Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

TỪ HOÀI TẤN: Đi, đứng và chạy... với thời gian

 
 
 
Nhà thơ TỪ HOÀI TẤN
 
Quê quán làng An Truyền (Chuồn), quận Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên- Huế.
Hiện sinh sống và làm việc tại Sài Gòn
 
Sáng tác từ 1964. Thời niên thiếu cùng vài người bạn chủ trương các tập san thơ văn
“ Cuồng Biển”, nhà xuất bản “Nội Dung” ở Huế.
 
Thơ văn đã xuất hiện từ những năm 1960, 1970 trên các tạp chí Văn, Nghệ Thuật, Vấn Đề, Trình Bày, Khởi Hành, Ý Thức, Tuổi Ngọc …(trước 1975) và Văn, Thanh Niên, Văn Nghệ TPHCM, Sông Hương, …và một số diễn đàn mạng (sau 1975)
 
Mười lăm năm giang hồ vùng sông nước và bưng biền của vùng Đức Hòa Đức Huệ, tỉnh Long An trước khi định cư cùng gia đinh tại Sài Gòn năm 1994.
 
Tác phẩm đã xuất bản:
                               * Hành Tinh Phiêu Lạc (thơ 2003 – NXB Thuận Hóa)
                               
Các tuyên tập thơ in chung: - Tự tình với Huế (NXB Trẻ 2004) 1000 Nhà thơ Huế đương thời (NXB Hội Nhà Văn 2006) - 700 năm thơ Huế (NXB 2006) - Những dòng sông đêm (cùng Viêm Tịnh, Nguyễn Miên Thảo, Lê Ngọc Thuận – NXB Thuận Hóa 2007) - Bông và Giấy – 30 tác giả hôm nay (NXB Lao Động 2010).
 
 
Đầu tháng 11.2012, TỪ HOÀI TẤN cho ấn hành tập thơ ĐI, ĐỨNG VÀ CHẠY... VỚI THỜI GIAN
-Nxb Hội Nhà Văn 2012. Xin chúc mừng nhà thơ và xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bốn phương. Nhân dịp này, SÔNG THƠ cũng xin giới thiệu trang thơ Từ Hoài Tấn gồm một số bài  trích từ thi phẩm trên, xin mời mọi người cùng thưởng thức!
 
Xin mời đọc
 

                                        & TỪ HOÀI TẤN

                    những khúc thơ tình ngày, tháng và năm

 

 

13/11/2002

 

những ngày yêu em vô cùng khắc khoải

là những ngày không chịu được khi nghĩ rằng

em đang ra đi với một người khác

ta vẫn gặp nhau

nhưng em chưa bao giờ nói yêu ta

cho dầu đã cùng nhau những ngày đêm tuyệt diệu

 

 

đêm mị mộng tình em

ngày buồn phiền mong đợi em

mỗi buổi sáng ngồi một mình trong một cái quán vệ đường

chờ em như chờ một kẻ từ cõi nào trở lại

trong ký ức anh có nhiều dỹ vãng của những cuộc tình trai trẻ

một nửa đời của chông chênh

trong ánh mắt hằn thù của cuộc sống

nỗi cô đơn tình yêu đã đưa anh tìm đến em

liều lĩnh và sợ hãi

bởi mỗi chúng ta đều có cuốc sống riêng

với nhiều ràng buộc chưa chấm dứt

 

những tán cây xanh trên đường đã mất đi

trong cuộc khai phá của thế kỷ

những mối tình dịu dàng cũng đã mất đi

trong dòng đời dồn dập sống

và chúng ta, những kẻ có phải của mộng mơ

đã yêu nhau không biết gì về sự thay đổi đó

 

ai có mong cuộc tình chung

chỉ là tháng năm của mỗi người rất ngắn

ai có mơ nỗi vĩnh hằng

trái đất chỉ là một hành tinh trong tiến trình hoá thân của vũ trụ

 

em có yêu mối tình anh

mỗi một giây trong một ngày nhớ đến anh

khi thức dậy đánh răng rửa mặt

khi đưa con đến trường

khi dong xe trên đường đến sở làm

khi cười đùa cùng đồng nghiệp

khi trở về nhà hay trong một quán rượu nào đó buổi chiều

hay khi khóc buồn một cuộc sống lứa đôi đã tan vỡ từng đêm

em có yêu mối tình anh

cho dù chúng ta vẫn bên nhau ngày ngày trong tâm tưởng

trái tim không thể cắt làm đôi

để máu chỉ còn lưu thông một nửa

và chúng ta không thể phân làm hai

để gởi về cho nhau một nửa

 

ta giữa cuộc tình nhau

cuộc kiếm tìm vô vọng

em trong mối tình anh

nỗi u hoài thầm lặng

 

trên những con đường vẫn trãi ra kéo dài và mở rộng

địa cầu sẽ chật đi

con người sẽ tìm về một vùng ngụ cư ngoài không gian

em có khi nào nghĩ rằng

mối tình chúng ta cũng tan theo làn gió ấy

bay lẫn vào thời gian

còn anh luôn nghĩ rằng

em giữa cuộc tình anh

là sợi mong manh vĩnh cửu

 

khi chúng ta còn tồn tại bên nhau

anh vẫn mong em

hay em vẫn mong anh

chúng ta hãy được hạnh phúc như thế

đã cùng yêu

 

 

14/11/2002

vào những đêm khuya khi vầng trăng không còn

sao hôm dần biến mất

anh tìm em trong bóng mây qua

đôi mắt em ẩn chứa niềm bí mật

 

khi cuộc tình ta không cón lối quay lui

không còn chỗ cho sự hoài niệm quá khứ

anh đã từng tặng em bài thơ tình

nói về hai đường song song theo định lý thuận

sẽ chẳng bao giờ gặp nhau

nhưng em ơi

giữa không gian tình chúng ta

không bao giờ có đường thẳng nào cả

mọi ví von chỉ là giả tưởng

 

có những nơi để chúng ta ngồi

có những nơi chúng ta đứng

và đôi khi một vài nơi khác chúng ta nằm

bên nhau

nhưng chưa bao giờ nói với nhau

về một điều gì cả về tình yêu

có phải cuộc sống em và anh

đã làm tất cả những tình cảm thật bị che dấu

hạnh phúc được cân đo

thực tế đời trần trụi

“em sẽ cùng anh sẽ sống ra sao

anh sẽ cùng em sẽ về nơi đâu

và chúng ta sẽ được những gì ? “

em ơi

sự thật là nếu có một tình yêu

sẽ chẳng ý nghĩa nào để giải thích

 

mỗi ngày khi bắt đầu

từ rất sớm canh khuya ta thức dậy

trong khu vườn nhà nhỏ nhoi những chậu kiểng chờ một mùa hoa

ánh sáng của một ngày sắp tới

em của một ngày đã qua

tình yêu của ta một ngày lại thức

để ta vẫn viết những lời ngợi ca

bài thánh thi về cuộc sống

chúng ta được mơ tưởng về nhau

cũng là điều hạnh phúc.

 

14/11/2002 – bis

không còn gì viết để ngồi không

để lắng lòng nghe tiếng lạ lùng

để trong hư ảo ngày không tới

để tình ta mãi giữa mông lung

để em bất diệt là con gái

để mặc thời gian cõi không cùng

không còn gì viết nên ngồi không

như tưởng đêm đã dứt ngoài sân

như lòng sương muối còn nghe mặn

như tiếng gà thôn nghẹn nửa chừng

như năm sắp hết theo ngày tháng

như gió mùa đông sẽ ngập đồng

như trẻ thơ mừng ngày sẽ lớn

như kẻ già nua tiếc bụi trần

em ơi sẽ hết nhưng còn mãi

tình yêu cho đôi lứa đời đời

 

 

16/11/2002

khi lòng đã im tiếng đã tăm

mỗi một ngày lặng thầm như đá

khói bay lên từ đống tro tàn

và cát bụi thêm dày cho mặt đất

 

em đã cho tôi ánh mắt dịu dàng

ngọn lửa ấm tan mùa giá băng

và cô đơn không còn là nỗi

và từng ngày không bước lang thang

 

khi tình đã khơi nguồn mạch chảy

là dòng sông ra thoát núi đồi

bình nguyên rộng cho đời phơi phới

gió mùa xuân ngây ngất cõi người

 

em ơi còn nữa tình mới kết

hoa trái thành thơ mộng đôi ta

cho dẫu ngày mai đời có hết

sáng hóa lời kinh nguyện chói lòa

là tình ta dội cả bao la

 

 

16/11/2002 bis

tôi nghĩ là em sẽ như tôi

cũng sớm lòng như buổi dại khờ

cũng thương vớ vẩn trong chiều muộn

cũng nhớ gì đâu đó lơ mơ

 

 

tôi nghĩ là em cũng sẽ như

trong nhớ nhung cũng sẽ lừ đừ

trong vắng người cũng buồn như thật

trong một mình cũng quán thẩn thờ

 

tôi nghĩ là em sẽ yêu tôi

cho tới ngày mai cả cuộc đời

cho dẫu sẽ không chung cùng mộng

cho dẫu ta sẽ không cùng lối

cho dẫu em sẽ là em khác

cho dẫu tôi sẽ là tôi lạ

thì tình ta như sẽ ngàn năm lại

là tiếng cười trong suốt thiên thu

 

 

17/11/2002

chủ nhật không có người để vui một chút

hờn một chút và cười một chút

không gian xanh và ngày xanh

cây lá xanh và đời xanh

khi có em trong một ngày nghỉ

 

ở đâu đó sẽ có thiên đường

như hàng ngày em vẫn thường cầu nguyện

ở đâu đó sẽ có một tấm lòng

sẽ yêu em không phải là người đàn ông phụ bạc

như tất cả đàn ông trên thế gian

 

chủ nhật cũng như những ngày thường

em đã ra đi cùng những ý nghĩ về sự cô độc

thương một chút giận một chút

hãy cho cành hoa gởi tới một mùa

như tặng vật của chàng trai trẻ

trong lần đầu nói tiếng yêu

 

và em ơi, đừng như em nghĩ

mọi người đàn ông đều giống nhau

đã đem đến cho em sự tầm thường của cuộc sống

có một chàng trai với mối tình đầu

trái tim còn tươi nguồn lực sống

có một chàng trai với niềm khát khao

mạnh mẽ và bao la như trời cao rộng

chàng trai ấy là anh

 

 

23/11/2002

Một thời bất tuyệt

 

 

gởi lời từ biệt trên những ngọn cỏ xanh

gởi lời từ biệt một mùa trăng

em và anh

phải có lúc kết thúc

như mỗi một cuộc đời

phải có lúc chấm dứt

bấy nhiêu năm tình ta

cũng đủ làm khơi cả dòng mạch sống

bấy nhiêu năm lòng ta

cũng đủ làm êm cả nguồn cơn bão động

 

trong một ngày mai của tháng cuối năm

anh sẽ tìm em và nói rằng

em vừa biến mất

giọt sương kia là gì còn lại của đêm

lóng lánh ánh sáng của nghìn thu chợt tắt

 

là làn gió nhẹ nhàng phảng phất qua đời anh

là tiếng chim non ngày đầu xa tổ ấm

là khúc dạo đầu của một bản tình ca

là giọng hát của người ca sĩ mở màn đêm hội diễn

là bài đọc vần vở lòng cho trẻ mới vào lớp

là buổi làm đầu tiên của người nhận việc

là tất cả của sự khởi đầu

và đã kết thúc

 

từ biệt em những ngày tháng và năm

những khúc thơ tình như để còn nhắc lại

một thời có những cánh chim cô đơn bay tìm đến nhau

nói những lời nhỏ nhoi bên nhau nhưng vô cùng tuyệt diệu

 

một thời cũng có những giây và những phút

ta ngồi đếm được thời gian đang đi qua không để quên lãng

một thời bất tuyệt mùa yêu

 

 

23/11/2002 bis

cuộc chia tay không màu sắc

 

trả lại nhau những lời hò hẹn nỗi mong chờ niềm thương nhớ

buồn vui ở một khúc quanh

như ly rượu đỏ khai vị của một buổi tiệc đời

đã uống cạn và mỗi người tự lo liệu phần của mình

ở một nơi sống khác

em và anh vừa vẽ lại cuộc chia tay

của mây trắng

 

tan đi vào không gian xanh

tan đi vào dòng nước xanh

tan đi vào cơn gió chiều nay thoảng qua trần gian

tan đi vào mênh mông

ví dụ có những ngày không để làm gì cả

chỉ có hình bóng em ra vào cùng trò chuyện

cùng hát và em dạo một khúc tây ban cầm

nói về một cuộc tình bất diệt

hãy chia tay để còn có nhau

hãy đừng giữ bất kỳ những gì của nhau

để còn có tất cả

 

như cuộc chia tay giữa chúng ta 

như không bao giờ xảy ra

 

đó là cuộc tạm biệt của những màu sắc

vẻ huê dạng của cuộc sống

đó là cuộc tạm biệt của sự bình thường

của hai người khác giống

 

hãy chia tay để còn có nhau

những vì sao trên trời chưa hề bất tử

và những màu sắc chưa bao giờ có trong cuộc đời này

như mối tình đôi ta chưa bao giờ hiện hữu

 

2002

Từ Hoài Tấn

Lên sóng lúc 20:12 ngày 01.11.2012