Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

NGUYỄN PHI NGUYỆN : Những bài thơ về rượu

 
 
         Nhà thơ NGUYỄN PHI NGUYỆN 
 
 
ĐÊM SÔNG THU TIỄN BẠN
       
                                                                                                           Nào uống đi, cạn chén chia phôi
Đêm sắp hết, ngày không còn lâu nữa
Cuộc chia xa mỗi trời một đứa
Ta ở đây, ngươi đi đến quê người!
Thôi uống đi, để môi ấm nụ cười
Dành thương xót cho niềm đau lặng lẽ...
Rượu không cay, mà lòng cay như xé
Bước chập chờn như một kẻ mộng du!
Đêm nay về quạnh quẽ bến sông Thu
Ngàn sao lạnh chợt cùng ta thao thức
Nghĩ mai đây phương trời xa khuất
Nhớ đến nhau, chén rượu chắc ngậm ngùi!
Nên đêm này ta rót lệ tặng ngươi
Giọt lệ đá tưởng chừng không vỡ được
Tạc lòng nhau chút tình buổi trước
Lắng trong hồn còn đọng buổi mai sau
Thôi ngươi đi đừng để nỗi xót đau
Bởi thấy được sẽ mềm lòng ta nữa
Nước sông Dịch (*) ngàn năm không hứa
Nhưng sông Thu nhớ buổi hẹn về
Với tấm lòng nhớ bạn thương quê
Ta sẽ hát bên sông mà chờ đợi
Cùng bè bạn đọc vần thơ mới
Rươu trăm năm lại uống chén tương phùng
Giờ ngươi đi, ta biết nói sao cùng ?!

 
(*) Sông Dịch Thuỷ (Trung Quốc): tráng sĩ Kinh Kha đi qua sông này để thích khách Tần Thuỷ Hoàng nhưng không quay trở lại.
                       
 
 
      UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH
 
 
   Chẳng mấy khi uống rượu một mình
   Bởi nhớ câu "Tửu phùng tri kỷ..."!
   Dẫu có thể ngàn chung rượu quí
   Nỗi bi hoan biết tỏ cùng ai?!
   Nâng trên tay chén rượu thở dài
   Thương nhớ bạn mà sao xa cách
   Cùng một bọn hữu tình kinh sách
   Bén nhân duyên lúc cảm lòng nhau
  
   Chước tửu hề! Luận chuyện xưa sau
   Lật thanh sử soi tình kim cổ
   Vạch tóc bạn thử tìm phận số
   Xem nhân sinh như một trò đùa
   Vui tháng ngày với bạn sớm trưa
   Rượu cay đắng xẻ thành rượu ngọt
   Bờ nhân thế cùng nhau ca hát
   Nỗi thương nhau chung một kiếp người
   Nhưng bây giờ, non nước xa xuôi
   Bên chén rượu,đâu người tri kỷ?!
   Cuộc trần thế tình yêu vốn quí
   Mà trong ta-còn nặng nghĩa tri âm.

                      
      RƯỢU TUẦN CHUNG THẤT
               
                 *Tưởng niệm Thi sĩ Bùi Giáng
 
 
 
   "Bàn chân bước người đi về một thuở
   Lá phân vân bờ bến cát sương rung
   Trời khuya khoắt phiêu du trăng bỡ ngỡ
   Người đi đâu sông nước lạnh vô cùng"
                                             BG
 
   Tôi đã đi từ khi thôi tiếng khóc
   Cuộc nhân gian say tỉnh chuyện vui sầu
   Rồi một buổi sóng mê tân đã gặp
   Con đò anh đưa tôi vượt dòng sâu
   Bốn phương trời tôi đến ở nơi đâu
   Đọc thơ anh cũng trở về nguồn cội
   Cái tiếng mô tê rứa răng không hề bối rối
   Lại dễ thương lồng lộng với nhân gian
 
   Con suối dòng khe vi vút với đại ngàn
   Bến nước bờ sương long lanh tiếng gọi
   Phường Rạnh,Khe Rinh,Trà Linh,Đá Dừng,Hòn Dựng
   Giục đàn dê"bế hế rập ràng ca"
   Giữa đồi sim trái chín la đà
   "Anh nằm xuống để nhìn lên cho thỏa"
   Trời đất mang mang rừng cây xanh lá
   "Sánh đôi nhau như lệ ứa ngàn ngàn"
   Nhỏ xuống dòng Thu cuộn chảy mang mang
   "Gió bão Tây nam"tràn về phố thị
   Cuộc tang hải,phiêu bồng du hý
   Bước dạo chơi thơ dại hồn nhiên
   Đất phương Nam bát ngát cõi miền
   Chợ Lớn,Sài Gòn,Cần Thơ,Sóc Trăng,Rạch Giá
   Xó chợ đầu đường mái hiên đèn hoa phố lạ
   Gió táp mưa sa,múa hát nồng nàn
   "Đêm ngắm trăng" ngày ngắm gió thênh thang
   "Đùa với tuyết,rỡn với vân" trận trận
    Con chim Quyên lượn vòng trên hố thẳm
    Hát khúc sinh ca,xanh ngát với trời xanh
   Ngọn gió cuối thu thức giấc trở mình
   Từ bến "Như Sương" gọi anh về vô tận
   Không thể giữ được tình anh mấy bận
   Trổi khúc"Ly Tao" non nước đã đành
   Chẳng làm sao níu giữ được chân anh
   Cho thế gian bớt niềm cô quạnh
   Cho chén rượu vỉa hè cơn mưa lạnh
   Bỗng trở thành ngọn lửa cuộc tồn sinh
   Một chữ Tâm quấn quít với chữ Tình
   Nhớ thương anh lạnh nghiêng bờ Chung thất
   Đây chén rượu hồn quê nguồn tinh mật
   Kính dâng anh tiêu sái mộng miên trường.
 
 
 
 
 
Nhà thơ NGUYỄN PHI NGUYỆN
Sinh năm 1942
Tại Điện Phong, Điện Bàn, Quảng Nam
Nghề nghiệp: Chuyên viên cơ điện
Có thơ đăng trên nhiều báo chương, tạp chí, tuyển tập
Tác phẩm thơ đã xuất bản:
* TIẾNG HÁT DÒNG SÔNG - NXB Văn Nghệ 1993.
 
 
 
 
 
 
 
LỜI TỎ TÌNH VỚI CHAI  RƯỢU
 
                                                                                                                                        
  Khi buồn xin cậy rượu thôi
  Bởi trong tịch mịch biết lời nào đâu
  Bởi mình ta với đêm sâu
  Bởi mình ta với nỗi sầu khôn nguôi!
  Rượu cho ta giấc ngủ vùi
  Rượu cho ta nỗi ngậm ngùi lãng quên
  Này đây, rượu ghé một bên 
  Một bên mê thiếp cái tên tuổi này!
  Rượu cùng ta ngủ cho say
  Cho đêm mau hết cho ngày chóng qua
  Cho đời dù lắm xót xa
  Dù bao cay đắng cũng là như không
  Ta yêu rượu vẫn tình nồng
  Chỉ riêng có rượu hiểu lòng ta thôi
  Chuyện đời nước chảy hoa trôi
  Mà trăm năm rượu vẫn ngời thủy chung
  Thương ta,thương đến vô cùng
  Rượu ơi!xin chớ ngại ngùng ta say
  Ngoài trời gió thổi hoa lay
  Có ta với rượu nơi này bình yên.
                         
       
 
    CHÉN RƯỢU CHIỀU MƯA

Mưa rớt! Chiều nay ta uống rượu
Để hồn vơi bớt nhớ thương em
Vẫn biết trong nhau niềm son sắt
Mà bởi chia phôi, lòng cũng mềm!
Nhớ khi một chén ta cùng chia
Chia chút hân hoan lẫn nỗi sầu
Tưởng đã thương nhau từ kiếp trước
Đâu ngờ vừa gặp lại mưa ngâu!
Để rồi ta cứ phải chờ nhau
Sương tuyết hoang mang phủ mái đầu
Ta đứng bên bờ sông quạnh vắng
Gọi người thương hỡi! Em đi đâu?!
Rượu chẳng vơi sầu nên lại rót
Chén này ta uống thế em đây
Dẫu xa ngàn dăm, lòng muôn thuở
Khúc gọi tình - trong chén rượu này.
              
 
 
 
      RƯỢU TIỄN
                 *Thương tiếc Phạm Phù Sa
 
   Sa ơi! chơi chi kỳ vậy?!
   Bỗng nhiên ngồi đó một mình
   Chỉ có bình hoa nải chuối
   Ngẩn ngơ ngọn khói nén nhang
   Mồi đâu, rượu đâu không thấy
   nhân sinh bao cuộc trùng phùng
   Nhìn nhau cuộc đời vui lạ
   Yêu thương tám chuyện khôn cùng
   Câu thơ thắm tình bằng hữu
   Trải lòng đáp tạ người thương
   Khúc ca sụt sùi đêm vắng
   Vọng phu rớt lệ canh trường
   Ta nơi quê người đất khách
   Cố hương nhớ đến là Sa
   Âm vang dòng sông tiếng hát
   Mỗi chiều mây trắng bay qua
   Chừ thôi cố hương buồn quá
   Sa đi! Ta biết nói gì
   Đành thôi,một mình với rượu
   Đây là...chén tiễn Sa đi!!!
 
 
 
   CUỘC RƯỢU
 
   Cuộc đời dễ mấy  khi say
   Em ơi,chuốc rượu ta bày cuộc vui
   Ngó nhau thắp một nụ cười
   Niềm riêng xin gửi cho người xưa sau
   Rượu đây,chia với cơn sầu
   Rượu đây nghiêng chén bên cầu nhân gian
   Nghe như có giọt bàng hoàng
   Nghe như có giọt chứa chan vị đời
   Rượu tình chốc mãi không vơi
   Nên còn đây giọt bên trời tịch liêu
   Giọt nào lấp lánh thương yêu
   Giọt nào phiêu bạt bên chiều tuyết sương
   Giọt nào xao xuyến tơ vương
   Giọt nào chếnh choáng bên đường thế nhân
   Giọt nào theo cát bụi lầm
   Giọt nào gánh chịu âm thầm nỗi đau
   Trăm năm một giọt vì nhau
   Thì thôi cũng đủ cho màu tóc xanh.
            
 
NGUYỄN PHI NGUYỆN
 
Lên sóng lúc 11:42 ngày 14.06.2012