Trang Chủ‎ > ‎Nguồn Tin‎ > ‎

LỖI MỘT NHỊP VỀ





Nhạc sĩ Vĩnh Phúc tên thật là Đoàn Đình Phúc, sinh năm 1953 tại Thừa Thiên – Huế. Khi viết truyện ngắn và phê bình văn học, anh ký bút danh Lê Vũ.

Sinh thời anh từng sống, dạy học và sáng tác tại Cam Ranh, Khánh Hòa.

Anh chuyển vào sống và làm việc tại TPHCM từ năm 2010, làm biên kịch tại Công ty M&T Pictures. Anh viết nhiều kịch bản phim truyện, đã xuất bản tập thơ Kinh tuyến đen, viết nhiều tiểu luận phê bình văn học và sáng tác nhiều ca khúc có giá trị….

Do bệnh nặng, anh đã từ trần giữa lúc tài hoa phát tiết với nhiều dự án sáng tác kịch bản, âm nhạc còn dang dở.

Lễ động quan sẽ diễn ra vào lúc 4 giờ 30 ngày thứ Sáu 24-5-2013 tại Giáo xứ Phaolô, Xuân Hưng, Xuân Lộc – Đồng Nai.

 

Xin gửi đến bạn bè, người thân bài viết cuối cùng của anh Vĩnh Phúc, đăng trên Giai điệu xanh.vn.

http://www.giaidieuxanh.vn/news/13533/L%E1%BB%97i%20m%E1%BB%99t%20nh%E1%BB%8Bp%20v%E1%BB%81.html

 

Lỗi một nhịp về

[13/05/2013 6:07:51]


 



GĐX - Mưa. Mưa vẫn ngày để buồn như nấm mọc, để da diết từng giọt vắn dài, để váng vất trong từng hơi thở mê si với tiếng hát của DZoãn Minh trong ca khúc “Lỗi một nhịp về” của Ns Thanh Bình phổ từ thơ Huệ Triệu.

Môi khẽ chạm. Bài hát mở ra với một quãng bảy hạ ( Sí-đô#) nghe như một bất chợt nồng nàn, một sững sờ giấu những lâm li. Bước sang trường canh hai, nốt đô thăng lại mang dấu bình, bóp nhỏ lại thanh âm, em nhỏ hay phố nhỏ vì đây là lời tạ lỗi ngậm chặt trên môi, nuốt ngược vào tim. Và giai điệu vẫn tiếp tục phát triển, nốt đô vẫn lưu giữ nhưng ở bậc cao nên nỗi đau vẫn hiện tiền đâu đó: 

Ngày không nắng cầu vồng vẫn thức/ Sóng Tây Hồ lắng tiếng từ quy 

Tôi nghĩ, Ns Thanh Bình đã bắt đúng mạch chảy “Với mùa đông” (Thơ: Huệ Triệu), chộp được tiếng gào khan xơ xác tuyệt vọng của đôi từ quy mãi mãi phân ly nên bài hát đã chuyên chở được “ đường về lỗi nhịp, nghe ra não nùng”. 

Chuyển qua điệp khúc, màu giọng đã khác khi đó là cung trưởng nhưng vẫn là một cung trưởng buồn ấm, sâu lắng ít nhiều an hòa. Người và đất trời đã đồng cảm để nhớ, nhớ đến vô ngần, đến bần thần. Cây bàng, ngọn gió, cánh hoa rồi rưng rưng, mà nhòe nhoẹt mắt đỏ. Và ở đây, DZoãn Minh đã hát với tất cả hồn vía, những quãng hai rồi nưn nứt, tròng trành xô ngã cả trời mây. 

Và tôi thích nốt la thăng choáng ngợp mơ hồ kết lại phiên khúc 1 để trôi về một bờ mê mị lóng ngóng. Đây cũng là phong cách của Thanh Bình trong một số ca khúc của anh. 

** 

Sáng tác nói chung và sáng tác âm nhạc nói riêng là một hành trình không phải dễ dàng. Đặc biệt, khi phổ thơ thành ca khúc thì còn vạn phần gian nan hơn. Không thiếu những bài thơ bị “ thảm sát”, cũng không thiếu những giai điệu điếc đặc cả tai. Không thể bỏ quên bài thơ và tác giả thơ vì bài thơ không hay thì nhạc sĩ cũng bó tay. Cũng phải trân trọng người thể hiện. 

Mưa vẫn bay ngoài kia và tôi cũng ủ dột theo tiếng bi ca của chim từ quy. Vâng, xin chúc mừng nhạc sĩ Thanh Bình, nhà thơ Huệ Triệu và ca sĩ DZoãn Minh đã gieo vào vùng đất âm nhạc một bài ca khó quên. 

Click vào đây để nghe ca khúc.

Vĩnh Phúc

Bình Thạnh 12/5/2013