Trang Chủ‎ > ‎Nguồn Tin‎ > ‎

HÃY RA ĐI ĐỂ KHÔNG BAO GIỜ VẮNG MẶT

























Nhạc sĩ - nhà thơ VĨNH PHÚC ( Lê Vũ )







Hãy đi để không bao giờ vắng mặt

 

Vào lúc 10 giờ 18 sáng 21-5-2013, nhạc sĩ – nhà thơ – nhà phê bình – biên kịch Vĩnh Phúc (Lê Vũ) đã ra đi mãi mãi, trong niềm thương tiếc của gia đình và bạn bè.

Anh mất tại Giáo xứ Phao lô (gần chợ Căn cứ 3), xã Xuân Hưng, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai.

Nhạc sĩ – nhà thơ Vĩnh Phúc ra đi ở tuổi 60, nhưng dường như với anh và gia đình, cuộc sống vẫn như đang tiếp diễn với rất nhiều những dự định phía trước.

Đời cũng là lẽ vô thường. Người đã đến và đi như một cuộc dạo chơi. Một cuộc dạo chơi của số phận, có buồn vui, sướng khổ. Và những năm tháng ấy đã đem đến cho gia đình và bạn bè của anh - một người nghệ sĩ tài hoa và ân tình, như bát nước đầy không toan tính với tất cả những người anh đã ghé thăm, trước khi đi vào yên tịnh mãi mãi.

Sự ra đi đột ngột của anh – một nhà thơ với những câu thơ tài hoa, đôi khi lóe lên những linh ứng u uẩn, xa xăm như đang chiếm ngự ở một thế giới nào khác đã khiến chúng tôi không khỏi tiếc thương và bàng hoàng, dẫu biết rằng ai cũng sẽ có một ngày đặt chân lên cuộc hành trình vĩnh viễn ấy.

Vừa mới hôm qua, hình ảnh một người anh tài hoa còn ngồi kia, trong khói thuốc và rung lên những nhịp cảm tuyệt vời của cây guitar cho bạn bè buông lời ca tiếng hát, thế mà giờ người đã ngàn trùng xa cách.

Mong anh bình yên trong cuộc hành trình mây khói của mình, nơi sẽ giúp anh gột bỏ những phiền lo nặng gánh của kiếp người.

Coi mọi sự nhẹ nhàng, vui vẻ đón nhận những gì đến  với mình và không từ chối một ai, dẫu là khó lòng với người khác, chính điều ấy đã tạo nên một Vĩnh Phúc hồn nhiên, hơn tất cả những người hồn nhiên trên đời này, một Vĩnh Phúc bao dung và tinh tế, luôn lắng nghe, đồng điệu với bạn bè. Để rồi hôm nay chúng tôi ngồi đây với nhau và với một khoảng trống mênh mông, chỗ ngồi của anh. Biết là sẽ không bao giờ nhìn thấy anh ngồi đấy, trong khói thuốc, trong tiếng cười nhẹ tênh và đọc thơ, bình nhạc, cầm đàn du dương trong những giai điệu của chính mình, của bè bạn.

Dẫu sự xa cách là hữu hình, nhưng gắn kết và còn trong nhau sẽ là vô hình, là mãi mãi. Chúng tôi vẫn tin anh luôn trở về, trong mỗi cuộc hội ngộ, trong những phút giây sáng tạo và trong cả những câu chuyện đời thường đã từng có nhau.

Anh hãy đi để luôn có mặt ở nơi này, anh Phúc nhé!

                                                                                    LÊ NGUYỆT MINH

 

--------