Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

NGUYỄN PHI NGUYỆN : Khúc hát cho trái tim

 
NGUYỄN PHI NGUYỆN đã phải rời ghế nhà trường rất sớm từ khi chưa tròn một năm học lớp 6 trường Diên Hồng Hội An để dấn thân vào cuộc mưu sinh và trở thành một người thợ của ngành cơ điện.Tuy nhiên, với niềm yêu thơ tha thiết, anh đã gởi lòng mình vào thơ bằng tình yêu say đắm và cũng đã viết nên những dòng thơ dâng tràn cảm xúc… Anh đã xuất bản tập thơ "TIẾNG HÁT DÒNG SÔNG" - NXB Văn Nghệ 1993 và có tên trong các tuyển tập mang dấu ấn thời gian như:”Thơ Tình Việt Nam và Thế giới chọn lọc” -NXB Thanh Niên 1998, ”Ngàn Năm Thơ Việt 1010-2010"- NXB Văn Học, “Về Nguồn-Chào mừng 1.000 năm Thăng Long-Hà Nội" và một số Tuyển tập khác...
Trước đây, độc giả SÔNG THƠ đã có dịp "làm quen" với  NGUYỄN PHI NGUYỆN qua trang thơ NHỮNG BÀI THƠ VỀ RƯỢU. Nay, SÔNG THƠ xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc yêu thơ khắp nơi trang thơ thứ hai của anh: KHÚC HÁT CHO TRÁI TIM, như là một nhịp cầu tri âm để bạn đọc hiểu thêm về TÂM & TÀI của NGƯỜI THỢ LÀM THƠ khá đặc biệt này....
                                                                                                                                                                                                                    SÔNGTHƠ
 
 
    Nhà thơ NGUYỄN PHI NGUYỆN 
 
             Mời đọc thêm:

 

SẮC MÀU

 

Rồi một ngày kia em sẽ xa

Bến nước,cầu sương chêng vênh nỗi nhớ

Nắng xế chiều hôm đồi vàng hoa nở

Rét,lạnh nương nhau hai trái tim hồng

Tiếng chuông miền cô tịch vọng hư không

 

Rồi một ngày kia em sẽ xa

Những bước phiêu linh ngập đầy mưa gió

Trên cánh đồng xa xanh rờn sắc cỏ

Có đàn bò,chim hót và tiếng hát hai ta

Sương chập chùng,vầng trăng tỏa bao la

 

Rồi có một ngày em sẽ xa

Bóng dáng đăm chiêu,chút hồn kiêu bạt

Đã bơi thuyền đưa em đi trên dòng sông bát ngát

Khúc đục,khúc trong,khúc lở,khúc bồi

Mà tấm lòng tha thiết không vơi...

 

Thế mà có một ngày em phải xa

Để lại riêng ta cánh đồng hoang dại

Những của chung

Có thể,em mang đi đầu ghềnh cuối bãi

Góc biển chân trời,suốt nẻo nhân gian

Ta chỉ xin em giữ lại đóa hoa vàng

Đã khoe sắc một mùa thu năm cũ

Để xưa sau sắc màu ta ấp ủ

Vẫn ngây vàng rực rỡ với mênh mông

 

Một màu vàng man mác giữa hư không.

                 

 

CÁNH DIỀU HOÀNG HÔN

   

Gác mái chèo,ru giấc ngủ trong mơ

Con thuyền nhỏ nơi bến bờ gió lặng

Tìm yên tỉnh dưới trời thu im vắng

Ngồi một mình lặng lẽ ngắm hoa bay

 

Nhưng đâu ngờ duyên kiếp cũng lá lay

Đã gặp em nơi mù sương đồi dốc

Thời gian chảy,sắc xuân phai dáng ngọc

Vẫn tươi hồng cánh thắm nét hoa xưa

 

Buổi trời chiều oi bức một cơn mưa

Đã trút xuống cánh đồng khô gió cát

Rồi ngọn gió cùng tôi vang tiếng hát

Khi khu vườn tình ái lại xanh tươi

 

Cho tôi vui như thưở mới vào đời

Đôi chân bước nhịp nhàng như cánh vỗ

Như cánh diều hoàng hôn say theo gió

Cứ bay lên trong khát vọng khôn cùng

 

Tôi dìu em thăm lại mảnh vườn xuân

Nghe suối hát phía chân trời bát ngát

Nghe gió lộng từ đèo cao dào dạt

Nhớ cố hương ,mây trắng lại bay về

 

Bước phong trần dù vạn dặm sơn khê

Vẫn chiu chắt chút ân tình nở muộn

Vẫn tha thiết với mai lên,chiều xuống

Để vườn lòng thắm mãi đóa tình em.

                 

 

   LỜI RU MỘT MÌNH

 

   ru hời ru hỡi ru ai

   ru ta giấc mộng đêm dài còn xanh

   ru cho hoa nở trên cành

   vẫn ươm hương sắc dỗ dành niềm đau

 

   ru cho tình đã phai màu

   hãy còn dư vị trong nhau ngọt ngào

   bên cầu ru giấc chiêm bao

   yêu em từ một thuở nào còn yêu

  

   bên hiên lụa trải nắng chiều

   nghe như rét mướt ít nhiều bay qua

   ru tình trong buổi phôi pha

   vàng ươm cơn mộng như tà áo xưa

 

   ru khi sớm nắng chiều mưa

   vẫn ngân tiếng hát bốn mùa cỏ hoa

   bên trời ta lại ru ta

   trăm năm bước nhẹ như là mây bay.

                     

 

RU EM TẰM HỠI NHẢ TƠ

 

Ru em,em ngủ cho ngoan

Cho anh chân bước nhẹ nhàng trong thơ

Ru em, tằm hỡi nhả tơ

Cho em dệt lụa bên bờ phù vân

 

Anh đi trong cuộc phong trần

Chút tình vương vấn nợ nần cùng thơ

Ru em về ngõ nguyên sơ

Có anh đứng đợi bên bờ thương yêu

 

Ru em,bóng xế trời chiều

Vầng trăng sắp ghé qua triều núi xa

Ánh vàng rọi xuống đời ta

Như trao cho một chút quà nhân duyên.

 

 

 

NGUYỆT CẦM

 
      

Đã ngỡ trong ta đàn im tiếng
Đâu hay một buổi viếng quê nhà
Thoảng nghe réo rắt cung đàn nguyệt
Trở giấc thềm xưa "Mộng dưới hoa"

 

Mưa gió chìm tan trong đáy mắt
Trăng sao ẩn hiện nét ai cười
Ngẩn ngơ ta giữa trời nhan sắc
Một khúc đàn ngân lòng khôn nguôi

 

Ta nghe tiếng suối reo rừng vắng
Dỗ hồn cát bụi của phôi pha
Bóng ai sầu với trăng trên núi
Cùng cánh hoa xưa của lệ nhoà

 

Ta nghe tiếng vọng hồn Tư Mã
Dạo bến Tầm Dương bỗng hiện về
Trong cõi đầy trăng và thanh sắc
Ngùi ngùi sau trước giữa hư mê

 

Ngàn năm gửi lại cho giây phút
Ta theo trời mộng buổi sương tan
Bâng khuâng con phố nhìn theo khách
Em gửi gì theo gót dặm ngàn

 

Có hẹn nhau không từ kiếp trước
Mà em tình nguyện bước theo ta
Giang hồ túi xách dù không nặng
Hồng nhan chịu nổi tuyết sương pha?

 

Một tiếng ân tình thôi cũng đủ
Tháng năm xanh mãi với ngàn cây
Ta đi tám hướng trời phiêu lãng
Vẫn nhớ về em dưới nguyệt đầy

 

Thoảng có khi nào ta trở lai
Nguyệt cầm xin trỗi khúc "Ly tao"
Ba sinh hợp lại trong gang tấc
Ta hái lòng em tặng má đào.

 

 

KHÚC HÁT CHO TRÁI TIM

 

Như một đời người

Tôi làm sao hiểu được em những sâu xa tiềm ẩn...

 

Và có bao giờ

Tôi nói yêu em-bằng những điều thế nhân đã nói

 

Tôi yêu em là tôi yêu em

 

Một thế giới lặng im

Ngôn ngữ của linh hồn

Một thế giới cao xanh ngọc thạch

Mà tôi có thể nhìn

Suốt trên bề trái

Mà với tôi

Chỉ có bề trái mới là đáng kể

 

Tôi yêu em bằng những điều tôi biết

               và cảm nhận của riêng tôi

Nên suốt một kiếp đời,vẫn tin

Tôi mãi mãi còn em-lung linh thanh thoát

                          trong cõi lòng bão loạn

Và tình yêu tôi-chung thủy sơ khai

Như vầng trăng kia,vẫn là vầng trăng đẹp

                      của muôn đời huyền thoại

Mà vầng thái dương là hiện thân của ánh sáng,

                       sự sống và sắc thắm muôn hoa

Cho dù một ngày kia

Tay buông xuôi

Tôi đi vào cõi lạ

Thì tình yêu này xin cũng giữ cho em.

               

 

TIẾNG NÓI CỦA HÀNG TRỤ SỐ

 

Dọc theo chiều dài đất nước

khắp chiều rộng quê hương

chúng tôi sinh ra trên mọi nẻo đường

được mang tên hương lộ, tỉnh lộ hoặc là quốc lộ

các địa danh được ghi kèm theo từng trụ số

để xác định từng khoảng cách hay vị trí mỗi miền

 

Khi gặp tôi bạn sẽ biết được quãng đường

phía sau, phía trước

còn bao xa để đến một điểm dừng

còn bao xa là đất nước quê hương

với những chốn, những nơi bạn vun trồng kỷ niệm

nơi nào là nơi chôn nhau cắt rốn

nơi nào có người bạn đặt trái tim yêu

trên hành trình mỗi bước bạn qua

và mỗi nơi để lại cho đời một nét riêng ấn tích

nào trái ngọt cây lành, hoa thơm cỏ lạ

nào danh lam thắng cảnh mơ màng

nào bãi bờ sông biển bao la, núi non hùng vĩ

cảnh trí thiên nhiên đẹp đến khôn cùng...

 

Bạn có nghe yêu thương trên từng bước tới

có thấy nôn nao trên mỗi bước quay về?

bạn sẽ vui khi nhìn thấy chúng tôi

là chứng nhân của quê hương ngày mới

mãi giữ gìn những bờ cõi xa xăm

dù nắng mưa bão táp dãi dầu

chúng tôi vẫn kiên trinh cùng đất nước

một niềm tin không gì lay chuyển được

một lòng trung không hổ thẹn với người

vẫn lặng thầm xây đắp cuộc đời

và sâu thẳm một tình yêu sông núi.

             

 

TỰ KHÚC CỦA ĐÈO

 

Trên con đường cỏ gai

triền núi chênh vênh

anh ngu ngơ cất lên tiếng hát

 

Lời ca trong giấc mơ

về người du mục

và một con chó trung thành

mải mê đi tìm

cánh đồng

gieo hạt mùa xuân

đã từng theo nhau

trong những tháng ngày gió táp

trên sa mạccháy bỏng hoang vu

đã từng liếm những hạt sương

mong manh

trên ngọn cỏ

mà thấm vào hồn

bằng dòng suối hạnh phúc dạt dào

 

Hành trình thì hãy còn xa lắm

có thể vì bóng những rặng núi nhấp nhô

mà anh không còn nhìn thấy dấu chân em

in trên lối đồng sương

của đêm trăng quê kỳ diệu

và khi anh dừng lại

nơi em đã đứng trước biển ngày xưa

bên ngọn đèo lộng gió

từ phía núi xanh xa

em có nhìn thấy anh không?!

 

Giữa bát ngát trời mây

anh lặng nghe

tự khúc của đèo.

       

 

CHIẾC NÓN LÁ

 

Ơi, chiếc nón đi giữa lòng thành phố

Mang hồn quê lồng lộng buổi mùa xanh

Rời trường lớp, xa dòng sông tuổi nhỏ

Mà theo ai về với chốn kinh thành?

 

Em đi vội mà không quên chiếc nón

Của ngày qua mưa nắng bước đến trường

Của ruộng lúa xuân thì phơi lá nõn

Của bình minh vừa dậy giục tan sương

 

Tia nắng sớm hồng soi lên má thắm

Vành nón nghiêng e ấp mộng ngày xuân

Ai một thuở gởi tình em say đắm

Mà trăm năm có hẹn buổi tương phùng?

 

Ai đã đến nơi ngàn cao lộng gió

Bước gập ghềnh vai nặng lá rừng xanh

Ai chăm chuốt tay đan từng cọng nhỏ

Gởi niềm vui theo chiếc nón viên thành?

 

Che chiếc nón mỗi lần em xuống phố

Lá rừng xưa phấp phới ánh phồn hoa

Trong nhộn nhịp giữa bốn bề xe cộ

Vẫn thương về bóng núi một trời xa.

         

 

GIÓ BÊN ĐÈO CỔ MÃ

 

Em xa khơi,phải qua miền gió xoáy

Lạc sao khuya lặng lẽ bóng trăng mờ

Sông bỗng buồn nghiêng bên trời vỗ sóng

Áo thi nhân sương thấm lạnh hồn thơ

 

Đèo Cổ Mã đứng trông về Đại Lãnh

Đỉnh Tụ Phong ngơ ngác cánh phiêu bồng

Đêm vắng em bến Trà Giang cô quạnh

Tàu trong khuya vang tiếng gọi trên sông

 

Mắt biển xanh nên tháng ngày bão nổi

Ngọn gió qua còn lạnh đến bao giờ

Em về đâu nụ cười nhòa bóng tối

Ta sầu chi bên chén rượu ngẩn ngơ?!

 

Nghe ngựa hí ngang lưng đèo Cổ Mã

Nhớ mùa trăng đồng cỏ mượt Phú Yên

Và con sông cát đôi bờ trắng xóa

Giữa dòng xanh phơi phới những con thuyền

 

Khuya tỉnh giấc bên trời nghe gió lộng

Một vầng trăng nhòa nhạt dải sông quê

Thương ngun ngút con thuyền cơn biển động

Đèo bâng khuâng hiu hắt đợi em về.

 

NGUYỄN PHI NGUYỆN

Lên sóng lúc 07:38 ngày 28.07.2012