Trang Chủ‎ > ‎Đò Dọc‎ > ‎

VŨ TRỌNG QUANG: Vẫy tay chào chia tay chính mình

 
 
   Nhà thơ VŨ TRỌNG QUANG
 

 

 

Bút danh khác : Nhị Ka

Quê quán : Quảng Nam -Đà Nẵng

Đang sống và làm viêc tại Sàigòn

 

- Trước 1975    

cùng Linh Phương chủ trương Văn Nghệ Động Đất

- Chủ trương đặc tuyển Văn Chương với Phạm Viêm Phương, nhà văn Bùi Nghi Trang , nhà thơ Trần Hữu Dũng

Đã ấn hành :

    + Nỗi buồn của chúng ta , Văn Nghệ Động Đất , 1971

    + Đã hết giờ của Lọ Lem , VN Châu Đốc , 1994

    + Thơ tự do , NXB Trẻ , 2000

    + Thơ hôm nay , NXB Đồng Nai , 2003

    + Hôm qua , hôm nay & hôm sau ,NXB Đà Nẵng 2006

 
                            & Mời đọc thêm:
 
 
 
LẬP TRƯỜNG THẨM MỸ

 

  Em dị ứng với cách nhìn khác

  tôi đứng một nơi xa hơn

 

  Lá rơi giữa mùa hạ

  khỏa thân dưới không độ

  có đâu lạ lùng

  hai với hai là bốn

  không hình thành nghi vấn

  có đâu thích thú

  tôi mê giả định số ảo âm

  rút căn thành đáp số thật

  tôi thù ghét minh họa

  kẻ ám sát lồng ngực

  kẻ ám sát vầng trán

 

  Hãy mở cửa thiên đàng bằng chìa khóa địa ngục

  hãy mở cửa thần linh bằng chìa khóa bóng tối

  hãy mở em bằng chìa khóa tôi.

 

 

ĐƯA CON ĐI THI

 

 

  Ba vừa đang đọc báo bên đường và đang cặm cụi

                                                  trong phòng thi kia

  hồi hộp dài như ba mươi năm trước

  còn đó mùa tim đập vội

  những chữ và số nhảy khỏi trang báo ngổn ngang

 

  Chỉ bước một đoạn đường

  bao nhiêu nguyện vọng xanh

  cây bút đi từ tóc xuân ba tới đôi kính con chưa ngưng nghỉ

  tiếng chuông tan giật mình tuổi trẻ

 

  Vẫn đứng dợi bên này

  tay đưa tay gọi tay

  đám đông một khuôn mặt

  con cắt lớp ra khỏi cổng trường ba đối diện chính ba

  hy vọng là bản nháp hoàn chỉnh

  phản xạ một câu hỏi tới nhiều lần

  được không

 

  Con đi thi ba đi thi và một người khác nữa

  ví dầu cầu ván đóng đinh trường đời tựa cửa

  dấu hỏi trong giấc mơ đôi mắt mẹ

  được không được không

 
 
 
 
Trước đây, VŨ TRỌNG QUANG cũng đã làm thơ theo các thể thơ truyền thống, kể cả lục bát, và đã có khá nhiều bài thành công... Khoảng cuối thế kỷ trước, anh làm nhiều thơ tự do, rồi chuyển hẳn qua viết theo lối mà một số người quen gọi là "TÂN HÌNH THƯC" & "HẬU HIỆN ĐẠI". Năm 2006 anh cho xuất bản tập thơ HÔM QUA, HÔM NAY & HÔM SAU như một "BÁN KẾT" về những chặng đường thơ của mình. Đầu tập là những bài thơ có vần viết theo lối truyền thống (Thơ Mới), sau đó là thơ tự do, càng về cuối tập là các bài thuộc loại "Tân Hình ThứC" với đủ kiểu thể nghiệm: thơ lắp ráp. thơ cắt dán, thơ hình học, thơ ký hiệu... Trong bài CON ĐƯỜNG, anh viết: "Tôi vẫy tay chào chia tay tôi hôm qua/trở lại làm gì con đường mòn xưa cũ..."
Từ đó đến nay, anh dứt bỏ lối viết cũ và theo hẳn lối viết "CÁCH TÂN" khá dứt khoát và táo bạo. Thơ anh xuất hiện khá thường xuyên trên các trang mạng tienve.org, vanchuongviet.org, nhavantphcm.com.vn... và luôn có mặt trong các tuyển tập của các nhóm thi hữu cổ xuý cho "TÂN HÌNH THỨC" & "HẬU HIỆN ĐẠI". Trong tinh thần tôn trọng sự khác biệt và trân trọng sự đổi mới trong sáng tạo, SÔNG THƠ xin giới thiệu trang thơ VŨ TRONG QUANG cùng bạn đọc bốn phương. Xin mời mọi người cùng thưởng thức !
 
 
CON ĐƯỜNG

 

 Tôi vẫy tay chào chia tay tôi hôm qua

 trở lại làm gì con đường mòn xưa cũ

 hối tiếc làm gì lời nhàm chán con ngựa chân mỏi

 nhiều bàn tay trăm tuổi kéo từ phía sau lưng

 không chùn bước tới

 

  Tôi chào mừng tôi hôm nay

  cắt băng khánh thành con đường thênh thang mới

  ngôn ngữ quay trong không gian nhiều chiều

  vẫn còn hai hàng cây

  nụ hôn ban ngày mãnh liệt bình thường

  vẫn còn em

 

  Tôi sẽ đợi tôi suốt chiều dài

  ví dụ ai đó mai này mở nhiều đại lộ hơn

  nhiều ngả đường giao nhau hơn

  xin giữ lại xin giữ lại

  hai hàng bóng mát

  tôi muốn vậy.

 

NGÔI NHÀ

 

  Một tay ôm con một tay ôm đàn

  không còn tay nào mẹ vẫy chào khu rừng lãng mạn khói lửa

  tôi bắt đầu tôi dưới chân cầu

  thở mùi tanh của cá

  tắm dòng sông nước đen

  từ tiếng rao bán báo tôi lớn lên

  từ tiếng gõ vào thùng đánh giầy tôi lớn lên

  em dậy thì bên kia sông

  tôi tỏ tình bằng im lặng

 

  Cha bỏ xác trên rừng

  mẹ ngồi đan áo mũi kim đâm vào đầu ngón tay

  nước mắt rơi xuống hai chữ anh hùng

  tôi tiếp tục cầm súng đi ngược chiều Trường Sơn

  mở khóa an toàn bắn chỉ thiên

  cuộc chiến khốc liệt đã kết thúc

  tôi và em bày ra một xung đột khác

 

  Mẹ không ngồi đan áo

  ngón tay còn nhỏ máu

  ngón tay bấm vào dây đàn

  nốt nhạc rơi xuống hai chữ anh hùng

 

  Con tôi vẽ chân dung tôi

  không rõ nét