mơ
lại mắc nợ vu vơ
những điều không thật
lông nhông một đời
thất thểu chốn phù du
và có khi ngồi ngóng sắc thu
rồi se buốt khi đông vừa chạm ngõ
chợt giật mình khi bóng xuân lấp ló
một trời không níu mãi vẫn chưa thành…
 
 
ĐÒ DỌC-SÔNG THƠ CHÀO BẠN MỚI!
 
ĐÀ NẴNG XA XA... 
 
Vẫn thường nghe người ta nói: mắc nợ và hàm ơn cuộc đời, quê hương, cha mẹ, người thân, bạn bè... Riêng MAI THANH VINH có điều khác lạ là: mắc nợ chính mình?! Trong bài NÍU LẮM CŨNG KHÔNG THÀNH, MAI THANH VINH viết: "Tôi trả nợ tôi / nhiều năm chưa hết / nên loay hoay / đong đếm cọng trừ..." Phải chăng riêng đối với MAI THANH VINH, làm thơ cũng là một cách trả nợ cho chính mình, trước khi tính đến những món nợ lớn hơn: Nợ Đời? Có lẽ vì thế, thơ MAI THANH VINH có sự cuốn hút kỳ lạ, vừa mời gọi vừa thách thức độc-giả-yêu-thơ tự nguyện đi tìm để khám phá "Một hồn thơ đa mang- nhạy cảm- ray rứt và đôi khi như muốn nổi-loạn-với-chính-mình" - trước khi nghĩ đến chuyện tìm hiểu về bút pháp, cấu tứ, ngôn từ... Thỉnh thoảng, tôi nhận được tin nhắn của bạn bè: "vào trang mạng X, trang Web Y... đọc thơ MThV!"- dầu tôi và những người bạn ấy chưa gặp tác giả bao giờ mà chỉ đồng cảm qua Thơ... Theo tôi thiển nghĩ, đây chính là hạnh phúc không tên mà quý báu của người làm thơ! Cũng có đôi nguời cho rằng thơ MAI THANH VINH "giọng nhịp câu từ vẫn là hơi hướm cũ" (?). Nhưng sau khi đọc một số bài của MAI THANH VINH gần đây, tôi có suy nghĩ hoàn toàn ngược lại với ý kiến đó... Thôi, nhận xét thế nào là "Quyền tối thượng" của mỗi độc giả! Nay, để chào mừng BẠNTHƠ lần đầu đến với SÔNGTHƠ, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bốn phương: Trang Thơ MAI THANH VINH!     *NGUYỄN VÂN THIÊN   
 
 
TÔI ƠI !
 
Ngồi buồn
tui kính thưa tui
rằng
thôi
mua bán buồn vui làm gì ?
loay hoay
hơn thiệt để chi
trái tim nhoi nhói
ngày thì vẫn trôi
lưng lưng cạn
vẫn một tôi
đầy đầy chun chút
để rồi về đâu ?
lẽ đời
sấp ngửa bể dâu
xới tung duyên kiếp
mưa ngâu dùng dằng
chắp tay
ra dáng ăn năn
tui thưa tui vậy
cỗi cằn cũng qua
ngu ngơ
làm kẻ thiệt thà
thong dong
mặc
những bôn ba quanh đời
lim dim
nhấm nhá cuộc chơi
bật cười ha hả
tôi ơi
có còn?... 
 
 
GÓC QUÊ
 
Tôi buộc tôi về một ngày không mưa
để lặng thinh nằm nghe gió hát
con chim sẻ chuyền cành ríu rít
âm thanh nào, còn nữa, còn nữa buộc vào tôi?
 
chiếc võng trưa quê nhà cong điệu ru
thời mẹ và bà ngời câu ầu ơ tròn trịa
nắng rung rung gọi kĩu cà kĩu kịt
tre làng xoã tóc níu chân ai?
 
ngày em theo chồng con nước tiễn đưa
cầu bắc qua sông bỗng nhiên lỗi nhịp
đàn cá lội hình như buồn muốn khóc
sang sông rồi trăng, sóng cũng vỡ đôi?
 
tôi buộc tôi lục những xa xôi
nghe gió trở lạnh phía buồn đơn độc
dóng thực hư đếm còn, nhẩm mất
góc quê nhà chốn ấy buộc vào tôi...
 
 
KHÔNG BIẾT VÌ SAO
 
Nỗi sợ hãi như thú hoang
chực chờ cắn xé
làm tan hoác tận cùng đơn độc
khát vọng bùng cháy
lửa
lửa- chiếc lưỡi thèm khát
ngoằn ngoèo thiêu đốt
tiếng gầm rú cào xé
và rồi
người đàn bà thu mình góc tối
len lén lia vào chân không đôi mắt trống trơ
kí ức- không
hiện tại- không
tương lai –những vòng tròn tung tăng kệch cỡm
người đàn ông phía bên kia dốc cầu
liêu xiêu
dẫm chân mình quáng quàn - nghiêng ngã
cố níu một đóm hồng le lói
xa
thật xa
hai con người kia
một đàn ông
một đàn bà
giật mình lạ lẫm
không biết vì sao
họ lại giống nhau…
( Vũng Tàu 15-11-2010)