Trang Chủ‎ > ‎Sóng Luận‎ > ‎

LẶNG YÊN - GIẤC MƠ MỘT NGÀY BÌNH THƯỜNG

 

 

 

 

 

 

 

                    LẶNG YÊN

 

                                            Nguyễn Minh Hùng

 

 

 Mọi ồn ã náo động đã qua

giờ chỉ còn anh với lặng yên

lặng yên bên anh…

 

Chấp chới ngoài cây lộc non

chấp chới trời cao sao biếc

lặng yên mà xanh

lặng yên mà sáng

anh thấy mình như cây như sao

hồn nhiên đâm chồi

rồi băng đi mất tiêu

bờ sông ngân không cây không cầu…

 

Mặt trời quen thuộc đã cho nắng vào gọi

giã từ lặng yên

anh đi về phía tiếng ngưòi tiếng xe

lặng yên

im lặng…

 

 

 

     Tập thơ Chân trời của Nguyễn Minh Hùng (NXB Đà Nẵng, 2002 ) là

khát vọng của thi nhân về một bài thơ-cuộc sống tròn đầy miên viễn,

khát vọng tận hiến cái đẹp. Bài thơ Lặng Yên trong tập trên là một

nhịp đập, một hình ảnh rõ nét tinh khiết của khát vọng thường trực,

“dày vò” ấy. Ở đây ta gặp giấc mơ một ngày bình thường, một sự yên

lặng trong suốt thuỷ tinh của sự sống, nét đẹp sáng tạo về chân,

thiện, mỹ khi con người “vi tính”, thời đại “vi tính” mỗi ngày, mỗi

khắc phải đối diện với vô vàn xô bồ, chộn rộn của những sự kiện, những

thay đổi chóng mặt ở môi trường xung quanh.

 

               Mọi ồn ã náo động đã qua

               giờ chỉ còn anh với lặng yên

               lặng yên bên anh…

 

  Khổ đầu bài thơ, với nhịp điệu chậm rãi, với những tâm sự thầm thì

và tiếng nói thi ca như một ngọn lửa sưởi ấm những ngày đông giá lạnh;

hoặc dường như là nỗi xúc động hạnh phúc còn ngầm chứa của người con

tha hương chợt phút giây chạnh lòng nỗi nhớ quay về quê mẹ. Tác giả

như bảo :giờ đây chỉ có tôi và em, tôi và tình yêu, tôi và yên,

lặng…giấc mơ thầm kín.Cái khoảnh khắc vô biên ấy không phải để an ủi,

vỗ về một kết thúc, mà để cháy sáng một “ khúc độc hành” của mộng mơ

“vô tăm tích”- đánh thức một ý nghĩa nhân văn về thân phận và hy vọng.

 

               Chấp chới ngoài cây lộc non

               chấp chới trời cao sao biếc

               lặng yên mà xanh

               lặng yên mà sáng

 

 Cái đẹp của mỹ từ, cái hay của tứ thơ được phát lộ, thổi bùng lên,

ngỡ chừng cánh cung đã căng ra trước đó để mũi tên giờ lao vút về phía

trước, về cái đích mà anh dẫn dụ độc giả. Những “chấp chới, lặng yên”

ở một phía đầu của con đường, thì ở phía bên kia là các tính từ khêu

gợi “non, biếc, xanh, sáng” di chỉ một khát vọng bền bỉ, dai dẳng của

thi nhân, dẫu rằng cuộc sống rất ư bề bộn công việc, rất ồn ã chợ

đông, rất thị thành gấp gáp. Đứng trước một bờ cõi trong sáng, mộng

mơ, thơ ấu, tác giả đã thấy rõ mình, tìm lại được cái “bản lai diện

mục”, cái bản ngã phiêu hốt phiêu bồng hy vọng láng lai, như cây, như

sao, đâm chồi, băng đi mất tiêu. Tứ thơ được khai triển nhanh, gọn,

sắc. Từ ngữ anh dùng có hấp lực, có kỹ xảo. Hình ảnh bảng lảng khói

sương.

 

   Nhưng “mặt trời quen thuộc đã cho nắng vào gọi/ giã từ lặng yên”

cắt đi một khúc tình ca say dắm lòng người .Cái hụt hẫng của hiện thực

bắt đầu nhòm ngó; và nhà thơ lại thành thực sống với thế giới rất hiện

thực về cái sầu lo vui sướng, về cơm áo gạo tiền, về ồn ã chợ xe. Giấc

mơ tận hiến cái đẹp dường như tan biến. Một kết cục có hậu và chua xót

?!Dường như thơ của anh thường có những kết thúc “đuối lý” như vậy.

Chẳng hạn ở bài Trong mưa tranh, anh cũng đã viết : Thình lình mưa

bỗng tắt/ nắng hửng lên êm đềm/ lội mưa tranh ướt đẫm/ đâu, đâu rồi

bóng em ?!  Ôi! giá như cái kết “ sướng tê”  hơn, giá như tựa : “Khi

Vô Tích khi lâm truy/ Khi vào bệnh viện khi đi ra đường/ Khi ngồi dưới

gốc cành dương/Chiêm bao lãng đãng con đường xuống lên/ Xa xuôi vô tận

bồng bềnh/ Bất ngờ gần gũi chênh vênh tôi chào” (Vô Tích hôm nay-Bùi

Giáng) thì bài thơ đã…Ừ mà “ mỗi người” mỗi vẻ ấy thì thơ ca mới sống

động chứ lỵ ? Cảm ơn nhà thơ đã đánh thức một giấc mơ đẹp ở mỗi tâm

hồn của bạn đọc , Và chúng ta luôn luôn hy vọng sự sáng tạo bền bỉ của

anh trên những con đường gồ ghề phía trước.

 

Huỳnh Minh Tâm