Trang Chủ‎ > ‎Sóng Luận‎ > ‎

MÀU RÊU LỤC BÁT - Thân phận & Tình yêu

  
                                                                                           HUỲNH MINH TÂM
 
                                                                                                                  
                                                                                     * Mời đọc thêm:
 
                                                             
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 Nhà thơ NGUYỄN TẤN SĨ
 
 
 
MÀU RÊU LỤC BÁT- THÂN PHẬN VÀ TÌNH YÊU

 

( Nhân đọc tập thơ  Màu rêu lục bát  của Nguyễn Tấn Sĩ, NXB Đà Nẵng 2011)

 

 
Photobucket
 
 
Màu rêu lục bát phải chăng là giai điệu rêu phong cổ kính của tâm hồn,

và tâm hồn hướng về cái đẹp cũ kỹ mê ly, về những con đường cũ xưa,

những con đường tình nhân đa mang dần phôi pha theo thời gian nghiệt

ngã ? Thì tôi suy tưởng mông lung như vậy, bởi tôi đọc những câu thơ

mà Nguyễn Tấn Sĩ đã dẫn dụ bạn đọc, như : “ đã xanh rêu những phố

phường/ nghe mùa hạ chết vô thường hơi thu/ là em làm cuộc sa mù/ anh

ngồi nhặt xác phù du dỡ buồn/ chi còn lại những hồi chuông/ ám quanh

câu chú trần truồng thành thơ/màu rêu lục bát nguyên sơ/ mỗi đêm

nguyệt rụng là phờ phạc thu”( Màu rêu lục bát). “màu rêu lục bát phù

vân/ dắt thơ qua cõi dương trần để rơi”( Ai đưa lục bát).

 

Không chỉ có mấy câu thơ ấy đâu. Đọc Màu rêu lục bát, dường như bàng

bạc, miên man ngôn ngữ thơ của Nguyễn Tấn Sĩ là nỗi trằn trọc, trăn

trở, tiếc thương, ngậm ngùi về thân phận và tình yêu. Như một sự gặp

gỡ bất ngờ chủ đề xuyên suốt các nhạc phẩm của nhạc sĩ thiên tài bất

định Trịnh Công Sơn, nhưng ngôn ngữ thơ ca thường u trầm hơn, kín đáo

hơn, không hoan hỉ, minh bạch như ngôn ngữ âm nhạc. “ yêu người như

thể hạt sương/ tay che mắt nhớ mười phương tình mù/ yêu người như thể

thiên thu/ trong tim gom hết ngục tù thế nhân/ yêu người tình ngỡ như

gần/ mà tay khêu ngọn lửa tàn đợi chi/ yêu người như dại như si/ trong

tim vừa có chút gì đớn đau” ( Như thể thiên thu)

 

Từ tập thơ Lời hát khẽ(2003), cho đến tập thơ mới này, càng khẳng

định, tác giả là nhà thơ già dặn, tay bút sắc sảo của vùng đất Quảng

Nam.  Cái tính hóm hỉnh, bông phèn đớn đau của thơ anh ngày càng đậm

đặc. Có gì đó u ẩn, khúc mắc, cô đơn thân phận sau những cười đùa hớn

hở, một gương mặt “ tật nguyền” bên trong lớp da. “ ai đưa câu bát

sang sông/ để cho câu lục khóc ròng ngày xuân/ nhớ ở xa đau ở gần/mới

giêng hai đã như tàn cuộc chơi/ nhỡ tay cuộn chỉ rối bời/ một người

ngồi gỡ một đời không ra/ ai đưa câu hát đi xa/ vầng trăng thưở ấy hết

già rồi non/ mà người nào mãi còn son/ câu thơ như đã ru mòn lời ru”

(Ai đưa lục bát...)

 

Với những đề từ trong tập màu rêu lục bát như : ngẫu hứng tò he, ngựa

ô, rơi và tìm, nhật nguyệt trên vai, Khi bầy phượng vĩ đã xa, biết là

nơi đâu..., bạn đọc cũng phần nào nhận diện các cung bậc âm thanh day

dứt của nhà thơ. Thân phận của nhà thơ gắn bó mật thiết với tình yêu

và thời gian, hoặc có thể nói rằng, tình yêu, thời gian và thân phận

đã hòa trộn máu thịt trong tâm hồn thi nhân. “ vẫn còn một nhánh sông

quê/ vẫn còn một chỗ đi về lênh đênh/ còn bao kẻ nhớ người quên/còn

trên mặt nước sóng duềnh gọi mưa/ mênh mông đồng trống gió lùa/ tháng

năm thơ ấu như vừa đi qua/ nghe sông ru đủ bốn mùa/ ru tôi không ngủ

ngày chưa muốn chiều” ( Lắng nghe sông gọi).

 

Riêng tình yêu trong thơ Nguyễn Tấn Sĩ cũng có nhiều cung bậc, nhiều

sắc thái. Tình yêu trai gái đan xen bao hình ảnh quê hương, kỷ niệm và

tuổi thơ. Tình yêu bị thời gian đánh cắp, bao vui buồn hân hoan, bao

giọt lệ trong trẻo. “Đừng rung lục lạc đồng đen/người còn ở lại thân

quen chốn này/đừng men rượu ủ cơn say/và đừng bảo trái tim này đang

yêu tàn đông ngọn gió quàng xiêu/ mùa xuân phía trước có nhiều nỗi

đau/ mà chi một mối tình đầu/ai nuối giữ mối tình sau mịt mờ” ( Đừng

rung lục lạc).

 

Tựu trung, màu rêu lục bát của Nguyễn Tấn Sĩ đã góp một chất giọng lục

bát hóm hỉnh, tinh tế rất riêng của anh cho nền lục bát dân tộc; và

với chủ đề xuyên suốt thân phận và tình yêu, tập thơ đã ám ảnh bạn đọc

về cảm giác cô đơn, mong manh, bất định. Nếu tiếc điều gì ấy ở tập

thơ, có lẽ là thơ anh quá chỉn chu về vần điệu, cách diễn đạt mênh

mang quá, làm bài thơ không gọn, sắc, ít từ mới, giai điệu mới, và

nhất là hơi thở bài thơ chưa “ hiện đại”. Nhưng thành công của tập thơ

thì lớn hơn rất nhiều điều vụn vặt trên. Hy vọng bạn đọc sẽ tri âm với

những câu thơ hay của anh. “con đường cát lấm bụi quê/ dẫn ta về cõi

không về nữa đâu/ hoa thầu đâu cuộc bể dâu/tím mơ hồ tím như màu thời

gian/ sông bận bịu nước mênh mang/ mới xuân sang đã xuân sang còn gì/

con đường dẫn độ người đi/ tình non chưa nói năng chi đã già” ( cát

bụi con đường).

 

 Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam