Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

TỪ GÓC CHỢ ĐỜI, THƠ BAY XA

 

 
       Nhà thơ NGUYỄN HỮU THUỴ
 
Mấy chục năm qua, thơ NGUYỄN HỮU THUỴ rải rác xuất hiện trên các báo, tạp chí, tuyển tập, trang mạng...Năm 1997, anh xuất bản tập thơ đầu tay: HOA TIM, đã được giới cầm bút đặc biệt chú ý, đánh giá cao  và bạn đọc trong  -ngoài nước đồng cảm, tìm đọc, phổ biến.Thơ NGUYỄN HỮU THUỴ: thiết tha chung thuỷ tình nghĩa với quê cha đất mẹ, say đắm cuồng nhiệt trong tình yêu đôi lứa, đau đáu ưu tư xa xót trước thế thái nhân tình, thời cuộc; đôi khi không kiềm được sự uất ức phẫn nộ, đắng cay... Điều đáng quý là, với bất cứ đề tài tài nào, thơ NHT cũng chân thật chân thành trong suy nghĩ và cảm xúc. NHT cũng không ngại "xông bút" vào các đề tài nhạy cảm- mà nhiều nhà thơ cùng thời e ngại né tránh. Thơ NHT nói thay được nỗi lòng của nhiều người, nhiều giới nên được bạn viết, bạn đọc xa gần đón nhận, đồng cảm và ưu ái... Chính vì thế, thơ NHT đã và đang ghi được dấu ấn khá sâu sắc về thời mình đang sống. Xin trân trọng giới thiệu Trang THƠ NGUYỄN HỮU THUỴ!      *SÔNGTHƠ                                                                                                                

 

 

 

 

KHI XA QUÊ,

 NHỚ NHỮNG TÊN LÀNG                                     

 

 

SÔNG VU GIA - QUÊ NGUYỄN HŨU THUỴ

 

 

Tên những làng tôi đẹp tựa bài thơ

Phúc Mỹ, Phúc Khương, Trường An, Phiếm Ái …

Đối diện hai bờ sông- dòng Vu Gia chảy mãi

Những điệp khúc thăng trầm, hồn hậu ước mơ xanh

 

Tên những làng tôi đẹp tựa bức tranh

Tâm ý người xưa vẽ lên từ thời vỡ đất

Đặt để niềm tin như là có thật !?

Những mỹ từ hằng sống với thời gian

 

Khi xa quê nghĩ về những tên làng

Ám ảnh nỗi buồn thương cây nhớ cội

Định hướng mặt trời tim phương đi tới

Câu thơ đồng hành – lỗi nhịp với đồng hương

 

Bến lở sông trôi, giậu đổ chân tường

Tấc đất tấc vàng giữa lòng thành phố

Chếnh choáng Hồ Trường- đau niềm Thất Thổ

Chiếu trọ mòn lưng mới yên chỗ cắm dùi

 

Lại gặp nhua đây những thằng bạn cùng thời

Ăn cơm mới vẫn nhắc hoài chuyện cũ

Ơn kẻ lòng lành chứ ơn gì kẻ dữ

Giữa đám họa trần gian còn chữ phúc lưu tình

 

Lưu lại trong tâm những bóng  những hình

Gốc rạ hồn quê hiền lành đến tội

Trụ lại giữa đời mênh mông gió thổi

Bản sắc riêng, địa chí những tên làng

 

 

 

THỜI SỰ TRÍCH NGANG

I.

Chẳng thấy đánh nhau
Vẫn có kẻ ra hàng
Không giơ hai tay
Tự đưa đầu cho chúng gõ

Cam phận làm thơ
Máu không bơm lên não
Còn đi đứng bình thường
Nhưng liệt mẹ nó tư duy

II.

Chỉ là phó thường dân
Ta biết dựa vào đâu
Dựa vào chính lương tâm
Hay dựa vào cây thánh giá

Đang sấm chớp bão âm binh
Lại đến thời ngất ngư bão giá
Chưa hạ nhiệt thằng cu tèo
Nay lạnh cả sống lưng

III.

Đọc báo nước nhà
Một lúc bỗng no ngang
Sình bụng đầy hơi
Nấc cuộc nửa chừng- khát khô vị giác

Ra quán cafe vỉa hè

Ngóng tin hot nhất
Xuất bản miệng nhân dân
Cập nhật thời sự báo ngoài luồng.

 

 

 

LỜI AI ĐIẾU CHO MỘT NGÔI TRƯỜNG

 

 

NGUÔN ẢNH; GOOGLE

 

Thêm một chiếc cầu mới bắc qua sông
Đã xoá sổ cả ngôi trường yêu mến
Từ Cổ Viện Chàm thông xe ra biển
Ký ức- tương lai hai nhịp đứt lìa

 

Chẳng ai còn ghi dấu được mộ bia
Đành khiêng xác nỗi buồn đi hoả táng
Hoá kiếp ngôi trường giữa trời nắng hạn
Thành đống xà bần phơi nỗi tiếc thương

 

Sẽ băng qua đây là một đoạn đường
Dưới dốc cầu Rồng đổ về thành phố
Người học trò xưa ngẩn ngơ lòng nhớ
Trống lốc tầm nhìn đụng tới trời xanh

 

Sống đến tận cùng câu thơ vinh danh
Về một ngôi trường giữa ngày thọ tử
Ngôi SAO ban MAI vẫn là tinh tú
Chiếu sáng phản hồi ánh sáng tự do

 

Xa vắng đêm hôm hình bóng con đò
Hình bóng ngôi trường mới vừa mất tích
Trong hoài niệm xưa trích ngang lý lịch
Đã có một thời ta học nơi đây

 

Áo Mẹ vắt vai ơn trọn chữ Thầy
Thế Lữ nhớ rừng ta thì nhớ lớp

Vật đổi sao dời cảnh đời thoi thóp
Hiển hiện nước cờ thí chốt -…qua sông!

 

20.03.2010

 
 

 
 
NHƯ MỘT NỖI BUỒN

Thân tặng anh Đynh Trầm Ca
Ngày từ Cần Thơ về lại Quảng Nam

Buộc phải lên tàu- hề ! qui cố hương
Riêng ta biết ước mơ Người vẫn chảy
Có những điều mắt thường không dễ thấy
Cảm thông nhau như một nỗi buồn

Xa chạy cao bay tìm nẻo sinh tồn
Vẫn không thoát khỏi vòng trần nghiệt ngã
Và lòng Mẹ ơn sâu biển cả
Hằng đợi con về dỗ giấc ru xưa

Sải cánh tay đàn phổ khúc gió mưa
Hát giữa cơn đau xé tình ly biệt
Bỏ xứ mà đi tưởng đành đoạn tuyệt
Hoa tím lục bình sông nước tự thân

Ba mươi năm đổi đời di dân
Nơi nào đến cũng đường cùng đất dữ
Nay về lại quê xưa chốn cũ
Bạc áo giang hồ- xếp mộng văn chương

Câu thơ tiễn Người xuống ngựa buông cương
Kết thúc giữa ngày sinh ly tử biệt
Nói sao hết những điều không cần thiết
Nhớ đến nhau thầm lặng một nỗi buồn
2003
 
 
 
ĐÀ NẴNG - KHÁT
 
Thuỷ điện ngăn dòng
Cả núi cùng non
Cầu Đỏ* lùi về – cố thủ khúc sông con
Đà Nẵng khóc tiếng Tàu
Trong cơn khát nước
Biển cả mênh mông- không thể nào uống được
Hừng hực đất liền ngày hạn tháng khô
Hết La Nina lại đến El Nino
Trơ đáy những nhánh sông
Thấm tháp chi những ao cá Bác Hồ
Đám sinh vật ăn chơi nằm chờ… ngáp ngáp
Biển bạc te tua
Rừng vàng xác xơ manh giáp
Lịch sử xưa rồi một trang sách địa dư
Xẻ gỗ- đào vàng
Nay mới thấy mình ngu
Phơi rốn chỏng khu than trời trách đất
Cha ăn mặn
Đến đời con chịu khát
Khí hậu lên cơn tai biến đổi màu
24.04.2010
* nhà máy nước Cầu Đỏ- ngoại ô Đà Nẵng. 
 
 
 
KÝ ỨC PHƯƠNG NAM
 
Không bỏ xứ cũng có ngày bỏ mạng
Đi- là phóng ra đường nhắm mắt – dông!
U ám Trường Sơn Tây mờ mịt Trường Sơn Đông
Cơn lũ nộ cuồng Cà Tang núi lở *
 
Dòng sông đang xanh giữa ngày hóa đỏ
Nước ngập bàn thờ chó nhảy lên trang
Tiếng cú kêu đêm át tiếng phượng hoàng
Thuỷ hoả thiên tai a dua đạo tặc
 
Ơn chúa Nguyễn Hoàng khi xưa mở đất
Đời chúng con được hưởng xái chút tình
Cuối đường cong chữ S đã tượng hình
Có khoảng trời xanh ngoi lên để thở
 
Bốn ngàn năm nhớ vua Hùng giỗ tổ
Nửa đời ta ghi nợ đất phương này
Rượu đế Gò Đen tản mạn cơn say
Đứt ruột câu thơ tím màu hoa dại
 
Mây trắng thượng nguồn trắng trời biên tái
Mơ hồ xa kí ức tuổi thơ buồn
Đi- là dứt tình bó chiếu đem chôn
Tấm giấy khai sinh lận lưng làm chứng
 
Phương Nam xuôi dòng dân tình rộng lượng
Lý lịch ba đời còn chỗ dung thân
Lem luốc họ tên làm phó thường dân
Mừng thoát nạn qua tai trời ách nước
 
Phương Nam đổi đời thương người lỡ bước
Bà con xa xúm xít láng giềng gần
Bỏ nương dâu canh cửi với nong tằm
Lại ngày đứng đêm nằm nghe tiếng dệt!
 
Tứ tán phương Nam nhớ không kể hết
Bạn bè ta thất lạc tận nơi đâu
Những mảnh đời như cái kiến con sâu
Sau trận bão giông lần xây tổ mới
 
Chúa có lòng lành nghe ta - rửa tội
Phật có từ bi chỉ lối – ta về
Sách đạo - đường đời giảng nghĩa so le
Đi hết tương lai vẫn chưa động tĩnh
 
Ta hành phương Nam khác thời Nguyễn Bính
Giấc mộng đương thời so cũng khác xưa
Chí lớn không cùng đợi buổi gặp nhau
Đành mai một khi trời chiều bóng xế
 
Gốc quê chay thấm nhuần từ Mẹ đẻ
Tình phương Nam như Mẹ kế đỡ đần
Sống hoà mình cùng bá tánh lê dân
Trầm tích đau thương trổ màu tóc bạc.
Sài Gòn 08/2009
* Trận lụt năm Nhâm Thìn 1964
 
 
 
THƠ GỞI HAI ÔNG
 
Thỉnh về chung một trang thờ
Đất đai-tiền bạc cậy nhờ hai ông
Riêng tôi chỉ có tấm lòng
Thảo thơm trà nước hoa hương lấy tình

Tin là tùy ngộ tâm linh
Cửa nhà giềng xóm yên bình trước sau
Phúc cho ai muốn thì cầu
Hai ông ngồi đó vuốt râu cười hoài

Đổi thay một cuộc trần ai
Thánh thần bỏ phế tượng đài đổ nghiêng
Mới hay quả báo nhãn tiền
Lòng người sực tỉnh nỗi niềm bơ vơ

Bao năm mây kéo mắt mờ
Đám vô thần lại trở cờ ăn theo
Thị trường kinh tế xoay chiều
Tượng hai ông bán được nhiều người mua

Cũng là nề cũ nếp xưa
Thuận theo lời vợ cho vừa ý nhau
Tâm tình thổ lộ đôi câu
Hai ông linh ứng gật đầu cho qua ?!