Trang Chủ‎ > ‎Nguồn Tin‎ > ‎

PHẠM CÔNG THIỆN ĐÃ ĐI VỀ CÕI VĨNH HẰNG

    GIỖ LẦN ĐẦU NHÀ THƠ HỮU LOAN                          
 
PHẠM CÔNG THIỆN ĐàĐI VỀ CÕI VĨNH HẰNG
 
PHẠM CÔNG THIỆN sinh ngày 01.06.1941 tại Mỹ Tho, Tiền Giang;
đã qua đời vào ngày 08.03.2011 tại thành phố Houston, Texas,
Hoa Kỳ. Ông là giáo sư, thi sĩ, nhà nghiên cứu triết học nổi tiếng
khi còn rất trẻ ở miền Nam trước 1975.
Các tác phẩm chính:
                  -Ngày sanh của rắn (tập thơ)
                  -Trên tất cả đỉnh cao là im lặng (tập thơ)
                  -Ý thức mới trong văn nghệ và triết học
                  -Hố thẳm của tư tưởng
                  -Ý thức bùng vỡ
 
 
                   -Nguyễn Du- Đại thi hào dân tộc
                   -Một đêm siêu hình với Hàn Mặc Tử
                   -Tinh tuý trong sáng của đạo lý Phật giáo                           
 
 
                                                                     Thơ TƯỞNG NIỆM 
 
 
 Vào thập niên 1960 -70, ở miền Nam, PHẠM CÔNG THIỆN là thần tượng của học sinh, sinh viên, trí thức trẻ. Nhiều tác phẩm của ông là sách "gối đầu giường" của giới trí thức trẻ thời bấy giờ. Không ít người tôn ông là "Triết-gia-thi-sĩ-tài-hoa". Khi tin buồn này vừa "lên sóng", SôngThơ nhận được 2 bài thơ của Vô Biên và Nguyễn Nhã Tiên gởi từ Đà Nẵng với đề từ: "Tưởng niện Tài hoa Phạm Công Thiện". SôngThơ xin trân trọng giới thiệu 2 bài thơ trên, để chung thắp nén hương lòng đưa tiễn Bậc Tài Hoa về Cõi Vĩnh Hằng...
 
NGÀN DẶM ĐÃ VỀ ĐẾN CỐ HƯƠNG
VÔ BIÊN 
 
Tưởng niệm Tài hoa Phạm Công Thiện
 
Con kình ngư nghìn năm biển cả
Cánh đại bàng bay đỉnh núi xa
Hét vang một tiếng giờ đứng ngọ
Thong dong buông thả về quê nhà
 
Đồi thu gió thổi sầu man mác
Đồi đông sáng rực mây bốn phương
Chân đi như thể ngàn dặm lữ
Chân cầu nước chảy đến bơ vơ
 
Thiên tài chi để cành hoa khóc
Máu dội trong tim lửa ngời ngời
Bật tung cánh cửa bừng ý thức
Mới, hay một đời tuổi đôi mươi
 
Thiên tài chi tài hoa biệt xứ
Quê nhà đâu, cố quận xa mờ
Những cơn mưa phùn dội vào tinh thể
Đêm hoang vu nuốt trọn địa cầu
 
Chân đi giờ đã ngàn mây trắng
Ngàn dặm đã về đến cố hương.
 
                                                                           Cố Quận 10.3.2011
 
 
 
 
TRƯỚC CHIỀU QUÊN
NGUYỄN NHÃ TIÊN
 
Không chiều này, lại chẳng chiều xưa
giờ đang ở với chiều nào, không biết
đâu phải mặt trời non đoài báo ngày đang hết
thời gian có là gì trước một chiều quên
 
Nắng vàng nỗi vàng áo xống màu mây
tóc xanh nỗi xanh biếc lời gió kể
em là vô biên
hay em ngoài dâu bể
giọt nắng đỗ cành sương thân phận một lưu đày
 
Hái phù vân thi sĩ mỏi tay cầm
giờ theo em lên chùa thưa tội tình với Phật
chiều như dòng sông Cổ Cò ngủ quên trái đất
có mùa xuân sinh thành trên dòng nước vô ưu
 
Không chiều này cũng chẳng chiều xưa
em là em
giọt nắng kia đỗ cành sương ta vọng thức
chiều vô thanh bỗng dưng tràn hương sắc
vắng người khua chuông mà động vọng mình!
NNT 
 
 
KHÔNG ĐẾN KHÔNG ĐI
TÂM NHIÊN
 
Kính tặng Phạm Công Thiện
 
Khi đến chẳng mang theo gì
Cũng như vậy đó ra đi nhẹ nhàng
Sá chi đâu chuyện thế gian
Mà lưu dấu vết son vàng viễn vông?
 
Mây trôi nước chảy gió lồng
Từ hư không đến thì không hư về
Thấy rồi một cõi lòng quê
Chưa từng đi đến hay về nơi đâu
 
Ngay giây phút đủ nhiệm mầu
Đã tan vạn kiếp niềm đau nỗi buồn
Thưa rằng nắng lượn sương buông
Nghìn thu chảy mãi suối nguồn Diệu Tâm
 
(Vô Trú Am 10.3.2011)
 
THÊNH THANG PHẠM CÔNG THIỆN
TÂM NHIÊN
 
Lãng tử phiêu bồng không chỗ trú
Không chốn dung thân giữa phong trần
Nên đi thoả thích trời vô định
Đĩnh cao hố thẳm ngút phù vân
 
Dốc hũ Đông Tây tràn tư tưởng
Nghiêng bầu kim cổ ngập quang minh
Uống cạn ngàn năm bao tinh tuý
Đại hoà điệu chơi với muôn tình
 
Tình thiên thu ấy đầy ứng hiện
Xuất thần nhập cốt rộn bừng say
Thắp lửa hồn thiêng ngời toả sáng
Bát ngát điều chi chợt hiển bày
 
Cười thênh thang quá đường không lộ
Tung hoành ngang dọc khắp năm châu
Bước chân nhẹ nhàng về im lặng
Mà nghe rung động cả địa cầu.
TN
 
 
Triết gia Phạm Công Thiện qua đời. Ông ''đã đi là đã đi rồi'' nhưng những ký ức khắc khoải một thời gắn liền với những tác phẩm của ông chợt ào ạt tuôn về trong tôi. Xin gửi đến SONGTHO bài thơ được viết trong niềm cảm xúc ngập tràn... như thay một nén nhang tưởng nhớ đến ông. (T.H.H)
 
                          
                         LÊN TRÊN TẤT CẢ
                                              
                         Kính tặng Phạm Công Thiện
 
                       
                    ÝTHỨC BÙNG VỠ tan rồi
                         Chỉ còn HỐ THẲM buông lời LẶNG IM.*                                                  
                      
                         Người đi sông núi im lìm
                         Mà nghe xao xuyến tận miền tâm tư.                                         
                         Thuở nào khói lửa mịt mù
                         Người đập phá giữa âm u đất trời
                         Rồi ngồi khóc dưới mưa rơi
                         Và câm lặng trước vạn lời tung hô.
                         Chợt nghe một tiếng gọi đò**
                         Sững chiều thảng thốt bơ vơ bóng gầy.
                         Mắt trừng xuyên thấu trùng vây
                         Ma kia, quỷ nọ, thần này... còn đâu!
                        
                         Bây giờ giây phút nhiệm màu
                         Lên trên tất cả...nhẹ vào cõi không.
 
                                                   Trần Huệ Hiền
 
                         
                        * Ý thức bùng vỡ (1970), Im lặng hố thẳm (1967) là các tác phẩm của Phạm Công Thiện.
                       **  Đời nửa khói mây chìm bóng mộng
                           Gọi đò một tiếng lạnh hư không.( thơ Quách Tấn)
 
     
                                            BÓNG VANG
                                       
                                               Tưởng niệm triết gia, thi sĩ Phạm Công Thiện
 
                                               Gió xô mây đá kiêu hùng
                                               Sầu chia tím biếc một vùng xưa sau
                                               Trời xanh dậy trắng một màu
                                               Vầng trăng lịm chết mộng đầu trường giang
                                               Ngược dòng ảo tích trôi tan
                                               Bước chân im lặng ầm vang cuộc người.
 
 
                                               TRÙNG PHÙNG
 
                                               Một vầng cổ nguyệt vỡ oà
                                               Xô ùa bóng bọt trần sa sóng triều
                                               Mắt xanh chớp mộng qua chiều
                                               Ru tròn giấc ngủ cô liêu trùng phùng.
 
                                                                      Triều Nguyên