Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

PHAN ĐẮC LỮ: Thả lời thề trôi theo sông buồn

 
          Trang thơ  PHAN ĐẮC LỮ
 
                                                                

 

 
THƯƠNG KIỂNG NHỚ QUÊ THÌ VỀ
 
                 
Cắm sào ngủ với trăng rừng
Dưới chân Hòn Kẽm Đá Dừng mờ sương
Nhớ ai gà giục canh trường
Chim kêu vượn hú trên sườn non cao
 
Một đời – nửa giấc chiêm bao
Vắt chân chữ ngũ năm thao thức buồn
Gió lên nước ngược về nguồn
Nghe con cá đớp trăng suông mạn thuyền
 
Mấy ai giữ vẹn lời nguyền
Núi mòn sông cạn còn duyên lở bồi
Người về như áng mây trôi
Góp cơn mưa nhỏ thành trời bão giông
 
Xa quê năm mươi năm ròng
Tuổi xuân chết đuối giữa dòng u mê
Mẹ cha đâu nữa mà về
Nỗi lòng thương kiểng nhớ quê dùng dằng.
 
 
LINH CẢM
 
Em về xé lụa làm trăng
Soi ta bóng ngã đôi đằng âm dương
Một vai lạnh cõi vô thường
Một vai ấm cuộc yêu đương cuối cùng
Ta và em
Rất thủy chung
Mai ta về cõi muôn trùng hư vô
Cuộc chơi đích đến mơ hồ
Khép buồn vui lại câu thơ sóng cồn
Nếu ta còn có linh hồn
Ta buồn luôn cả nỗi buồn riêng em.
 
Bệnh viện Chợ Rẫy, 4 – 2001
 
 
Sông THU BỒN - Quảng Nam
 
 
TÂM SỰ VỚI DÒNG SÔNG
 
Trời làm lũ lụt mênh mông
Người về đi dọc triền sông bàng hoàng
Cây đa bến nước đò ngang
Một dòng ký ức hai hàng lệ sa.
 
Đông- Đoài khuất bóng mẹ cha
Nắm tro hài cốt hoá ra bụi trần
Người về ngược nẻo phong vân
Thương quê tan tác mấy lần bể dâu.
 
Người về tóc trắng ngàn lau
Nhìn sông khúc lở mà đau khúc bồi
Giang hồ như áng mây trôi
Nghe chuông thiền định luân hồi hợp tan.
 
Khúc này xưa bến đò ngang
Người đi khuất bóng ngút ngàn dâu xanh
Mãn đời không luỵ công danh
Sông đừng tra vấn ngọn ngành nhiễu nhương.
 
Khúc này xưa bến giao thương
Người xưa vẫn gọi bến Đường là đây
Đìu hiu lau lách cỏ cây
Cánh buồm xưa ngỡ bóng mây cuối trời.
 
Khúc này đây thuở thiếu thời
Lội sông bắt dế rong chơi bãi biền
Từ ngày mất tuổi hoa niên
Cười ra nước mắt - khóc niềm hổ ngươi.
 
Bảy mươi năm: cõi làm người
Được thua như tiếng khóc cười trẻ thơ
Sông ơi! Mất bến còn bờ
Ta như chiếc lá đợi hờ gió thu.
 
Người về nghe tiếng mẹ ru
Vẳng trong tiếng sóng thâm u vọng về
Cố hương vời vợi sơn khê
Ra đi thả nổi lời thề... sông trôi.
 
Bảo An tháng 4.2008
 
CƠN SAY ĐỘC ẨM
 
Không em rượu vẫn rót tràn
Say sưa cùng với gió ngàn trăng suông
Gió trăng chia sớt nỗi buồn
Tiễn ta đi tiếp cuối đường ảo sinh
 
Chén này cụng với Lưu Linh
Cùng đau thế thái nhân tình cổ kim
Ta từ bảy nổi ba chìm
Tấm thân phiêu bạt cánh chim giang hồ.
 
Chén này cụng với Hư Vô
Gọi hồn Thục Đế bên mồ Đỗ Quyên
Từ em quên hết lời nguyền
Rượu bầu thơ túi lạc miền phù vân.
 
Chén này cụng với phàm trần
Gẫm xem thế sự xoay vần đến đâu?
Trăm năm tiếp cuộc bể dâu
Tang bồng hổ thỉ bạc đẩu chưa xong!
 
Chén này cụng hết một vòng
Đông - Tây - Nam - Bắc tạ lòng cố tri
Thưa rằng: Tại buổi ra đi
Mất quê vỡ mộng lấy gì nương thân!
 
Rượu còn... hắt xuống sông Ngân
Trăng tà gió lộng mây lần khân trôi
Ngàn năm Non Nước lở bồi
Cơn say chợt tỉnh bồi hồi Nước Non.
 
Nửa đêm 20.7.2007
 
BỐN MÙA TÔI

Tôi cũng có bốn mùa như trời đất

Cả tin tôi đánh mất tuổi mùa Xuân

Còn lại ba mùa rơi vào ngõ cụt

Đằng sau lưng là quá khứ trầm luân

 

Mùa Hè tôi không hoa thơm trái ngọt

Chỉ giọng khàn ra rả tiếng ve ngân

Tiếng quốc lẻ gọi đêm trường khắc khoải

Trong chiêm bao quờ quạng níu mùa xuân

 

Chút ảo tưởng mùa Thu tôi đã tắt

Tóc trên đầu phơ phất dải phù vân

Ai lá rụng sẽ quay về nguồn cội ?

Tôi lìa quê thành chiếc lá phong trần

 

Chỉ còn lại mùa Đông là hiện thực

Cõi hư vô từng bước xích lại gần

Tôi nhóm lửa bằng thơ tôi làm đuốc

Soi tương lai tìm lại tuổi mùa xuân.

 
 
                            Nhà thơ PHAN ĐắC LỮ
 
Sinh ngày 10.7.1937 (3.6  Đinh Sửu).
Tại: Bảo An, Điện Quang, Điện Bàn, Quảng Nam.
Tác phẩm thơ đã xuất bản:
               * BUỒN
               * BỐN MÙA TÔI,
               * HÒN KẼM ĐÁ DỪNG (in chung)
Hiện sống và viết tại Sài Gòn.
 
 
Đời người như dòng sông: tưởng êm trôi mà đôi khúc cuồng nộ thác ghềnh, nhiều khi bão dông lũ lụt bất ngờ. Điều này nghiệm đúng với cuộc đời Nhà thơ PHAN ĐẮC LỮ! Thời còn trai trẻ, bằng trái tim nồng cháy tình yêu non sông đất nước, gan dạ lẫn bồng bột coi thường sống chết, anh bơi sông vượt tuyến sang bên kia bờ với ước vọng tìm về "Đất Hứa" tự do và tốt đẹp hơn. Nhưng ở đời ai đoán trước được chữ "Ngờ"! Với tính khí bộc trực ngay thẳng, chàng trai xứ Quảng yêu nước mà đứt khoát không chịu "yêu kèm" cái người ta áp đặt. Thế là cuộc đời anh phải trải qua những chặng sông dài nguy nan, oan nghiệt, đắng cay, lận đận... Cũng may, bên anh còn có gia đình, một số rất ít bạn tâm giao hiểu được lòng anh. Nhất là anh còn có Thơ để giãi bày tâm sự những uẩn  khúc, trái ngang mà lời thường không nói được... Chuyện ấy xảy ra cũng lâu rồi, đã trải qua bao nhiêu vật đổi sao dời; tôi lại là lớp hậu sinh, đáng lẽ ra tôi không nên nhắc lại làm gì. Nhưng, xin phép anh cho tôi được mạo muội viết mấy dòng này, để quý độc giả hiểu thêm về anh hầu dễ chia sẻ và đồng cảm với Thơ anh hơn... SÔNG THƠ xin trân trọng giới thiệu Trang thơ PHAN ĐẮC LỮ!    *     -NGUYỄN VÂN THIÊN-
 
 
BẾN ĐÒ QUÊ NỘI
 
Con mang tên một bến đò quê nội
Chiều Vân Ly mây hợp phía chân trời
Bằng tuổi con bố ra sông tắm lội
Nhìn phía nguồn xa mây trắng chia phôi
 
Bố lớn lên đã xa quê biền biệt
Lửa chiến tranh mờ mịt bến Vân Ly
Khuôn mặt quê đạn bom cày xéo nát
Ngày bố về chim lạc cánh thiên di
 
Làng quê nội xưa biền dâu xanh ngắt
Gái Bảo An chuyên dệt vải ươm tơ
Người hiền tài nay đã về trong đất
Để cháu con luân lạc sắp sông hồ
 
Nhà nội xưa chỉ còn gò đất trống
Con đứng đây là đất tổ quê cha
Bố con ta như hai người lữ khách
Mai ra đi quê cách trở quan hà
 
Đặt tên con: tên bến đò quê nội
Vân Ly ơi ! người có cội có nguồn
Lá-úa-bố rụng không rơi về cội
Chồi-non-con tên gọi nhớ quê hương.
 
 
LÁ THU
 
Nhàn cư ngồi đếm lá bàng rơi
Đợi đếm trăm năm chiếc lá đời
Lặng lẽ thu về không báo trước
Hồn ta nhòa nhạt lá vàng phơi
 
Chiếc lá đời ta tuổi cuối thu
Tuổi mùa đông đợi nẻo thâm u
Đêm đêm tiếng vạc lưng trời vọng
Xô xát hồn ta giữa thực hư
 
Em ở chân trời – ta ở đây
Tìm em qua ngả gió heo may
Em như chiếc lá rơi đầu ngõ
Làm mảnh hồn thu lay lất bay
 
 
 
ĐÀ LẠT, CHIỀU CUỐI NĂM
 
Một mình ta dạo quanh hồ Than Thở
Không có em còn ai để thở than
Màu dã quỳ ngỡ vàng em tà áo
Liễu Xuân Hương mơ tóc xoã đôi hàng.
 
Em trầm tích Langbian chót vót
Ta phù vân vất vưởng vắt ngang thân
Em lảnh lót tiếng chuông chùa Thiền Viện
Ta khói hương hồn quyện nẻo trầm luân.
 
Ngồi nhấm nháp ly café quán vắng
Ngoài phố phường thiên hạ cứ hồn nhiên
Em đâu biết đời thơ ta thầm lặng
Tháng năm qua hối tiếc tuổi hoa niên.
 
Ngồi nán lại nhìn thời gian dùng dắng
Bóng mùa xuân ẩn hiện phía hừng đông
Ngày cuối năm người cuối đời giao cảm
Phút giao thừa trời đất quá mênh mông.
 
Mai giã từ.Không nỡ chào vĩnh biệt
Xuân đời ta vĩnh viễn cuối chân trời
Chút gió lạnh chút sương mù nuối tiếc
Mùi gối chăn đơn chiếc phả theo người.
 
Sẽ tìm em trong màu hoa Đà Lạt
Màu phấn son mỗi sáng trước bàn gương
Ta là cội thông già. Cơn gió giật!
Kiếp sau còn ai nữa để tơ vương.
 
Đà Lạt, đêm 31.12.2007
 
DÃ TRÀNG

Thời trai xe cát bể Đông

Tuổi già về lại dòng sông quê nhà

Bụm từng bụm đất phù sa

Đắp cho bên lở thành ra bên bồi

 

Một đời làm kiếp mây trôi

Trôi cho hết kiếp luân hồi làm mưa

Mưa là nước mắt tiễn đưa

Khóc sông ra biển mà chưa về nguồn

 

Chiều hôm ra đứng đầu truông

Chim kêu gành đá gẫm thương một đời

Còn quê từ tuổi lên mười

Mất quê từ buổi làm người giữ quê

 

Dã tràng nắng chán mưa chê

Sông quê gột rửa u mê bạc đầu

Một đời như nước qua cầu

Xuân xanh đâu nữa, mà đau dã tràng.

Bảo An, 14. 8 . 2000

 
LY RƯỢU GIAO THỪA
 
Giao thừa em rót đầy ly rượu
Mừng ta thêm một tuổi trời cho
Ly rượu thành người "xưa nay hiếm"
Kiểm hành trang: Được nhỏ mất to.
 
Em rót mời ta thêm ly nữa
Đêm nay ta uống chẳng vì say
Không say để tỉnh lời nhân nghĩa
Lời ngàn năm Non nước vơi đầy.
 
Phải đâu "Nhất dạ tam bôi tửu"
Thêm một ly "Sự bất quá tam"
Ly rượu giao thừa không tiếng pháo
Uống với thời gian chảy lặng thầm.
 
Ta cũng mời em ly rượu nhỏ
Rượu nồng tình nghĩa uống chia đôi
Bốn mươi năm vượt bao ghềnh thác
Thuở hàn vi không rượu giao bôi.
 
Em đã vì ta mà lận đận
Quanh năm lo cơm áo gạo tiền
Ta một đời thương vay khóc mướn
Công danh không mắc nợ lời nguyền.
 
Tích tắc nữa thôi thêm một tuổi
Đừng chúc ta thọ tới trăm năm
Một đời hư thực như mây nổi
Trăm năm nhìn lại quá xa xăm!
 
Kỷ Sửu - Canh Dần 2010