Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

NGUYỄN NGỌC NGHĨA: Vườn xưa nghe hương cỏ lạ

 
                Nhà thơ NGUYỄN NGỌC NGHĨA
 
 
KHI ĐƯA EM VỀ
 
Thả con nhạn trắng về rừng
Cồn mây bỗng động nhớ vầng trăng xưa
Đưa em về giữa cơn mưa
Đường trong mép phố cây thưa dần tàn

(1972)
 
XA EM
 
Gió âm u trời âm u
Một đời ta vẫn sa mù vây quanh
Xa em. Ừ, thế cũng đành!
Ngó xem sông nước vàng hanh phận người

(1972)
 
THƠ CHO BẠN BÈ Ở CÕI KHÁC
 
GỬI CHIẾC RĂNG KHỂNH NGÀY XƯA
                                
                                 Với Đỗ Ngọc Quyên
 
Ngậm ngang môi cọng nắng vàng
Chiếc răng khểnh giấu bóng hoàng hoa phai
Môi cười giấu nụ sớm mai
Biết đâu đã chạm cõi ngoài tịch nhiên
Bên đời một đóa đỗ quyên
Buổi mãn khai đã lụy phiền chia xa
Thôi em tình vọng giang hà
Trăm năm vẫy gọi - mãi là hư không
 
NGƯỜI TÌNH CHUNG
                      
                                 Với Lê Hà Thanh
 
Ba mươi năm, một mối tình
Thôi, về cũng chỉ bóng mình thiên thu
Em trăm năm mãi khuất mù
Tình không như đã ngục tù chung thân
Rượu đời lưng chén phù vân
Bóng ai sóng sánh nửa gần nửa xa
Gọi tên em – nhớ quê nhà
Quắt quay một chút tình ta với người
 
KẺ TÌNH SI
                        Với Lâm Văn Sơn
 
Phất phơ đến, phất phơ đi
Hai mươi, làm kẻ tình si giữa rừng
Thế nhân - cát bụi vô thường
Gom vừa dăm chữ lận lưng, vào đời
Chắt chiu một chút tình rời
Phải đâu cuộc sống ghẹo người vô tâm?
Một lần thôi cũng trăm năm
Dẫu đời khinh bạc cũng thầm mơ hoa
 
 
 
THƠ CHO MÈO ƯỚT
 
Mèo ướt ạ! Ngày lên rồi đó
Nắng vàng thơm vừa đậu xuống vai người
Chim mở mắt xôn xao tình rơm cỏ
Nhỏ thấy không? Ngày rạng rỡ môi cười
 
Và ngày cũng bắt đầu bằng nỗi nhớ
Sớm mai nào nhỏ tóc bím áo xanh
Chân rộn rã khua quanh đường guốc nhỏ
Bước cùng anh qua một quãng đường gần
 
Bước cùng anh qua một vưng trời rộng
Mắt nhỏ nhìn un khói trắng an nhiên
Mèo ướt ạ. Giữa sân đời mộng tưởng
Gió ươm tình xanh lá nhớ vô biên
 
Mèo ướt ơi! Sáng nay, lập hạ
Đất trời quay mòn mỏi giữa tim thầm
Anh thức dậy lúc trời xanh hơi thở
Nắng nhỏ về vương một chút hương bông.

(1973)
 
GIỮA HÔN MÊ ĐỜI
 
Chiều thắp nắng trên vai người sáng phúc
Có ta về lở dở cuộc chơi rong
Em hồn hậu đôi bàn tay thỏ bạch
Gõ lên sầu ta hạnh phúc bao dung
 
Ngày chờ đợi đã vàng chân cỏ muộn
Nửa đời ta thân lang bạt kỳ hồ
Sao em đến cột chân ta cuồng vọng
Gặp em rồi trời đất cũng ngẩn ngơ
 
Thượng đế cũng mềm lòng thôi, nhỏ ạ!
Dẫu chi ta khinh bạc mấy cho cam
Bởi vẫn thế, quen một đời lêu lổng
Nên trời xui ta sập bẫy em giăng
 
Chiều thắp nắng trên vai người sáng phúc
Có ta về…
lở dở
cuộc chơi rong……..
 
(1972)
 
  
KHI TRỞ LẠI ĐÀ LẠT
 
Tóc úa màu ráng chiều
Anh dạt về cố xứ
Chân ngả, hồn liêu xiêu
Lơ ngơ bên góc phố
 
Chút xưa nào còn lại?
Chỉ con dốc mệt nhoài,
Cành dã quỳ trơ trọi
Run rẩy hơi sương phai
 
Anh bỗng thành kẻ lạ
Giữa muôn trùng thân quen
So giày tìm vết cũ
Giữa mịt mùng dấu chân
 
Mái phố già ngái ngủ
Ườn mình ngỡ vô tâm
Có như em ngày cũ?
Như gần mà xa xăm
 
Anh lên đồi cỏ, hát
Bài ca ngợi tình yêu
Nồng nàn lời cỏ biếc
Bỗng hóa lời rong rêu
 
Cũng mặt hồ sương mật
Lăn tăn gợn nỗi đau
Chút tình xưa đã mất
Biết tìm nhau chốn nào?
 
Spellman. À, Spellman
Lối mòn xưa còn đó
(Thầm tạ ơn Spellman)
May ra em còn nhớ!
 
Anh lên cùng Năng Tĩnh
Nhớ tiếng gió năm xưa
Trời tịnh hay lòng tịnh?
Bên tháp cao đợi chờ.
 
Đâu rồi khuôn viên cũ?
Thượng Chí hay Dị An
Con đường xưa liễu rũ
Chút tình gầy sớm tan
 
Tóc úa màu ráng chiều
Anh dạt về cố xứ
Chân ngả
…hồn liêu xiêu
Lơ ngơ
…cùng trí nhớ

(2008)
 
 
 
NGHE HÁT RU CON GIỮA SÀI GÒN
 
 
Thả câu lục bát ầu ơ
Tiếng xưa ngọt đọng trên bờ môi thơm
Thương ơi! Mảnh ruộng miếng vườn
Cầu tre lắc lẻo, đường trơn gót bùn.
 
Tiếng hát ru nghe sao tội nghiệp
Giữa phố đông người thấp thoáng bóng quê
Câu ca dao lạc loài mà thắm thiết
Giọng ví dầu theo gió đong đưa
 
Em hát chi lời ru héo hắt
Cầu ván còn đâu mà long đinh
Bậu không về, bậu sang bến khác
Mặc thuyền em sóng nước lênh đênh.
 
Em hát chi câu ru lạc điệu
Trẻ nhỏ bây giờ đâu thích ca dao
Người lớn chẳng còn tha thiết với Kiều
Câu sáu câu tám cũng thành lạ lẫm
 
Tiếng hát em rơi giữa muôn trùng
Xốn xang lòng ta hay lòng trẻ
Chiều phố thị chạnh hồn quê, khe khẽ
Từ lãng quên chợt lãng đãng quay về.
 
 
THƯA GỞI ĐÔI LỜI...
 
Trước 1975, khi NGUYỄN NGỌC NGHĨA còn là học sinh trung học SAO MAI Đà Nẵng, rồi sinh viên Đại học CTKD Đà Lạt, thơ anh đã nổi tiếng và được nhiều người ngưỡng mộ. Nghe đồn thời ấy có khá nhiều bóng hồng "MÊ" thơ lẫn người- thơ- lãng- tử ; chuyện này, đến bây giờ thỉnh thoảng tôi vẫn còn nghe bạn bè cũ nhắc lại  bằng lời thán phục chân tình.
 
 Thơ NGUYỄN NGỌC NGHĨA xuất hiện trên báo chí cùng thời với TỪ KẾ TƯỜNG, TẠ NGHI LỄ, NGY XUÂN SƠN (tức PHẠM SĨ SÁU bây giờ)... và anh đã ấn hành 2 tập thơ riêng: MƯA ĐÁ (1973), TƯƠNG TƯ CA (1974). Sau 1975, NGUYỄN NGỌC NGHĨA "im hơi lặng tiếng", không thấy thơ đăng ở đâu cả. Nhiều người tiếc thầm cho thi sĩ tài hoa sớm "GÁC BÚT"!? Vài ba năm gần đây mới thấy dăm bảy bài thơ của anh xuất hiện trở lại trên vài trang mạng. 
 
 Đọc lại một số bài thơ NGUYỄN NGỌC NGHĨA viết trước đây và một số bài mới viết, tự nhiên tôi có cảm giác như người đi xa lâu năm được trở về vườn xưa hoang vắng và nghe hương cỏ lạ thoang thoảng như có như không mà gợi nhớ bao kỷ niệm tưởng chừng đã xa đã mất... Điều lạ là: NGUYỄN NGỌC NGHĨA cũng viết về đau thương mất mát, nhưng qua thơ anh, ta thấy nỗi đau ấy lại dịu ngọt, nhẹ nhàng như khói như mây... Hình như anh đã "NGỘ" được điều-gì-đó qua bao nhiêu sóng gió thăng trầm của đời người?! Thôi, nói nhiều dễ... xa nhau! Xin trân trọng giới thiệu Trang thơ NGUYỄN NGỌC NGHĨA và mời mọi người  cùng thưởng thức!                            
                                                              - NGUYỄN VÂN THIÊN
 
 
THÁNG CHẠP
 
 
Tháng chạp mùa này cây ngủ muộn
Như em mèo ướt cuộn trong chăn
Cuộn cả mặt trời vào giấc ấm
Tội chút nắng lười cứ loanh quanh
 
Tháng chạp, quỳ vàng chừng se sắt
Bước ai tê buốt mấy cung đường
Chân mỏi nhưng lòng không thể mỏi
Xo vai sợ chạm nỗi yêu thương
 
Tháng chạp xưa và tháng chạp nay
Saigon bỗng dưng cũng lãng mạn
Hoa chợt nở giữa đời lận đận
Chỉ vài bông cũng đủ ngất ngây
 
Tháng chạp đợi xuân về ngõ vắng
Thấp thoáng mưa thấp thoáng bụi hồng
Tháng chạp, áo cơm còn lỗi hẹn
Huống chi lãng tử chút tay không
 
Chiều cuối năm mưa mù màu tóc
Bạc chút tình nhớ nhớ quên quên
Ai vẫy tay bên ngoài cõi hẹn
Xuân đợi ta hay ta đợi xuân?
  
 
 
 
NGÀY KINH KHA TRỞ LẠI 
 
風蕭蕭兮易水寒,壯士一去兮不復返.
Phong tiêu tiêu hề Dịch thuỷ hàn,
 tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn.
                      Tặng ngày Hoàng Quang Sơn trở lại
 
Tráng sĩ qua sông hề
...sá chi ngày trở lại !
Dich thủy quặn đau hề
…lòng tráng sĩ mang mang
Bấy nhiêu năm lang bạt xứ Tần (?)
Ngọn chủy thủ sao không làm nên nghiệp lớn?
Đất Hàm Dương hề
…có chi mà quyến luyến
Chỉ bụi đường xa hề
…vương vấn bạn ta
Bên này sông vẫn còn những Yên Cơ
Và bầu rượu Cao Tiệm Ly thưở ấy!
Sông Dịch cạn rồi hề
….đường về đã mở
Phải trở lại thôi hề
….trí dũng mà chi
Chẳng Thái Tử Đan chẳng cần chính nghĩa
Chí nguyện cũng thành vớ vẩn thị phi
Uống đi ! Bạn ta ! tráng sĩ thời nay
Sống đi! Bạn ta! tháng ngày sẽ cạn
Chút danh hư bận chi lòng hảo hán
Mặc Yên, mặc Tần, mặc cả thế gian
Ô hay! ai khóc bên bờ sông Dịch?
Sông nước còn đâu để phân cách đôi bờ?
Kinh Kha phục hoàn hề
… cần chi sử sách!
Tráng sĩ trở về hề
….mang nặng tình xưa…..
 
 
 
NGHE TIN BÃO VỀ PHỐ XƯA
 
Ở Sài Gòn, nghe tin bão xa
Lòng quặn lại trong mắt nhìn vô cảm
(Cuộc đời dạy ta biết thờ ơ lãnh đạm
Dù trái tim có se sắt nhớ thương)
 
Bão thốc đi rồi những tàng cây kỉ niệm
Con nước cuốn trôi những dấu chân xưa
Xangsane vừa qua, Cimaron chực chờ ập đến
Một chút bình yên biết đến bao giờ?
 
Hơi thở của ta – và thành phố của em
Có chút gì dường như nghèn nghẹn
Thành phố, anh và em, một thời mới lớn
Giờ rùng mình giữa bão táp trùng vây
 
Một thời bom đạn một thời thiên tai
Vẫn ấp ủ tình yêu anh ở đó
Vẫn dòng sông Hàn – cánh tay thành phố
Vươn đến chốn nào mới hết yêu thương?
 
Anh miệt mài xa giữa muôn người lạ lẫm
Em quắt quay trong bão cuốn phố xưa
Một chút tình riêng – một đời mang nặng
Gửi lòng về thôi, dù cũng chỉ tình hờ !

(11.5.2006)
 
 
 
   * @ * Trang thơ   NGUYỄN NGỌC NGHĨA