Trang Chủ‎ > ‎Sóng Luận‎ > ‎

HẠT SƯƠNG MONG MANH - Huỳnh Minh Tâm

 
 
 
 
 

                               Hạt sương mong manh

 

( Vài cảm nhận khi đọc “ Hạt sương khi nắng lên”, tập thơ của Nguyễn Chiến)

 

Quen Nguyễn Chiến đã lâu nhưng tôi vẫn không thể tìm ra một tính cách “ cố hữu” nào đó của anh. Là nhà giáo, mô phạm, cẩn trọng nên thơ anh có nhiều bài chỉn chu, ngôn ngữ mực thước, giản dị:

 

Anh là con ngựa ốm

 Kéo xe đời vòng vo

Xuống dốc rồi lên dốc

 Vui buồn thừa đem cho

               ( Ngựa).

 

 Nhưng tự bản chất là thi sĩ mơ mộng, thường gần gũi, lắng nghe tiếng nói của các cây bút trẻ, yêu mến sự trẻ trung, hơi thở thơ ca hiện đại, nên thơ anh cũng mang những cảm xúc mãnh liệt của cái mới mẻ, phong phú, lập thể :

 

xuân ơi, hãy nhịp bàn chân

 hồn anh đã thành chiếc máy bay tìm lòng em đáp xuống

 chở theo rượu lửa/ chở theo loài hoa không tên trong vườn hoang ngày đầu tiên Adam và Eva

 sững sờ nhìn nhau mắc cỡ

cò lửa đốt hết cái lạnh tàn đông

 chở theo mùa vàng/ chở theo câu đồng dao gọi trẻ con đi học

                                                  ( Mùa xuân rất gần)

 

 Nguyễn Chiến quê ở Điện Bàn, nơi có truyền thống đất học, đất võ và đất văn. Khí chất cái đẹp trong thơ anh dường cũng mang đầy côt cách của quê xứ.

 

Mai sang tiết hạnh

Mưa Ngâu trở ngược về trời

Giấc mơ rừng về quây quần bên phố

Mùa đông hoa cải rực vàng

Mây trôi không là vô vọng

Du du về với thung ngàn

Giấc mơ bánh đúc có xương

Cút côi rười rượi”

( Giấc mơ).

 

Bài thơ hay, mang hơi thở của những khát vọng lớn lao hướng đến đời sống mạnh mẽ, cao vút và thanh thản. Nguyễn Chiến không có nhiều bài thật ấn tượng, chớp lửa, nhưng anh có những đoạn ngắn, vài ba câu chứa những mạch nguồn linh cảm của cái đẹp vượt tầm. Đọc thơ anh, có cảm nhận, cái đẹp của thơ mong manh như hạt sương sớm, cái tình thơ, tình người, tình em anh nói mãi, lặp lại ở đâu đó như sợ bị phai nhạt, tan loãng đi giữa đất trời rông lớn, mênh mông, giữa thời gian vô thường biến dịch. Tiếng thơ anh nhỏ nhẹ, cô đơn, như “ Tự bạch”:

 

Cao ngang loài cỏ nội

Nên nở hoa bốn mùa

Xin bàn chân đừng dẫm

 Sợ đau làn hương thôi

          ( Tự bạch).

  

 Mặc mạnh của thơ Nguyễn Chiến là tứ. Như một thân cây đã trụ vững để nhánh cành neo sinh, để hoa lá xanh tươi trỗ nở. Tứ thơ của người giảng dạy văn thơ, đầy và kín kẻ, không chê vào đâu được, như những bài: Ngựa, Khức tình mưa, Ngày tình cũ...Thi ảnh không mới nhưng vẫn sinh động, sắc sảo, gợi:

 

Xuân tràn lá biếc

Ngực căng tròn

Hoa nở hết bông nào không giấu mật

Trinh bạch cỏ

Dịu dàng dâng hương lạ

             ( Xuân biếc).

 

Đọc suốt tập thơ: “ “ Hạt sương khi nắng lên”, điều dễ nhận thấy, là những thi tứ, thi pháp gần gũi đan xen những xa lạ, những bài dễ đọc dễ cảm đan xen những bài khó đọc, cần đọc chậm và tư duy nhiều, giải mã khó.

 

Bây giờ em xinh thế

Con mắt nhìn rất mưa

Cuối con đường mây tím

Em thành cơn gió lùa

 Khúc tình mưa),

Là những câu thơ tình đẹp và hay.

 

Chỉ là chút rêu chưa xanh trên nóc nhà phố cổ

Là con thuyền không mã lực rã rục tay chèo

Là gả tình nhân già ngồi nhìn người yêu đi mất

Là con cắc ké say tàn mỏi mòn bóng trẻ/Là kẻ lỡ tàu chiều cuối năm

Ta biết về đâu?

( Thơ viết cho mình),

lại là bài độc thoại cơ đơn, nhiều uẩn ức và khát vọng.

 

Có thể nói rằng, qua “ hạt sương khi nắng lên”, tôi chợt nhận ra tâm hồn thi nhân của Nguyễn Chiến bồng bềnh, trôi nổi và mong manh với cuộc đời, đặc biệt là tình yêu, và với tình yêu dường không có tuổi, ai cũng bồng bọt, mộng mơ, khờ dại, chất đầy luyến nhớ khi chia tay. Dường như tình yêu là cái mong manh nhất mà tôi nhận ra khi đọc thơ Nguyễn Chiến. Cầu chúc anh trên con đường thơ ca và tình yêu luôn bền vững giữa ý niệm mong manh của cái đẹp, và chân, và thiện nữa.

 

Bài viết của Huỳnh Minh Tâm

GV Trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam