Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

NGUYỄN NHO KHIÊM: Từ sông Hàn mơ thơ bay bốn biển

Nhà thơ NGUYỄN NHO KHIÊM sinh năm Nhâm Dần- 1962; quê quán: làng La Qua- Vĩnh Điện, Điện Bàn, Quảng Nam.
 Hiện nay là TBT Tạp chí Non Nước- Đà Nẵng. NNK: tính tình hiền hoà, thơ anh đằm thắm, nhỏ nhẹ mà sâu lắng; những năm gần đây thơ NNK có một số bài nghiêng về chiêm nghiệm cuộc đời, pha chút triết lý nhân sinh... Dù rất bận rộn lo biên tập nội dung Tạp chí, đồng thời đảm nhận công tác quản lý Hội, nhưng điều đáng quý là: NNK vẫn ưu ái dành nhiều thời gian cho Thơ và đã có nhiều sáng tác mới với giọng điệu rất riêng, được Người yêu thơ khắp nơi đồng cảm,chia sẻ; đồng nghiệp đánh giá cao. Đầu năm 2009, Nguyễn Nho Khiêm được cử đi dự Festival Thơ Quốc tế lần thứ 3 tại Kolkata- Ấn độ, cùng với các nhà thơ Mai Hữu Phước, Trần Hữu Dũng, Nguyễn Trọng Tín. Để chuẩn bị cho chuyến đi này, NNK đã nhờ người dịch một số bài thơ của mình ra Anh ngữ. Đây cũng là cách tốt nhất để Thơ Việt chắp cánh bay xa, giao lưu với Người yêu thơ và bạn bè đồng nghiệp khắp bốn biển năm châu!  SÔNG THƠ xin trân trọng giới thiệu chùm thơ song ngữ của Nhà - thơ - Sông - Hàn NGUYỄN NHO KHIÊM ;phần tiếng Anh do Dịch giả THIẾU KHANH chuyển ngữ. 
- *SÔNG THƠ*
                                                                    
 
       Nhà thơ NGUYỄN NHO KHIÊM
    
 
 
CẦU VĨNH ĐIỆN
 
Sông chảy qua cầu có giữ lại bóng tôi
chiếc bóng gầy gầy yêu em không dám ngỏ
mùa xuân ngắm chân chiều ráng đỏ
ba mươi năm Vĩnh Điện cháy lặng thầm.
Ơi chiếc cầu tuổi thơ lặng câm
tôi ngu ngốc tin điều không có thực
đóa hoa thơm trên cao chớp mắt
tôi tìm em dài rộng giấc chiêm bao.
Ba mươi năm thân xác hư hao
trái tim vẫn mỗi ngày dâng hoa trái
trái tim vẫn mỗi ngày khao khát
cho nỗi buồn bốc cháy câu thơ.
Bước qua cầu bàn chân ngu ngơ
mường tượng mùa xuân trước cổng trường áo trắng
sông chảy xiết bóng tôi ở lại
và chờ ai vô vọng phía chân cầu.
 
VĨNH ĐIỆN BRIDGE
 
Does the river flowing under the bridge keep my reflection?
The thin shadow of a man who dares not exposing his affection
Looking at the red hue of the horizon in spring
At the city of Vinh Dien which has been burned silently for thirty years.
Oh the bridge of my silent childhood
I’m so stupid looking for something imaginarily good
The fragrant flower high above it seems
I’ve been looking for you in my immense dreams
My body has been worn out for thirty years
Everyday my heart keeps offering fruit and flowers
Everyday my heart keeps hankering for something
From the sadness a new verse could come out in flame
Crossing the bridge on my wandering steps
The spring in imagination in front of the gate of school of the girls in white dress
The river still flows while my shadow stays back
Waiting in vain for somebody at the bottom of the bridge
Thiếu Khanh dịch
 
 
HÒN VỌNG PHU
 
Đứng ở cổng chùa Tam Thanh
nhìn lên hòn Vọng Phu
thấy một chấm mờ trong chiều nắng
ở đấy có phải là người đàn bà chờ chồng hóa đá
hay đá hóa thành người đàn bà chung thủy
                                             vỡ lòng tôi?
Nhiều người nói: "Hòn vọng phu thật đã bị nung vôi,
vọng phu còn đây là hòn vọng giả..."
trước cổng chùa Tam Thanh tôi cố nhìn thật rõ
có đấy một chấm mờ trong ký ức tuổi thơ.
Vọng phu phương Bắc
Vọng phu phương Nam
Hạnh phúc cho những người đàn ông ở chiến trường
có tảng đá quê nhà tựa lưng đánh giặc.
Những buổi chiều
trước nghĩa trang thinh lặng
trong lễ hội hoàng hôn
hình ảnh hòn vọng phu trong tôi hiện lên thật rõ.
 
THE GIANT ROCK PICTURING A WOMAN WAITING FOR HER HUSBAND
 
Standing at the gate of the Tam Thanh Pagoda
I was looking at the rock picturing a woman waiting for her husband
I saw only a blurred point in the afternoon sunlight
Was that the woman who had been waiting for her husband until she turned into a rock?
Or is that a rock that turns into a faithful woman to move my heart?
People say the real rock picturing the woman waiting for her husband had been destroyed for construction material
This one now is a fake rock
From the gate of the Tam Thanh Pagoda I tried to see clearly
The blurred point in my childhood memory
The rock of waiting for one’s husband in the north
The rock of waiting for one’s husband in the south
Blessed were the men in the battlefields
There was a rock at home they could lean on when fighting against the enemies
In many afternoons
In the middle of a quiet military cemetery
In a nightfall ceremony
The sight of the rock picturing a woman waiting for her husband from the frontier appears clearly in my mind
Thiếu Khanh dịch
    
           
 
 
 
 
TRÊN ĐỒI VỌNG NGUYỆT
 
Đêm ba mươi
Lên đồi Vọng Nguyệt
Hơn nửa đời người
Tìm vầng trăng khuyết.
Phần trăng còn lại
Chìm lẫn đâu rồi
Tình xưa xa ngái
Xuôi dòng sông trôi.
Đêm ba mươi
Mình tôi vọng nguyệt
Cỏ xanh sương móc
Tiếng dế tri âm.
Trên đồi thanh tịnh
Mây bay quanh tôi
Trăng xưa tròn vạnh
Mọc lên giữa trời.
Ai bên tôi ơi
Vang lừng hương sắc
Xuân tràn trong mắt
Nhìn nhau một ngày.
Ngày ngắn đêm dài
Dòng sông trôi mãi
Còn tôi ngồi lại
Với bóng trăng xưa.
 
ON MOON –WATCHING HILL
 
New Year ’s Eve
Climb up to the Moon-watching hill
For half of my life
Looking for the crescent moon
Who knows where to find
The other part of the moon
The old and far-away love
Gone away with the flows
New Year’s Eve
I’m watching the moon by myself
With the grass wet by dew
And the crickets’ soul songs
On the tranquil hill
With the clouds
And the round moon
Rising from the sky
Hey, who is by me
Full of fragrance and beauty
Eyes filled with happiness
Glancing at me for a day
The day is short, the night is long
And river is running for good
There’s always me
and the old moon
Thiếu Khanh dịch
 
 
 
RỪNG MẶN
 
Muối
hạt ngọc của biển
dâng người.
vùng cao một thời khốc liệt
đốt cỏ tranh thay muối
biển xa cồn cào sóng
khôn nguôi!
em gái Cà Tu mười chín tuổi
nằm lại bên đồi gùi muối trắng
nay tìm lại được em
muối thấm vào lòng đất.
thăm lại vùng cao
muối tinh khiết về đầy từng bếp
miệng tôi bỗng nhạt
khi mắt rừng hoang lạnh người xưa.
 
THE SALTY FOREST
 
Salt
Pearl of the sea
Offering to humanity
The highlands once in its heroic past
Ash of burned grass was used as salt
The sea far away overflowing with waves
However, humanly impossible (to get the salt)
The nineteen-year old Cà Tu girl
Lying dead on the hill with her backpack of white salt
There she was found (many years later)
The salt had been absorbed into the soil
Revisiting the highlands
Every kitchen is now plenty with pure salt
But my mouth suddenly feels no taste
As the wild forest reveals no sign of my girl of the past
Thiếu Khanh dịch