Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

TRẦN MAI HƯỜNG : Từ thơ trót dại chữ người


 
Nhà thơ TRẦN MAI HƯỜNG
 
 
               CHÙM THƠ TRẦN MAI HƯỜNG


GỬI XA XÔI


Xa xôi ạ...
em nhủ lòng thôi nhớ
Sao tiếng chuông cứ mắc cạn cuối chiều
Đêm rao bán những khúc quanh chới với
Phiên chợ nào định giá nổi thương yêu.

 


NGƯỜI ĐÀN ÔNG CÚI MẶT

 
Nỗi đau đuổi bắt nhau
Giữa một cuộc đời rất thực
Mặt trời đang hăm hở trên con đường hoang lạc
Quên hoàng hôn tức tưởi dõi theo mình

Người đàn bà kiên nhẫn bới tìm những vật báu đánh rơi
Bên cạnh người đàn ông cúi mặt
Giông tố lắm mà sông kia phải lặng
Tự vặn mình vắt kiệt phù sa

Người đàn bà vung nét cọ vào cuối nắng
Vẽ đắng cay mong ủ nóng cỏ chiều
Vẽ ngày đằm rêu
Vẽ đêm cất lửa...

Vẫn tin
Sau hoàng hôn mặt trời không thất hứa.


 
THOÁNG TRỊNH


Có một sớm nào theo gió lang thang
Nắng trôi nho nhỏ mây rơi dịu dàng
Thấy vàng mai lẻ biết thầm xuân sang


Bỗng nhiên mình lại gặp mình trong veo
Ly cafe nhớ chạm môi vào chiều
Tiếng chuông khản giọng hỏi mình còn yêu


Mịn màng nhạc Trịnh cạn ngày tỉ tê
Tình ngỡ đã xa tình bỗng lại về
Lại nghe luống cuống vỡ òa đam mê.
 
 
Trang thơ này lên sóng lúc 07:48 ngày 17.11.2011

 

 



 

 
 
TỪ THƠ TRÓT DẠI CHỮ NGƯỜI


Ngang trời rớt một tên anh
Nghe chênh chao những phong thanh mơ hồ


Nhớ nào
chạm nhớ vu vơ
Đốt miền chay tịnh
bằng mùa xanh non


Em riêng mang những khuyết tròn
Tìm trong ảo ảnh màu son mới vừa...


Cuối chiều
nhặt giọt nắng thưa
Thương mình ngơ ngẩn
đêm thừa mình đêm


Biển ơi sóng khát giấc mềm
Ta ơi buồn đã đẫm mèm mắt môi


Từ thơ trót dại chữ người
Khuyết tròn rơi
khuyết tròn rơi
khuyết tròn...

 

BIỆT KHÚC CHO ANH
 
 
Viết cho anh một biệt khúc tình
Đâu tận mắt thấy sông kia đã cạn
Bầu trời đa mang vẫn biếc xanh thăm thẳm
Nhắc mình đừng quên...

Một chiều nao nắng cũng ướt mềm
Tương tư gieo dọc đường về phố nhỏ
Bao định lượng giữa chúng mình như vỡ
Rất thực đất trời - hư thực vòng tay...

Em không tin mình tan loãng mê say
Sao quên nhớ dọc triền đêm hành khất
Nỗi nhớ kể về một chiều có thật
Ta trót tiêu hoang những giây phút ngọt ngào

Em chọn hồn nhiên che lấp cồn cào
Thản nhiên đợi ngày mình thành kẻ lạ
Em đâu phải Scheherazade trong Ngàn lẻ...
Trách chi anh chuyện biển rộng sông dài

Đối diện phút cay lòng len lỏi mỗi sớm mai
Em nhớ hạt sương kiêu hãnh trên nhành lá
Sương sẽ hóa thân khi mặt trời trú ngụ
Chỉ tiếc những bài thơ ủ lửa đã đông rồi.
 
TRẦN MAI HƯỜNG
 
 
Mời đọc thêm:

* TRẦN MAI HƯỜNG: Sóng khát lạc bến yêu 
TRẦN MAI HƯỜNG: Nỗi buồn dài như sông...