Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

TRANH & TƯỢNG và THƠ NGUYỄN BÁ VĂN

 
 

Nguyễn Bá Văn,

Sinh năm 1956 tại Hải Lăng, Quảng Trị

Trước 1975 đi học ở Huế

Năm 1976 vào Miền Nam

Năm 1990 ở Sài Gòn cho đến nay

Hiện là Phó Ban Mỹ Thuật Thánh DomimiArt

Ngoài vẽ tranh, tạc tượng, ông còn viết nhạc, làm thơ

Đã xuất bản Tập Ca khúc RU ĐỜI MỘNG TƯỞNG

            -NXB Văn Nghệ, 1995

SôngThơ xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bốn phương một số Tranh, Tượng và Thơ

của người nghệ sĩ tài hoa này !

 

 

 

 

 

THƠ NGUYỄN BÁ VĂN

 

TA KHÔNG CẦN

 

I

ta không cần

bàn tay ấm

bởi bao lần

ngoắc tìm trong vô vọng

 

II

ta không cần

bờ môi thơm

bởi đã lâu

khao khát nụ hôn nồng

 

III

ta không cần

tim nóng bỏng

bởi bao giờ

dòng máu chảy thênh thang

 

IV

ta không cần

mùa Xuân sang

bởi Đông buồn

hiu quạnh mãi chờ trông

 

V

ta không cần

mặt trời lên

bởi đêm đen

chờ đợi quá lâu dài

 

VI

ta không cần

 

bởi tay ấm giờ đây hoang lạnh quá

bởi môi thơm cũng đã héo xanh xao

bởi tim hồng đã trở thành băng giá

bởi Xuân kia chẳng có sang mùa

 

bởi mặt trời không bao giờ lên nữa

bởi em như đã chết tự hôm nào?

 

( tháng XI, 2006 )

 

 

CÓ NGƯỜI BẠN NGỒI

( riêng tặng bạn tôi )

 

có người bạn ngồi giữa sân nhà tôi

dưới bóng cây khế già

điếu thuốc trên tay cháy lụi dần

đôi mắt dại buồn

yên lặng

 

có người bạn ngồi giữa sân nhà tôi

trên chiếc ghế vẹo xiêu

lá vàng rơi quanh chỗ hắn ngồi

đôi tay gầy gò

đan lại

 

có người bạn ngồi giữa sân nhà tôi

dưới chân đôi dép mòn

chiếc áo nhàu nhèo ôm bờ vai xương

đôi chân khẳng khiu

đen đúa…

 

bạn tôi

một thời ngang dọc

đôi mắt

một thời rực lửa

 

đôi vai

một thời phong ba

đôi chân

một thời đi xa

đôi tay

một thời dang rộng

trái tim

một thời cháy bỏng…

có người bạn ngồi giữa sân nhà tôi với cõi lòng mênh mông.

 

( tháng VIII, 2006 )

 

 

HÔM QUA TÔI NGHE

 

hôm qua tôi

nghe về cảnh hào hùng bi tráng

in dấu trong trí tưởng

ngông cuồng

 

*

hôm qua tôi

nghe về tiếng kêu rên nỉ non

sâu kín trong con tim

cô quạnh 

 

*

hôm qua tôi

nghe về sự đau đớn sâu xa

ẩn chứa trong đôi mắt

riêng mang 

 

*

hôm nay tôi

mù lòa

hôm nay tôi

điếc đặc

hôm nay tôi

ngu si

 

*

mong cho mai sau

tôi được nghe

với những gì

hiện hữu

trong tôi.

 

( tháng VI, 2006 )

 

 

IM LẶNG

 

I

hắn im lặng

không có nghĩa

là hắn không nói

 

trong một quãng đường dài

không nói

hắn là người câm

 

II

hắn im lặng

không có nghĩa

là hắn thôi nói

 

trong một quãng đường dài

thôi nói

hắn là người nghe

 

III

hắn im lặng

không có nghĩa

là hắn không nghe

 

trong một quãng đường dài

không nghe

hắn là người mơ mộng

 

IV

hắn mơ mộng

như thể hắn

đang nói cùng thiên nhiên

trong một quãng đường dài

hắn nói cùng thiên nhiên

có nghĩa là…

hắn

im lặng.

 

( ThángXI, 2006 )
 
 
 
BA BÀI THƠ THANH BẰNG
 
VỀ
 
Người từ miền buồn phiền về đồng bằng tìm tình đầu
Người còn gì là vì đường dài mòn lòng thầm sầu
Nghe đâu đây bao vây cơn mê man nơi thung sâu
Nghe hoang vu âm u trong con tim thênh thang đau

M Y  H O A
tặng Võ Thị Mỹ Hòa
 
M ưa xuyên chiêm bao - đêm vong thân thêm lao đao
Y ên trong thâm sâu – nghe hoang vu dâng lên cao
H ôn môi hư hao – trong cơn mê tim xôn xao
O an khiên năm nao – hôm nay xin yêu thương trao
A i qua thương đau -  ru câu ca lên nghêu ngao 


MỘNG THU
tặng Nguyễn Thị Mộng Thu
 
M ùa vàng rơi em nghe không
Ô i sầu dâng lên mênh mông
N ghe vàng ru thu mơ mòng
G ần sang đông trăng xanh trong

T ình em xưa chưa phai nồng
H ình như thu chưa sang đông
U  mê ta nghe hư không...
 
NGUYỄN BÁ VĂN
 
Lên sóng lúc 11:00 ngày 13.11.2011