Trang Chủ‎ > ‎Dòng Đời‎ > ‎

NỖI BUỒN NGÀY 5 THÁNG 6

                                                                                NGUYỄN THỊ TỪ HUY

 

 
 
- Chú ơi, nhìn cháu nè! Nhìn cháu đi, chú ơi! Nhìn mắt cháu nè. Cháu buồn lắm. Cháu biết chú cũng buồn. Chú buồn lắm. 

Cái hàng rào này độc ác quá, nó ngăn cách chú cháu mình. Nhưng nó không ngăn cách được nỗi buồn của hai chú cháu. Sáng nay chủ nhật, lẽ ra cháu được đến Thảo Cầm Viên chơi, nhưng mẹ nói rằng cháu sắp mất chỗ chơi rồi, sắp mất cả trường học, cả chỗ ở nữa, cháu phải đi đến đây cùng mẹ để bảo vệ. Chú sẽ giữ Thảo Cầm Viên cho cháu và cho các bạn cháu, phải không chú? Nhìn nỗi buồn của cháu nè chú ơi. Chú muốn làm cháu cười nhưng không làm được nên chú tránh nhìn cháu. Chú nhìn xuống đất, chú gửi nỗi buồn xuống đất. Đất này là của mình. Sao mình cứ phải khổ sở vì cái hàng rào. Chú ơi nhìn cháu đi nè, chỉ cần chú nhìn cháu là nỗi buồn sẽ bay lên trời bay đi khắp nơi.

Cháu ước những người lớn khác hiểu được nỗi buồn của chú và cháu!

Cháu ước mọi người lớn đều biết buồn như chú và cháu!

 
 Tiến sĩ Nguyễn Thị Từ Huy đi biểu tình chống TQ, ngày 5.6.2011 tại Sài Gòn
 
clip_image006

Nỗi đau ngày 12 tháng 6

 16/06/2011

Nguyễn Thị Từ Huy

clip_image002

Nhìn tấm ảnh này tôi thấy đau. Nếu nhất định phải bắt người thanh niên kia thì ít nhất cũng phải cho anh ta được bước đi như một con người chứ. Nếu để anh ta bị bắt theo cách này, cái cách không phải để dành cho con người, cái cách có lẽ khiến anh ta phải tự cảm thấy mình “như một con vật”, thì liệu tất cả chúng ta có còn là người không? Tất cả chúng ta, những công dân đã tạo thành cái xã hội trong đó người thanh niên này tồn tại. Những người đứng xung quanh ngắm nhìn cảnh này, những người đã đang và sẽ nhìn bức ảnh này. Những người không biết đến sự kiện này cũng như không biết đến bức ảnh này. Và tôi nữa. Có còn là con người không? Tất cả chúng ta. Than ôi chúng ta có 4000 năm lịch sử, những tưởng đã qua rồi thời dã man!!!

Có thể nỗi đau của tôi là không được phép. Cũng giống như những người bị bắt kia: lòng yêu nước của họ là không được phép. Nhưng tôi không thể không đau.

Hãy chỉ cho tôi xem làm cách nào để không cảm thấy đau?

N. T. T. H.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.